BẠN MIỀNG: PHẦN 6 – JAMES VÀ RỪNG HOA CANOLA


Cái wind milk tận dụng sức gió tự nhiên để lấy nước tưới cho canola

Cái wind milk tận dụng sức gió tự nhiên để lấy nước tưới cho canola
Có lẽ thiên nhiên Úc bao la, rộng lớn, ưu đãi nên con người cũng bình dị, dễ mến và rộng rãi như vậy. Trước lúc miềng đi học, thầy miềng, hồi trước làm PhD ở Hà Lan nói “Người Hà Lan tốt vô bờ bến lắm em”, chừ miềng được trải nghiệm và cảm nhận lòng tốt vô điều kiện, vô bờ bến của người dân Úc. Khi họ giúp cái gì, họ làm hết mình, họ nồng hậu với những người khách phương xa bằng tất cả tấm lòng của mình.

Khi tiếp xúc, vui chơi với các bạn Úc , kể cả người nhỏ tuổi, bằng tuổi hay lớn tuổi, miềng đều cảm nhận thấy điều này trong từng hành động nhỏ của họ. Hai tuần trước, miềng nói chuyện với một chú người Cambodia đang làm PhD ở ANU, chú nói: “Không phải chỉ có người Campuchia mới yêu đất nước Campuchia, không phải người Tàu mới yêu nước TQ, không phải chỉ có người Úc mới yêu nước Úc. Mà khi người khác đến đất nước mới, nếu họ được đối xử tốt, họ cảm thấy vui và hài lòng, thì họ sẽ yêu đất nước đó, sẽ bảo vệ và phát triển đất nước đó”.
Miềng nghĩ, đó cũng là một lý do Úc thành công trong việc xây dựng cộng đồng đa văn hóa, xây dựng đất nước giàu mạnh từ sự yêu mến, bảo vệ và đóng góp của những người nhập cư.
Miềng làm cùng team với James khi miềng làm internship ở Greening Australia (GA). Chuyên môn của James là Thực vật học, chuyên nghiên cứu về các loại cây dại của Úc. Qua đi field trip và gần 3 tháng làm việc cùng, miềng rất quý bạn này vì James hiền, nhiệt tình và trách nhiệm rất cao trong công việc.
Lần trước đi field trip ở Coorong, James say sưa chỉ cho miềng biết các đặc điểm nổi bật và đặc điểm nhận dạng về các cây dại của Úc, chứng tỏ bạn rất yêu thích những cái bạn đang làm. Miềng thích những người như vậy, làm việc thì làm hết mình mà giúp ai thì giúp nhiệt tình. Châm ngôn của miềng là “when I do, I do the best; when I give, I give myself; when I tell, I tell the truth”. Câu ni của miềng đó nghe, ai copy nhớ quote, kèm reference đó, hê hê.Ngày kết thúc internship, miềng có một bài chia sẻ với tất cả nhân viên của GA về những cái mình học được từ họ sau gần 3 tháng làm việc và chia sẻ quan điểm và kinh nghiệm của miềng trong việc làm thế nào để xây dựng tổ chức có sức truyền cảm hứng, thu hút người ủng hộ và kích thích nhân viên làm việc hiệu quả hơn.Miềng cũng chia sẻ những khó khăn Việt Nam, như nước miềng còn có 33 triệu người (hơn 1/3 dân số) đang sống dưới mức 2$/ngày, những vấn đề về nổi cộm về môi trường và BĐKH. Miềng cũng chia sẻ một ít về cuộc đời và những nỗ lực của miềng để vươn lên và tại sao miềng có nghị lực đó. Miềng cũng kêu gọi GA hợp tác với các tổ chức ở VN để thực hiện các dự án phát triển bền vững và BĐKH.

 

Túm lại là miềng học được nhiều điều từ GA, có một internship thành công trong việc xây dựng hình ảnh người Việt Nam và hình ảnh của ALA scholars ở GA, cheer. Kết quả là CEO của GA giờ đang ở VN để làm việc với các tổ chức miềng kết nối ở nhà. Hy vọng hai bên sẽ hợp tác thành công để có những dự án phát triển bền vững cho dân miềng được nhờ. Miềng mong lắm….

Trong không khí thân ái, mọi người tụ tập bàn luận về bài trình bày của miềng. Miềng lần lượt đi các phòng chào mọi người. Miềng chào team của miềng cuối cùng, ôm chào thân ái mọi người trong team ra về. Đến lượt James, miềng bắt tay. Thấy vẫn chưa đủ với những cái James giúp miềng, rứa là miềng ôm thêm phát. Trời, James đỏ mặt tưng bừng, đỏ rần rật làm miềng ngại ghê gớm.

 

Lưu ý: James đã lập gia đình và miềng coi là bạn bè thôi nghe, xin đừng hiểu nhầm, hì hì. Miềng nghĩ trai Úc đáng yêu hè, ra bắt bus về mà lòng vui phơi phới, gọi điện khoe với Ba ngay. Ba miềng cười khì khì nói con gái rượu ba giỏi hè, giỏi hè. Chừng nớ là đủ cho miềng lâng lâng cả tuần, hì hì.

James kể để được nhận vào làm ở GA, James đã xin làm tình nguyện ở đây. Điều đó cho thấy ngay cả với công dân Úc, tìm việc làm ngay sau khi ra trường cũng không phải là chuyện dễ. Họ phải làm tình nguyện để chứng tỏ mình trước khi được nhận vào làm chính thức. Nên bạn của miềng học xong ở lại xin việc, nếu chưa xin được việc, đừng nản, cố lên, xin đi làm tình nguyện các công việc có liên quan đến chuyên môn của miềng trước đã.

 

Hồi ở nhà miềng cũng làm tình nguyện, miềng chẳng quan tâm đến chức danh là nhân viên chính thức hay tình nguyện, miễn là làm công việc miềng thích và làm hết mình, miềng sẽ học được nhiều điều. Ở GA có chương trình tình nguyện chăm sóc cây dại lúc còn nhỏ mà sinh viên có thể tham gia. Đây là cơ hội rất tốt cho các bạn kết bạn với những người local để biết thêm về văn hóa của họ và luyện tiếng Anh. Phần lớn tình nguyện viên là người về hưu nên họ rất nice. Các bạn click vào link sau và đăng ký http://www.greeningaustralia.org.au/get-involved/volunteer

Sau chuyến field trip ở Coorong, miềng bắt đầu thấy yêu thiên nhiên, đồng quê nước Úc nên James nói nhà bà ngoại James ở ngoại ô, cách khoảng 200km từ city. Dời lui dời tới mấy lần, hai đứa mới chôt hạ sẽ đi ngày thứ 7. Dù hẹn lúc 8h nhưng miềng dậy lúc 5h30 sáng, thủng thẳng đọc quyển Gái già Xi-tin mới mượn của chị Nga, cũng vui, nhưng không thích bằng cách hành văn của Bác Nguyễn Quang Lập, cười bể bụng, cười té khói, hé hé. 8h kém 10 miềng ra đường Frome chờ James.

 

Đường Frome sáng thứ 7 yên tĩnh kinh, miềng lạng lui lạng tới mấy vòng, chụp được mấy kiểu ảnh ưng ý giữ làm kỹ niệm, hì hì. Miềng mê đường Frome ni lắm, khi mô cũng thấy hắn đẹp hết. Mỗi lần băng qua đường Frome là miềng thấy vui phơi phời, thấy đời đẹp chi lạ, nhất là khi cắm tai phone nghe mấy bài hát miềng ưng nữa, phê con dê, hê hê.

8h15 James đón rồi xe băng theo hướng North Adelaide. James hỏi miềng đã search thông tin về cái town sắp đi chưa? Miềng nói chưa, cứ để tự khám phá cho bất ngờ. James nói trên tập san Quý của GA có ảnh của Hằng đó, miềng nói rứa hả? James giữ cho miềng một quyển lúc nào miềng xuống lấy kỷ niệm nghe. Trên đường có những cái bình to đùng dùng nằm dọc đường tàu, dùng để chứa hạt ngũ cốc. Úc có hệ thống dành cho vận chuyển ngũ cốc theo đường tàu từ bang này sang bang khác.

 

Miềng hỏi James rứa nông dân thu hoạch lúa mạch lúa mỳ xong họ không cần phơi à? James nói vì nông dân thu hoạch giữa mùa hè nên nó đã khô rồi, họ chỉ cần mang đến đổ vào đây chứa, sau đó xuất sang các bang khác thôi. Miềng nói sướng thiệt, dân miềng gặt lúa xong gặp trời mưa, ủ trong nhà không phơi được , mọc mầm hết, làm được hạt gạo dân miềng khổ quá. Nhà miềng cất lúa năm mô cũng bị chuột ăn nhiều lắm.

Miềng thích nhất là thả hồn theo những cánh đồng cỏ xanh mướt, uốn lượn dọc thảo nguyên bao la làm miềng nhớ bộ phim “Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên” xem từ hồi nhỏ quá. Hồi tháng 7, lúc đi ở Coorong, cừu lúc đó chưa xén lông nên to đùng, giờ xén lông rồi hắn nhỏ như chó Becgie, hê hê. Thấy đàn cừu bị xén lông ngồ ngộ, làm miềng nghĩ đến “xén lông cừu” trong “Cuộc chiến tiền tệ quá”. James nói để xén lông cừu, họ lùa vào chuồng, sau đó cho ra từng con một, và dùng máy kiểu như máy hớt tóc để xén.

 

Miềng ưng chụp ảnh gần cừu nhưng James nói cừu nhát lắm, đuổi cả buổi sáng chưa chắc đã gần được bọn hắn nên miềng từ bỏ ý định đó. Trên đường thấy wind farm nhiều lắm. James nói chính phủ một hai lắp đặt wind farm mặc cho dân xung quanh phản đối ầm ầm vì ồn ào và cánh quạt giết chết nhiều chim đại bàng. Miềng nghĩ chắc mấy con chim đại bàng thấy cánh quạt quay, tưởng kẻ thù nên lao vào chiến đây mà, ngờ đâu, bỏ mạng, hề hề.

Miềng đi trúng mùa hoa Canola nở (hạt Canola dùng ép dầu và làm thức ăn gia súc). Miềng phê quá khi xe thả xuống dốc mà hai bên đường là hoa Canola vàng rực một góc trời. Mây bay bay che phủ một vùng như một đoàn máy bay bay trên bầu trời, còn vùng bên kia là nắng sáng. Cảnh đẹp chi lạ. Chắc sau ni về nhà miềng nhớ quay quắt những cảnh ni quá, khó mà quyên được.

 

James tạt xe bên đường chỉ cho miềng một vùng bảo tồn cây dại mà GA đang làm. Xong miềng rủ James chụp ảnh chung, thử đi thử lại mấy kiểu vẫn thấy chưa ổn. James hỏi cái nớ có khá hơn không. Miềng nói mấy cái ảnh James đều đẹp trai còn miềng mặt ngu ngu quá. James cười khoái trá lắm, hê hê.

 

James chỉ cho miềng thấy sân bay cá nhân, sân bay quân sự, đồng olive, đồng almond (hạt nut trong siêu thị hay bán). Farm nào farm nấy rộng mênh mông, thẳng tăm tắp, lượn theo những thảo nguyên với những đường cong chết người, nhìn đã mắt dễ sợ. James chỉ miềng cái bảng nói, còn 85km nữa là đến town Burra, nơi bà ngoại James đang ở, miềng nói 185km nữa cũng được, hì hì.

 

James vòng xe vào một con đường hẹp, nói đây là farm của nhà bà ngoại miềng. Lái xe một đoạn, dừng xe lại, James nói đợi mình một chút, bay ra khỏi xe, ngăt một nhánh hoa đưa vô cho miềng nói, đây là hoa poppy, một loại hoa dại. Miềng hỏi rứa hoa ni có nghĩ chi không? Không, James trả lời. Đúng là đam mê nghề nghiệp !!!!

Bà ngoại James 87 tuổi, sống một mình trong căn nhà cổ xây dựng trên đồi một thảo nguyên, gần 150 năm trước (1856) do ông bà mấy thế hệ để lại. Bà ngoại biết James thích bánh Tim Tam nên bà nói lúc nào cũng để dành bánh Tim Tam trong tủ đợi James lên cho ăn một gói, cầm về một gói (mặc dù cháu bà đã có vợ con, hê hê). Đúng là bà ngoại mô cũng thương cháu. Mệ ngoại miềng hay cho miềng tiền mỗi lần miềng về thăm, lần mô cũng giấu giấu dấm dúi kẻo sợ mấy đứa cháu khác ghanh tỵ, hì hì.

 

Sống một mình trong ngôi nhà cổ to đùng như vậy chứng tỏ khả năng tự lập của bà rất cao. Nhưng cũng rất nguy hiểm. Ở Châu Âu, đợt nóng năm 2003 làm 30,000 người chết, chủ yếu là người già vì nhiệt độ ban ngày nóng lên nhưng lại không giảm vào ban đêm. Nguy hiểm. Bà ngoại James đưa các bức ảnh gia đình, các cháu của bà. Bà giữ kỹ như bảo bối.Trong đó có một album ảnh đám cưới của James. Đám cưới ở đây cũng hay, chỉ có khoảng 20 người, chủ yếu là thành viên trong gia đình và bạn bè thân thiết.

 

Bà ngạc nhiên lắm khi nghe nói đám cưới ở VN có khi lên đến 700 người, choáng chưa. James làm một albulm đám cưới nhỏ nhỏ (cỡ 5×10 cm), bằng cái ví nam, rất đáng yêu rồi tặng cho các người thân trong gia đình. Cái ni miềng học hỏi vài bữa làm cho miềng được đây, hé hé.

Bà ngoại James năm ni 87 tuổi, vẫn còn đọc sách, tự chăm sóc bản thân rất tốt, sống một mình

Bà ngoại James năm ni 87 tuổi, vẫn còn đọc sách, tự chăm sóc bản thân rất tốt, sống một mình
Ba bà cháu bưng trà với bánh ra phòng tắm nắng nói chuyện. James nói cửa sổ được thiết kế hướng bắc để thu nhiệt và view nhìn từ cửa sổ ra rất đẹp. Xa xa là thảo nguyên uốn lượn, nhấp nhô, bình yên, đẹp mê hồn. Miềng không thể quyên cái view ni được. Bà ngoại James nói là xung quanh nhà bà có một con Kanguru sáng nào cũng đến ở chổ phơi áo quần, một đàn chim đậu lên đó buổi sáng và một con mèo. Việc đầu tiên bà làm lúc ngủ dậy là cho con mèo này ăn sáng.

Miềng nghĩ, ui chao, miềng mà sống như ri chắc miềng tù túng mà chết mất, hì hì. James kể với bà ngoại là bạn Hằng học bơi và mới biêt bơi đấy. Tất nhiên là miềng khoe với James trước đó rồi nói miềng bữa ni biết bơi rồi đó nghe, đứng nước, diving miềng chơi được tuốt, hì hì. Bà ngoại James há hốc, mắt rưng rưng khi nghe miềng nói ở VN trung bình mỗi ngày có 40 trẻ em chết đuối.James dẫn miềng đi quanh vườn nhà bà ngoại nơi trồng cây Truffle: có một loại nấm sống dưới rể cây này nên khi thu hoạch phải đào rất sâu. Loại nấm đó bán rất đắt, được mệnh danh là “the diamond of the kitchen”. Đi tiếp ra sau vườn là một khóm James rào lại để trồng các cây dại. James giữ ẩm và ngăn cỏ dại bằng cách lấy bao nilong đen phủ trên mặt đất rồi khoét các lổ trồng cây vào đó. 

Nhưng cỏ dại vãn không tha, vẫn chen chân với cây dại bạn ấy trồng, còn lên tốt gấp hơn 20 lần, nên nhỏ cỏ dại xong không thấy cây dại của James đâu. Miềng cười khề khề, nói cây dại mà chọi không lại cỏ dại thì đem cỏ dại mà đi trồng giữ ẩm cho đất cho rồi, hì hì.

Xong hai đứa quay trở lại nhà bà ngoại James, bà James đợi sẳn với một số bức ảnh nữa. Một trong số đó là bức ảnh con cừu của chồng bà đấu giá ở Adelaide Show năm 1970. Đây là con cừu giống rất tốt và được bán với giá 27,200. Miềng choáng, nói chi đắt dữ vậy, hê hê.

 

Nhà bà mới làm lại căn bếp, bà thiết kế bóng đèn, và các dụng cụ nhà bếp: máy rửa chén….rất chú ý vấn đề tiết kiệm năng lượng. Miềng nghĩ cuộc cách mạng xanh đã thực sự bắt đầu ở Úc rồi !!!!

 

Miềng chào bà về, ôm bà mấy lần, thấy bà ở một mình, thấy quyến luyến mà thương quá. Miềng nói hy vọng cháu sẽ lên thăm bà một lẫn nữa trước khi về Việt Nam. Bà rưng rưng, nhắc lúc nào lên nhớ báo trước cho bà một ngày, bà chuẩn bị đồ ăn vì lần này James mới báo chiều qua, bà không đi chợ kịp, sáng nay bà muốn đi nhưng sợ đi chợ hai đứa đến lại không thấy bà ở nhà lại về mất. Nghe mà thương, mà nhớ mệ ngoại miềng ở nhà quá !!!

Tạm biệt bà ngoại, James đưa miềng đi thăm mỏ khoáng sản. James nói vùng này giàu khoáng sản lắm. Để khai khoáng, lúc đầu người ta cho nổ mìn tạo thành hố sâu, sau đó mới dùng máy móc khai khoáng. Hồ rất sâu, nước đọng lại xanh ngắt. Ông đứng ngắm cảnh gần đó nói người ta diving trong cái hồ này đấy. Miềng nghĩ không biết diving xong có phải đi viện vì bị nhiễm độc không, hì hì. Nghĩ mà cười trong bụng một mình.

 

Vòng xe lại đằng kia của hồ, James chỉ cho miềng mấy cái ống khói, nói người ta dùng mấy cái đó để nung đồng, sau đó xuất khẩu khắp thế giới, chủ yếu sang Anh. Xong đưa miềng ra chổ mấy cây Almond lượm hạt nut, lấy đá đập vỡ rồi ăn hạt bên trong, bùi bùi, béo béo giống hạt dẻ nhà miềng. James băng qua đồng, chỉ cho miềng cái nhà cất thuốc nổ. Nhà ni khóa nhưng có khe hở khá lớn bên dưới. James hỏi miềng muốn lòn xuống dưới để vô trong xem không. Miềng nói không lỡ lơ ngơ thuốc nổ nổ thì toi mạng. Hai đứa cười khề khề quay lại xe.

Sau khi cho nổ mìn, khai khoáng thì tạo thành cái hồ nước xanh lè dưới kia, người người diving, hihi

Sau khi cho nổ mìn, khai khoáng thì tạo thành cái hồ nước xanh lè dưới kia, người người diving, hihi
Trên đường đi lên đồi đó, James dừng xe lại bên đường nói vào đây miềng chỉ cho coi cái ni. Chỉ vào bụi cây, thấy con Lưỡi Xanh (Blue Tough) nằm vắt ngang dưới góc cây, James cầm ngang cổ, bỏ trên đùi , con Lưỡi Xanh hả miệng ra to như miệng rắn hổ mang. Nhìn mà kinh !!!!. Trên mình nó có vảy như vảy con trút ở nhà miềng. James nói Hằng thử chạm vào lưng nó xem.

Miềng cũng sờ sợ nhưng thấy hắn nằm im nên liều chạm cái. Thấy OK, chạm thêm cái nữa, rồi lấy hai ngón tay cầm vào lưng nó. Nó rùng mình một cái làm miềng khiếp hồn khiếp vía, cảm giác như bị điện giật, thả ra không kịp. James thả nó về lại gốc cây và nói loại này có hai màu: vàng và đen, nó thích ăn các loại ốc nhỏ và các loại hoa. Và dâu tây là món sở trường của nó và nó hay vào vườn nhà dân để ăn dâu tây.
James cật lực nhổ cỏ dại để cứu cây dại. nhổ xong cỏ dại, không thấy cây dại đâu, hé héJames cật lực nhổ cỏ dại để cứu cây dại. nhổ xong cỏ dại, không thấy cây dại đâu, hé hé 

Chạy một đoạn xa nữa là đến cánh đồng hoa Canola, vàng cả một góc trời. Văn tả cảnh của miềng kém, chưa khi mô vượt qua điểm 7, miềng không biết dùng từ như răng để tả, nhưng , những hình ảnh này sẽ theo miềng suốt đời. Miềng nói James, dừng xe lại, Hằng muốn chụp một bộ ảnh với rừng hoa Canola, dùng máy ảnh của James chụp cho đẹp. James Ok, nói lúc nào chủ farm chạy ra là Hằng phải bay ra khỏi hàng vào và chuồn thẳng vào xe nghe. Miềng OK, cởi áo khoác ra quăng vào một góc, rón rén rẻ các gốc Canola len vào bên trong, ngả nghiêng đủ các kiểu và miềng có một bộ ảnh đẹp tuyệt vời.

 

Chụp xong bay thẳng vào wind farm quyên lấy áo khoác, đến khi sực nhớ mới nói James quay xe lui lấy áo khoác cho miềng với. Có lẽ đây là phần thưởng lớn nhất của chuyến đi, miềng có một bộ ảnh với rừng hoa Canola đẹp mỹ mãn. Miềng đang chờ James copy ra CD và gửi đây, háo hức quá. Nhận được là post ngay, post ngay, hí hí. Miềng nói ở Việt Nam nông dân trồng hoa cải rồi cho thuê chụp ảnh đám cưới. Bưng cái rừng hoa canola ni về nhà miềng mà cho thể chụp ảnh cưới chắc nông dân miềng kiếm được nhiều tiền lắm đây, hé hé.

Trong khi chạy xe, miềng thấy James thỉnh thoảng đưa ngón tay lên. Miềng hỏi James làm chi rứa. James nói miềng đang chào người chạy đối diện. James nói ở trong city đông người nên đưa lên đưa xuống liên tục. Miềng tưởng đó là dấu hiệu báo có ảnh sát giao thông như mấy chú lái xe tốc hành ở nhà miềng. Miềng hỏi rứa đó có phải dấu hiệu báo là có ảnh sát giao thông không. James nói không, báo hiệu cảnh sát giao thông là làm như ri nì, rồi James lấy cái tay làm giống như hình bóng đèn, chỏa chỏa..

 

Trên đường đi về theo hướng Northern Express Highway, có rất nhiều cây cầu vắt qua đường. Mỗi cây cầu đại diện cho một nước mà Úc đã từng tham chiến ở nước đó. Tên các cây cầu đó là (1) Long Tan – Khi Úc và Mỹ tham chiến ở VN, (2) Kapyong (khi Úc tham chiến ở Hàn Quốc), (3) cầu KOKODA – trong chiến tranh thế giới thứ hai Nhật chiếm các nước châu Á, sau đó quay xuống chiếm Indo và Papua New Ghine. Lúc đó PPN là mọt phần của Úc nên Úc gửi quân đội đến đánh Nhật. (4) cầu TOBRUCK ở Lybia trong thế chiến thứ 2: lúc đó đồng minh của Úc là NZ và Anh. Đức và Ý đánh nhau với Anh nên Úc gửi quân đội đến đánh. (5) Cuối cùng là cấu Hamel ở Pháp trong thế chiến thứ nhất. Lúc đó Úc tách ra khỏi thuộc địa của Anh từ năm 1901. Đức đánh Anh và Pháp nên Úc gửi quân hỗ trợ Anh và Pháp chống lại Đức.

 

Miềng nói chắc nước Úc đặt tên cây cầu để khắc ghi lịch sử chiến tranh, để học hỏi từ quá khứ và tránh lặp lại trong tương lai đây hi. James nói cũng không hẳn, giờ Úc vẫn cùng Mỹ tham chiến ở Afganishtan. Tối hôm qua đi bơi về miềng nói chuyện với một em trai Afganishtan học lớp 11. Bố mẹ em đó trả 10,000$ để em vượt đại dương sang Úc làm refugee. Em hỏi miềng có biết vụ chìm tàu ngày 23/12/2010 không? Em nói em đó sống sót trong vụ tai nạn đó để đến nước Úc. Miềng rùng mình!!!!!!!!!!!!

 

Ở Úc có 3 khu vực chính (ngoài city) là (1) Middle North là vùng bà ngoại James, far north là sa mạc; (2) Southest: vùng Coorong, Gambier Mount, Blue Lake (miềng đã đi với James và Paul); và (3) West Coast: vùng York Peninsula nơi VISA sắp tổ chức cắm trại. Hy vọng miềng được đi nữa YP là miềng thỏa mãn cái chí bay bổng của miềng.

 

Có lẽ thiên nhiên Úc bao la, rộng lớn, ưu đãi nên con người cũng bình dị, dễ mến và rộng rãi như vậy. Trước lúc miềng đi học, thầy miềng, hồi trước làm PhD ở Hà Lan nói “Người Hà Lan tốt vô bờ bến lắm em”, chừ miềng được trải nghiệm và cảm nhận lòng tốt vô điều kiện, vô bờ bến của người dân Úc. Khi họ giúp cái gì, họ làm hết mình, họ nồng hậu với những người khách phương xa bằng tất cả tấm lòng của mình.

 

Khi tiếp xúc, vui chơi với các bạn Úc , kể cả người nhỏ tuổi, bằng tuổi hay lớn tuổi, miềng đều cảm nhận thấy điều này trong từng hành động nhỏ của họ. Hai tuần trước, miềng nói chuyện với một chú người Cambodia đang làm PhD ở ANU, chú nói: “Không phải chỉ có người Campuchia mới yêu đất nước Campuchia, không phải người Tàu mới yêu nước TQ, không phải chỉ có người Úc mới yêu nước Úc. Mà khi người khác đến đất nước mới, nếu họ được đối xử tốt, họ cảm thấy vui và hài lòng, thì họ sẽ yêu đất nước đó, sẽ bảo vệ và phát triển đất nước đó”. Miềng nghĩ, đó cũng là một lý do Úc thành công trong việc xây dựng cộng đồng đa văn hóa, xây dựng đất nước giàu mạnh từ sự yêu mến, bảo vệ và đóng góp của những người nhập cư.

Một ngày để đi, 2h để note lại sau này nhớ Úc quay quắt còn có cái mà đọc cho đỡ nhớ !!! Mà đã mất công viết thì phải share cho bạn bè miềng đọc : -)
Adelaide, thứ 7 ngày 5 tháng 10, 2012

Cánh đồng Canola, vàng rực, trải dài một góc trời

Cánh đồng Canola, vàng rực, trải dài một góc trời
James bắt con Lưỡi Xanh bỏ lên đùi. Miềng sờ sờ, hắn giật cho phát như điện giật. Khiếp hồn khiếp vía

James bắt con Lưỡi Xanh bỏ lên đùi. Miềng sờ sờ, hắn giật cho phát như điện giật. Khiếp hồn khiếp vía

Adelaide, 2012

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.