LÃNH ĐẠO ĐÍCH THỰC


Chú Lê Văn Hiếu - Toàn quyền bang Nam úc

Chú Lê Văn Hiếu – Toàn quyền bang Nam úc

Trước đây trong tâm cô nghĩ Mỹ là nước số một trong việc nuôi dưỡng nhân tài và nuôi dưỡng những người có chí lớn để thay đổi thế giới. Nhưng giờ cô biết thêm Úc là nơi của cơ hội, nước Úc tạo điều kiện cho những người có chí lớn phát triển và trao cơ hội này cho tất cả mọi người không phân biệt màu da, sắc tộc.

 Nhưng nghĩ thêm chút nữa thì những người có chí lớn thì trong hoàn cảnh nào họ cũng có thể vượt qua, đứng lên để bảo vệ cộng đồng mình, làm những điều tốt nhất cho bản thân mình, cho gia đình mình và cho cộng đồng của mình. 

 

Được biết chú Hiếu-Toàn quyền bang Nam Úc khoảng một năm trước đó qua một số bài báo về người Việt Nam ở nước ngoài (http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%AA_V%C4%83n_Hi%E1%BA%BFu) và được nghe chú nói chuyện ở Hội thảo du học Úc do IDP tổ chức ở Đà nẵng năm 2009.

Chú say sưa nói về sau khi qua Úc chú thiết lập cuộc sống mới như thế nào, chú học tiếng Anh bằng cách đọc các sách của Shakespere. Chú nói về Adelaide, một thành phố thanh bình, đa sắc tộc, văn minh. Và như vậy chú đã thành công trong việc xây dựng hình ảnh một thành phố tuyệt vời trong lòng cô gái trẻ ngây thơ, ham học hỏi và dám theo đuổi niềm tin của mình.

 

Và đó cũng chính là động lực giúp cô quyết tâm học Anh văn bằng mọi giá, thi được IELTS 6.5 ngay lần thi đầu tiên, là một trong 20 sinh viên Việt Nam được trao học bổng Năng lực lãnh đạo năm 2010, và dĩ nhiên cô chọn Adelaide làm điểm đến cho mình trong khi tất cả bạn cô đều chọn Mel, Syd và Brisbane.

 

Đến Adelaide vật lộn với môi trường học tập khá khắc nghiệt, cô chỉ biết rằng ông phó Toàn quyền của bang mình đang ở là người Việt Nam và cô tự hào về điều này. Thỉnh thoảng cùng xem tin thời sự cùng các bạn sinh viên quốc tế ở phòng sinh hoạt chung (common room) của khu ký túc xá, tin nào nói đến chú Hiếu là cô tự hào khoe  với các bạn ông phó Toàn quyền bang Nam Úc này là người Việt Nam đó. Các bạn cũng chẳng để ý lắm vì cũng chẳng biết ông toàn quyền này làm cái gì. Kệ, việc mình mình khoe, mình thích và thấy tự hào thì mình khoe, các bạn không biết thì thôi.

 

Cho đến đầu tháng hai, khi khai giảng cho sinh viên khóa mới, đọc chương trình có thấy thầy Hiệu trưởng và chú Hiếu đọc diễn văn. Sau một năm học cô đã khá quen thuộc với những chương trình như thế này. Nhưng cô chậc lưỡi, cứ đi nghe xem có gì hay không để học hỏi sau này mình làm Hiệu trưởng biết cách mà truyền cảm hứng cho sinh viện nữa chơ. Vậy là, diện một bộ đầm nghiêm túc tung tăng lên Hội trường Bothony, chọn hàng ghế thứ 5 ngồi nhìn cho rõ, cool J.

 

Một lần nữa, bài nói chuyện của vị toàn quyền về cuộc đời, về nỗ lực, về ảnh hưởng của giáo dục trong việc thay đổi cuộc đời ông đã thực sự truyền cảm hứng cho cô gái này… Không biết với các sinh viên khác thế nào, với cô, đây là một bài diễn văn xuất sắc, truyền cảm hứng đến trái tim cô một cách nhẹ nhàng và sâu sắc. Nó thôi thúc cô phải liên lạc với người này, phải nói chuyện với ông ấy.

 

Buổi diễn văn kết thúc, khách mời không đi ra cùng lối với sinh viên nên cô xìu mặt ra về. Phải rồi, email, nhưng tìm trên mạng không có manh mối nào để có được email của chú. Đành viết email cho hòm thư cơ quan vậy. Sau một tuần chờ đợi không có phản hồi gì, cô nghĩ chắc là sai địa chỉ email rồi, thôi, dù sao mình cũng đã cố gắng hết sức. Hơn 1 tuần sau, cô nhận được email từ cô thư ký nói răng chú Hiểu muốn mời cô đến tham dự afternoon tea. Hú hú cô vui quá, cô lâng lâng cả ngày, vậy là được gặp và nói chuyện với chú rồi.

 

Mặc dù hẹn gặp lúc 3:30 nhưng từ 3h cô đã đóng vest tươm tất ngồi chờ ở văn phòng. 3h15 thư ký mời vào, hai chú cháu vừa ăn bánh vừa nói chuyện. Mới biết quê chú bên kia sông Thạch Hãn, ngồi nhắc lại các địa danh quanh vùng Đông Hà, Triệu Phong, Quảng Trị làm cô nghĩ là mình đang ở Quảng Trị chứ không phải đang ở Úc nữa.

 

Chú nói về trường Thành Cổ nơi chú học, hồi trước nó như thế nào. Giờ trường đó đập xây mới rồi. Cô tự hào kể cho chú nghe về trường cấp 3 thị xã Quảng Trị, môi trường giáo dục tuyệt vời nhất mà cô được học, nơi hun đúc “ý chí thép” cho cô và các em cô, nơi có thầy hiệu trưởng là nhà giáo tuyệt vời nhất trong việc truyền cảm hứng cho sinh viên học tập và rèn luyện ý chí, sống có tâm, có tình. Nơi có những thầy cô giáo nghiêm khắc, giỏi và hết lòng vì học sinh. Cô cứ mong thứ hai hàng tuần có tiết chào cờ, trông trời đừng có mưa để nghe thầy nói chuyện, để được bay bổng, được ước mơ.

 

Sau một hồi nói chuyện về quê hương, bà con, học hành, gia đình chú đột ngột quay sang hỏi: “Vậy niềm đam mê của cháu là gì?” Cô trả lời: Chú hỏi rứa mà cháu trả lời thẳng là chú shock đó . Shock cũng được, không có vấn đề gì!! Cháu chỉ có khoảng 20-25 năm nữa để làm việc, khi đến tuổi 50 nhìn lại… cháu có một ước mơ là mang lại cuộc sống ấm no, hạnh phúc, bình đẳng cho người dân, đặc biệt là người nghèo, người nông dân và phụ nữ. Vậy cháu sẽ làm gì để đạt được mục tiêu đó? Dạ cháu sẽ làm trên cả 3 lĩnh vực: giáo dục, kinh doanh và chính trị và cô nói về các dự án giáo dục và kinh doanh mà cô đang nuôi dưỡng một cách tâm huyết và nhiệt thành.

 

Vậy tại sao cháu lại học PhD, có nhất thiết phải theo khoa bảng? Dạ cháu học PhD không phải là để trước tên cháu có thêm chữ PhD, mà cháu học PhD là vì cháu có đam mê với giáo dục. Cháu tin giáo dục là con đường ngắn, hiệu quả và bền vững để phát triển đất nước một cách bền vững. Sẽ rất tốt nếu cháu có thể truyền đạt những cái cháu đã học được từ nước ngoài và truyền cảm hứng cho sinh viên của cháu để họ học tốt hơn, suy nghĩ nhiều hơn và trưởng thành nhanh hơn. Và nó sẽ kéo theo sự thay đổi của các thế hệ sau và của cả đất nước, và cháu tin sự thay đổi chỉ có thể được bắt đầu từ những việc nhỏ nhưng cụ thể.

 

Cô hỏi lại vậy tại sao chú lại chọn Ban đa sắc tộc – đa văn hóa để gắn kết? Vì cá nhân chú thích học hỏi từ các nền văn hóa khác nhau. Mỗi nền văn hóa có một cái hay riêng, mỗi cách làm việc riêng và chú muốn học từ các nền văn hóa đó. Chú đam mê học hỏi từ các nền văn hóa khác nhau.

 

Thứ hai, Úc là một nước nhập cư với đầy đủ các thành phần, chủng tộc, quốc gia. Vậy làm thế nào để mỗi nền văn hóa, mỗi con người phát huy những cái tinh túy nhất để đóng góp xây dựng đất nước. Vì gốc của người dân Úc đến từ các nước khác nhau và họ đều có những khó khăn riêng trước đó nên họ rất thật thà, chân thành và nhiệt thành để giúp đỡ mọi người.

 

Khi đi công du ở các nước khác, họ đều rất ngưỡng mộ Úc vì làm được điều này, người dân Úc bình dị, dễ gần, chân thật chứ không kiêu ngạo như người Mỹ, tự phụ như người Nhật, kiêu hãnh như người Pháp. Và Ủy ban đa sắc tộc đã làm tốt điều này, tư vấn cho chính phủ trong việc này rất tốt. Và chú cũng kiêu hãnh khi nói rằng tôi là người Việt Nam trong những chuyến công du.

 

Một điều quan trọng nữa, chỉ có được ở những người lãnh đạo đích thực đó là tấm lòng và tầm nhìn. Có lẽ sinh ra trên mảnh đất miền Trung “chó ăn đá, gà ăn sỏi” nên bản năng sinh tồn rất mạnh mẽ. Họ không chỉ làm vì cá nhân, vì gia đình mad còn làm vì cộng đồng. Chú chia sẽ: mỗi lần về quê thấy bà con mình còn nghèo, chú thương lắm, cảm thấy day dứt vì không biết làm thế nào để giúp bà con mình. Có lẽ sinh ra và lớn lên trong nghèo khó nên chú rất nặng tình với quê hương, không lúc nào chú thôi nghĩ về nơi mình sinh ra và lớn lên, nhớ canh cánh.

 

Chú biết ơn nơi sinh ra mình, biết ơn dòng nước sông Thạch Hãn, biết ơn người nông dân dù đất đai cọc cằn lắm thiên tai vẫn bán mặt cho đất bán lưng cho trời để làm ra hạt lúa, hạt gạo, mớ rau cho mình ăn hàng ngày, để mình khôn lớn và trưởng thành. Quay lại trách nhiệm của mình là phải chăm lo cho họ, cho con cháu của họ. Chính cái đó là động lực là trách nhiệm với quê hương, nơi sinh ra và nuôi dưỡng thể chất cũng như tâm hồn mình. Với tư cách là người con miền Trung, một người Việt Nam, cô tự hào về chú thật nhiều.

 

Tư tưởng của cô được mở rộng thêm một nấc nữa, cô không chỉ nghĩ về người dân Việt Nam mà cô đã mở ra đến nhân loại, đến đồng loại… Cô vẫn theo dõi tình hình chính trị của Úc hàng ngày và thường xuyên thảo luận với Peter, người bạn lớn của cô ở Adelaide (sẽ có một note khác viết riêng cho Peter) nên cô rất thích thú khi so sánh sự khác nhau của hai trường phái lãnh đạo của hai Đảng Tự do và Lao động ở Úc. Nhưng với cô, cô tin vào tinh thần lãnh đạo của Nho giáo, đó là: làm tất cả cho dân. Chỉ có tình yêu thương thực sự và sâu sắc giữa con người với con người mới làm được điều này. Và cô tin kiểu lãnh đạo xôi thịt, nói giỏi hơn làm, nói một đường làm một nẻo trước sau cũng bị đào thải.

 

Mục đích buổi gặp hôm đó là mình xin chú làm leadership internship với chú để học cách chú thực hành lãnh đạo trong công việc hàng ngày của tổ chức (trong chương trình học bổng có một chương trình riêng để phát triển năng lực lãnh đạo cho sinh viên. Chương trình này gồm 5 phần: leadership conference, leadership workshop, leadership coaching, leadership internship và reflecting worshop. Sẽ có một note riêng viết về chương trình này).

 

Chú từ chối vì chú rất bận với những chuyễn công tác xa nhà, nhưng chú hẹn thư ký book lịch 6 tuần gặp một lần. Cô vui lắm, mừng thầm, vậy là mình được học cả hai nơi (từ chú và một tổ chức khác nữa, hên dễ sợ, hê hê).

 

Sáu tuần trôi qua cái vèo, lần này thư ký book cho chú chổ hẹn là một quán café gần cơ quan, ấm cúng và khá sang. Chú chia sẻ phẩm chất người  lãnh đạo cần phải có chính là tầm nhìn. Người lãnh đạo là người xây dựng tầm nhìn, xây dựng viễn cảnh mà người đi theo thích nó, tin vào nó vì nó mang lại lợi ích cho chính họ, và những người này là những người đi theo và làm theo để đạt được tầm nhìn này. Họ dùng hết tâm trí để hình dung ra viễn cảnh mà mình muốn xây dựng bằng tất cả tài năng, tâm huyết và lòng nhiệt thành của mình, sau đó nói chuyện, giao tiếp và truyền cảm hứng cho mọi người để cùng làm, cùng xây dựng và đạt được những mục tiêu này.

 

Khi nói đến đây, cô thành thật thú nhận cô đã thất bại khi cố gắng làm với VISA (Hội sinh viên Việt Nam ở Nam Úc). Khi trở thành Chủ tịch VISA, cô suy nghĩ làm thế nào để VISA có thể thực hiện được 3 mục tiêu chính (1) đoàn kết du học sinh, kết nối và tạo sân chơi cho mọi người (2) Giao lưu và quảng bá văn hóa VN đến với bạn bè quốc tế (3) Xây dựng mối quan hệ với các tổ chức của người Úc (Hội hữu nghị Úc Việt) để theo đó xây dựng quan hệ hữu nghị giữa hai nước, và quan trọng hơn là mối quan hệ giữa người dân hai nước chứ không đơn thuần là quan hệ chính trị, không phải chỉ cho thế hệ này mà cho thế hệ tương lai.

 

Vì xác định rõ ba mục tiêu này từ đầu nên khi làm chủ tịch VISA, cô đã truyền cảm hứng để BCH làm việc một cách hăng say và cô đã thành công khi xây dựng một tập thể BCH đoàn kết, tôn trọng và hỗ trợ lẫn nhau. Những hoạt động cụ thể của VISA như BBQ, camping, Trung thu, Bóng đá, May Day,…đều phục vụ mục tiêu cuối cùng là để các thành viên vui, có học có chơi, và từng bước xây dựng hình ảnh sinh viên VN giỏi, cầu tiến, chân thành. Cô biết cô đang đi đúng hướng và làm đúng nhưng những thành viên khác trong BCH chưa thật hiểu vai trò của việc xây dựng tầm nhìn trong việc phát triển tổ chức. Họ chỉ đơn giản nghĩ tổ chức chơi cho vui vậy thôi. Điều này làm cô rất thất vọng, cô tự hỏi mình: lẽ nào mình đã thất bại trong việc này????.

 

Bao nhiêu công sức và tâm huyết của mình bỏ ra như vậy có xứng đáng không???? Cô không muốn ép BCH phải theo cô vì cô biết sự thay đổi cần có quá trình lâu dài và chỉ khi tự bản thân mỗi người muốn thay đổi. Nếu cô gán ép thì sẽ không có hiệu quả, tầm nhìn của BCH là do sự tự nguyện xây dựng của mỗi thành viên để tạo nên sức mạnh của tổ chức. Tiếc là thời gian cô làm cho VISA hơi ngắn và việc học không cho phép cô dành quá nhiều thời gian cho nó. Nhưng đó là một kinh nghiệm, là trải nghiệm tuyệt vời cho cô trên con đường phát triển năng lực lãnh đạo và phát triển bản thân. Cô thầm cám ơn BCH thật nhiều, những người bạn, những đứa em nhiệt tình, thông minh, lễ phép mà cô rất yêu quý và trân trọng.

 

Buối nói chuyện thật dài, dài lắm. Chú thực sự là một lãnh đạo đích thực, chú xứng đáng với danh hiệu tiến sỹ danh dự của ĐH Adelaide phong tặng. Giá như chú còn ở Việt Nam, giá như Việt Nam có thật nhiều lãnh đạo như chú…những suy nghĩ này cứ miên man trong đầu cô gái trẻ trên đường về nhà…Nước Úc may mắn vì có một người lãnh đạo có đức, có tài, có tâm và tầm như chú. Chắc chắn họ còn nhiều nhà lãnh đạo tài ba nữa mà cô chưa được biết đến.

 

Trước đây trong tâm cô nghĩ Mỹ là nước số một trong việc nuôi dưỡng nhân tài và nuôi dưỡng những người có chí lớn để thay đổi thế giới. Nhưng giờ cô biết thêm Úc là nơi của cơ hội, nước Úc tạo điều kiện cho những người có chí lớn phát triển và trao cơ hội này cho tất cả mọi người không phân biệt màu da, sắc tộc.

 

Nhưng nghĩ thêm chút nữa thì những người có chí lớn thì trong hoàn cảnh nào họ cũng có thể vượt qua, đứng lên để bảo vệ cộng đồng mình, làm những điều tốt nhất cho bản thân mình, cho gia đình mình và cho cộng đồng của mình. Lý thuyết về lãnh đạo cũng cho rằng môi trường và tố chất lãnh đạo trong mỗi con người đóng vai trò ngang nhau trong việc hình thành nên người lãnh đạo…Cô cứ miên man với dòng suy nghĩ như vậy và thấy thật vui và may mắn khi được nói chuyện với chú…

 

.Nhưng có một điều cô tin chắc rằng cô sẽ học được nhiều điều để giúp cô phát triển năng lực lãnh đạo từ người bạn lớn này. Đúng vậy, lãnh đạo đích thực là người có tầm nhìn xa, và họ làm vì người dân chứ không phải đơn thuần vì bản thân mình. Và những tố chất này nhiều người muốn nhưng không phải ai cũng có được, nó phải xuất phát từ tâm, và đi từ trái tim đến trái tim.

 

Adelade, ngày 15 tháng 3 năm 2012

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.