25. CON GÁI CÀNG PHẢI ĐI HỌC 1


Hang 1Thường trong những buổi hội thảo ngắn vài ngày, miềng sẽ thích làm quen với nói  chuyện với các bạn quốc tế. Miềng sẽ hỏi bạn ngồi bên trái ở đâu, làm gì, bao nhiêu tuổi, thích cái gì, suy nghĩ của bạn như thế nào về vấn đề này vấn đề nọ…. Rồi miềng sẽ xoay qua nói chuyện với bạn ngồi bên phải các câu tương tự. Nói liên hồi, nói tiến miệng và thấy vui và rất hồ hởi với việc làm quen này.

 

Nhưng lần này thì khác, miềng không có nhu cầu làm quen nữa. Mục tiêu của miềng là làm quen với 3 người bạn của đoàn Việt Nam thôi, còn lại có ai miềng thực sự ấn tượng, thực sự thích trong quá trình hội thảo thì sẽ chủ động làm quen thăm hỏi, xin card visit, còn lại sẽ chỉ dừng ở mức chào hỏi xã giao, không lăng xăng nữa.

 

Như thường lệ, đêm đầu tiên của hội thảo sẽ là buổi tiệc chiêu đãi, gọi là welcome dinner. Miềng ngồi vào bàn thưởng thức các món Thái. Miềng thích thức ăn Thái, nó ít dầu và healthy, hợp với miềng. Nhưng gạo Thái dùng ở Thái thì lại rời rạc, không ngon bằng gạo Thái bán ở Việt Nam. Miềng đủ trải nghiệm để vui một mình với chính mình mà không cần sự chia sẻ và tham gia nói chuyện với người khác. Vừa nhai, miềng ngắm nhìn xung quanh, thấy mọi người vừa ăn vừa nói chuyện rôm rả, và nhìn thấy hình ảnh của miềng mấy năm về trước. Thấy vui một mình hihi.

 

Ngồi bên trái miềng là bạn người Nhật, ở Hiroshima. Miềng nói 8 năm trước mình có đến Hiroshima thăm bảo tàng Hòa bình của và nghe kể những câu chuyện xung quanh hai quả bom nguyên tử rồi đó. Cô be này cảm động mê tơi, thốt lên I miss my hometown….Ôi một phong cách rất cu te, một phong cách rất Japan. Nhìn vừa đáng yêu vừa buồn cười hihi.

 

Ngồi bên phải miềng là cô Phó chủ tịch của Hội APWS, đơn vị tổ chức Hội thảo. Miềng cũng chẳng buồn nói chuyện xã giao nữa vì dẫu có quen biết thì việc giữ liên lạc và phát triển mối quan hệ cũng gian nan. Đàn bà ở tuổi 30 không thích những mối quan hệ hời hợt, xã giao nữa. Miềng nghĩ rứa.

 

Miềng thấy cô ngồi nói chuyện say sưa với cô Julia người Malaysia bên cạnh. Cô Julia có 30 năm làm Giám đốc điều hành cho Unilever, P&J cho khu vực Đông Nam Á. Sau đó cô mở công ty Truly Loving Company với thương hiệu đồ gia đụng là TLC. Miềng nghe cô JJ chia sẻ về dầu dừa, tại sao lại sử dụng dầu dừa một cách rất khoa học. Miềng cảm thấy đây là người phụ nữ khác, nên quay qua nghe chăm chú. Miềng ngạc nhiên khi thấy cô 71 tuổi mà trẻ như 50. Miềng cảm nhận ở người phụ nữ này có nguồn năng lượng đặc biệt khiến miềng lay động.

 

Sau phần chia sẻ về dầu dừa, cô chia sẻ ăn chay rất tốt cho sức khỏe. Có thể bổ sung thêm vitamin B12 và acid folic. Miềng thấy da cô đẹp lắm, hỏi tại sao cô 70 tuổi mà da cô đẹp rứa? Cô nói cháu phải tẩy trang và sửa mặt thật sạch, sau đó dưỡng ẩm. Và dùng kem chống nắng hàng ngày thì đến 70 tuổi, da cháu sẽ đẹp như da của cô. Cô thực hành như vậy suốt 40 năm nay, wowww

 

Thấy cô chia sẻ hay quá, miềng đề nghị trong bàn có 8 người, mỗi người suy nghĩ đặt 1 câu hỏi để cô giải đáp. Có người hỏi cô về hôn nhân- gia đình, cô Julia hỏi cô hối tiếc điều gì nhất ở tuổi 70….

 

Đến lượt miềng, miềng hỏi tại sao cháu là đứa con gái hiền lành, tử tế và yêu chân thành mà cháu yêu lần nào là thất bại lần đó và cháu cảm thấy rất tổn thương? Miềng hiếm khi thổ lộ điều này với ai, nhưng không hiểu răng tối đó miềng lại mạnh dạn chia sẻ với cô trước mặt mọi người.

 

Cô nói: Vậy cháu cần sự hướng dẫn (so you need a coaching). Đến lúc đó cả đoàn phải ra về và miềng hẹn cô một dịp khác để nói chuyện.

 

Sau hội thảo, Hòa, học trò Thần chưởng, đợt này đi Hội thảo với miềng ao ức đi Chùa Vàng. Nhưng miềng muốn gặp cô nói chuyện vì cảm thấy cô là người thú vị và miềng sẽ học được nhiều điều từ cô. Nên hôm đó trong lúc từng người lên nhận chứng chỉ, cô là người trao. Đến lượt miềng bước lên bục, máy ảnh ở dưới chiu chiu liên tục, miềng biến 45 giây này trở thành một cuộc hội thoại, tuy ngắn nhưng mà thành công.

 

Miềng nói: cháu muốn sắp xếp một cuộc hẹn với cô. Cháu muốn nói chuyện với cô.

Cô  nói: được, vậy trưa mai cô cháu mình đi ăn trưa được không?

Miềng nói: 2:30 là cháu bay về VN rồi. Cháu nghĩ như vậy là ít thời gian quá. Tối nay cháu đến nhà cô ở lại được không?

Cô nói: được. Để cô nói với lái xe chở cháu đến nhà cô chiều nay rồi ngày mai đón cháu ra sân bay.

Woww, miềng mừng lắm, phi về phòng, ôm hết áo quần giày dép tộng vô vali, không cần xếp rồi bay lên xe đi gần 1h mới đến nhà cô.

 

Nhà cô ở tầng 35 trong một khu chung cư cao cấp ở trung tâm Bangkok. Nó rộng nguyên một tầng 400m2 với 5 phòng ngủ. Miềng với Hòa ngủ ở phòng con gái cô. Con gái cô đang làm việc ở Mỹ.

 

Cô có hai người con: anh Chak 39 tuổi làm IT và cô con gái bằng tuổi miềng đang làm sản xuất phim ở Mỹ. Cả hai người con cô học ở Mỹ từ bậc trung học phổ thông. Chồng cô là kỹ sư cơ khí (Engineering), ông đầu tư chứng khoán rất thành công và vên hưu ở tuổi 50. Cô chú gặp nhau thời gian học ở Mỹ. Chú cầu hôn cô sau 6 tuần gặp nhau và nói chú muốn kết hôn với cô vì chú cảm thấy cô là một người mẹ rất tốt (chứ không phải là người vợ tốt). Cô nói: ở tuổi 29 chú đã có sự nhìn xa và chín chắn như vậy nên cô đồng ý.

 

Cha mẹ cô là người Trung Quốc sang Thái Lan lập nghiệp. Ông bà bắt đầu mở một tiệm tạp hóa ở một tỉnh giáp với Bangkok và làm ăn rất tốt. Sau đó họ có tiền đầu tư mở chợ, mở bến xe, mở tiệm thuốc tây, mở khách sạn….và trở nên giàu có. Dù vậy, cha của cô cứ muốn về Trung Quốc nên làm được đồng nào ông đều đổi qua Nhân dân tệ và cất vào hòm. Cuối cùng ông theo người đàn bà khác. Lần cô chứng kiến cãi vã cuối cùng của ông bà lúc cô lên ba. Lúc đó mẹ cô đưa hết trang sức của bà đổ ra một rổ, xong đem bán cho người bà con và đưa hết số tiền đó cho ông, để ông ra đi. Và bà có tự do. Từ đó bà phát triển việc kinh doanh rất nhanh chóng. Trong nhà lúc nào cũng có 30 người cùng giúp bà việc kinh doanh và gia đình bà trở nên giàu có tiếng trong vùng đó.

 

Nhưng có một điều là dù cuộc sống vợ chồng bà trục trặc như vậy nhưng bà không bao giờ để cho các con biết và không bao giờ kể những chuyện xấu của bà cho các con. Bà nói: ba anh con trai cứ theo mẹ phụ giúp việc kinh doanh, không cần phải học nhiều. Bọn con gái thấy con trai tiền nhiều là nó theo à. Còn ba cô con gái nhất định phải vào đại học, vì nếu con có tiền mà con dốt thì người ta lấy hết tiền của con, nếu con có kiến thức thì khi mất hết tiền con sẽ làm lại được. Con sẽ dạy được con cái của con và nhận được sự tôn trọng từ chồng.

 

Cô tốt nghiệp Đại học ngành Ngân hàng vào những năm 70 ở Thái Lan với điểm số cao nhất khóa. Thầy trưởng khoa nói JJ nếu em muốn đi học nước ngoài thầy sẽ xin học bổng cho em sang Mỹ học về ngành này vì nó mới và sau này về trường giảng dạy. Rứa là cô sang Mỹ học hai bằng thạc sỹ về kinh tế trong 5 năm. Sau đó cô về làm cho chính phủ hai năm trước khi làm Country Manager của Major bank of America và sau đó là Country Manager của NewYork Bank đến khi cô về hưu ở tuổi 60.

Bây giờ cô dành thời gian và tiền bạc để làm từ thiện bằng cách làm tư vấn cho 6 tổ chức từ thiện và 1 trường đại học ở Thái. Cô là người theo đạo Phật, ngưỡng mộ và làm theo Sư ông Thích Nhất Hạnh. Cô thực hành thực dưỡng 40 năm nay và cô là người đưa thực dưỡng vào Thái Lan từ những ngày đầu.

 

Khi miềng kể cô nghe hành trình mắm thuyền nan. Cô gọi hai người giúp việc ra, cứ miềng kể một đoạn là cô dịch lại. Cô nói cô làm thiện nguyện rất nhiều mà chính người sống xung quanh cô, cô không thay đổi được thì không được. Cô muốn truyền cảm hứng cho hai chị qua câu chuyện của miềng.

 

 

PHẦN 2: CẦU ĐƯỢC ƯỚC THẤY

 

 

 

 

Bình luận

Bình luận


Leave a comment

Your email address will not be published.

One thought on “25. CON GÁI CÀNG PHẢI ĐI HỌC