26. THẦY BÙI XUÂN TÍN


 

Thầy Bùi Xuân Tín - Giáo viên chủ nhiệm đại học Nông Lâm Huế

Thầy Bùi Xuân Tín – Giáo viên chủ nhiệm đại học Nông Lâm Huế

Đời Hằng may mắn có được nhiều người thầy, người cô rất đặc biệt trong quá trình đi học và lập nghiệp sau. Mỗi người thầy dạy cho mình những bài học rất quý trong việc học hành, khởi nghiệp và trong cuộc sống để mình được rèn luyện và trưởng thành như hôm nay.

 

Người thầy cho miềng bước thay đổi đầu tiên trong đời: Thầy Bùi Xuân Tín, giáo viên chủ nhiệm hồi  học đại học Nông Lâm Huế. Trong 3 năm làm chủ nhiệm lớp Đại học, thầy duy nhất chỉ tham gia họp lớp một lần vào đầu năm. Trong buổi họp lớp đó thầy chỉ căn dặn hai điều: giỏi chuyên môn mình sẽ làm việc sau này và giỏi tiếng Anh. Thầy ghi lên bảng một dòng duy nhất: “Tiếng Anh là cần câu cơm – Cần câu cơm là tiếng Anh”. Giải thích xong, thầy xách cặp về và từ đó đến ngày tốt nghiệp, thầy không tham gia một buổi họp lớp nào nữa.

 

 

Năm 2007, mình có cơ hội sang Nhật Bản nhưng vốn tiếng Anh lúc đó của mình non yếu lắm, lạc đường mà không biết làm sao để hỏi được đường về. May mắn các thầy lo xa bằng cách ghi số điện thoại của thầy ở bảng tên đeo trước ngực. Mình  lật ngược bảng tên đưa cho người đi đường và nhờ họ gọi điện thầy đến đón về. Lúc đó mình cảm thấy bức lắm và quyết tâm học tiếng Anh lại từ đầu.

 

Về đến nhà,  gặp thầy chủ nhiệm và nói với thầy:  em muốn đi du học vì em cảm thấy những cái em cần học nó đang ở ngoài kia, em muốn học những cái mà không được dạy ở trường. Em có cảm giác em muốn biết những cái mới ở môi trường khác. Em muốn đi du học thì phải làm như răng thầy?

 

Thầy nói: em muốn đi du học hả? Vậy thì học tiếng Anh đi.

Em phải học như răng thầy?

Em bắt đầu nghe đi.

 

Thầy đưa cho mình một bài nghe, một file mp3 về đề tài giáo dục nhưng không đưa file chữ nội ding. Thầy nói em về nghe đi rồi đánh máy ra em nghe được cái gì trong đó.

 

Mình đem về nghe 3 ngày mới được 70% và bắt đầu học như vậy. Nhưng học tiếng Anh nghiệt ngã lắm, cứ như bơm lốp xe đạp, bơm lên đi một thời gian là nó lại xẹp xuống. Mỗi lần xẹp hơi như vậy là mình lại đạp xe đạp qua nhà thầy, nói: Em đuối lắm rồi thầy ơi, học không vô mà nghe cũng không lên.

 

Thầy bắt đầu “bơm hơi” cho miềng bằng cách kể những câu chuyện hồi trước thầy đi học thạc sỹ ở Thái Lan như thế nào, thầy kể về những người bạn học của thầy. Thầy đưa quyển khóa luận tốt nghiệp thạc sỹ ra cho mình coi, thấy nhiều chữ tiếng Anh lắm. Miềng cảm thấy được truyền cảm hứng, miềng bắt đầu nghĩ về tương lai của miềng ở phía trước: được đi học và có những người bạn thú vị như thầy và được giỏi như thầy. Thầy là thần tượng của miềng. Lốp của miềng được bơm căng tròn…

 

Miềng hăm hở đạp xe về nhà, tâm hồn phơi phới, gió sông Hương hôm nay mát lạ, cầu Tràng Tiền răng hôm ni đẹp rứa, đèn sáng thật dễ thương. Trước khi về miềng không quên ghé chợ Cống ăn hai tô bún hến, thấy lòng rộn ràng sung sướng trước khi đạp xe về Ký túc xá Tây Lộc, để bắt đầu những bài học tiếp theo.

 

Thầy là người truyền cho miềng động lực học tiếng Anh và đi du học. Thầy là người đốt đuốc, gieo mầm cho miềng cố gắng.

 

Vậy đó, bài học miềng rút ra là khi mình thực sự khát khao, mong muốn một điều gì đó, hãy nói với người thầy của mình. Người thầy giỏi là người thầy có khả năng truyền cảm hứng và làm chổ dựa tinh thần, nâng đỡ tinh thần của mình, giúp mình đạt được điều mình mong muốn. Do vậy, luôn nói ra những mong muốn và sẳn sàng nhận sự giúp đỡ từ thầy. Đừng ngại !

 

Miềng luôn rộng lòng nhận sự giúp đỡ người khác với lòng biết ơn. Khi có cơ hội được giúp người khác, miềng sẳn lòng giúp đến nơi đến chốn mà không cần đáp trả, vì miềng biết rằng đó là bí mật để miềng nhận được những điều tốt đẹp nhất từ cuộc sống, từ vũ trụ này.

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.