27. PETER McMillan – THẦY DẠY TIẾNG ANH HAI NĂM Ở ÚC 2


Peter McMillanNgười thầy thứ hai mình muốn viết về là Peter.

 

Sau khi được học bổng Năng lực lãnh đạo của chính phủ Úc, miềng khăn gói quả mướp vượt đại dương với niềm tin rằng: miềng thích học và sẽ học tốt. Miềng tự tin với vốn tiếng Anh đã được dày công tích lũy suốt hơn mười năm.

 

Nhưng đời không như mà mơ!

 

Việc đi du học không đẹp mộng mơ như miềng tường lúc còn ở nhà vì miềng hầu như không hiểu được thầy nói cái gì?

 

Cứ đến buổi giảng bài, miềng chỉ biết câm nín ngồi nhìn thầy nói và các bạn trong lớp liên tục giơ tay đặt câu hỏi và thảo luận. Miềng thì thậm chí còn chưa hiểu thầy nói cái gì, bạn hỏi cái gì, thì làm sao tham gia thảo luận được !

 

Miềng cảm thấy bị cô lập, miềng cảm thất tự ti, miềng cảm thấy miềng bị thầy và các bạn bỏ rơi phía sau. Miềng cảm thấy nghi ngờ vào năng lực học của chính bản thân mình. Miềng buồn và thất vọng về bản thân lắm.

 

Miềng đến gặp cô Course Coordinator, giống như giáo viên chủ nhiệm ở bậc đại học. Cô tên là Jackie Venning, cô đã giúp miềng rất nhiều trong quá trình xin thư nhập học và học bổng trước đó và miềng rất quý cô.

 

Miềng gỏ cửa phòng cô và nói: Thưa cô, em nghĩ là em không thể theo được khóa học này vì em không nghe được thầy và các bạn trong lớp đang nói cái gì. Em cảm thấy nếu tình trạng này kéo dài, em sợ em sẽ không thể hoàn thành được chương trình học. Chương trình học khó hơn nhiều so với em nghĩ và em cảm thấy không tự tin vào bản thân mình.

 

Cô đặt hai tay vào vai miềng, nói: Hằng, cô hiểu, em hãy bình tĩnh, cô hiểu những khó khăn em đang đối mặt. Ngay với một sinh viên bản địa, dùng tiếng Anh là ngôn ngữ bản xứ thì các bạn cũng gặp rất nhiều khó khăn với chương trình học thạc sỹ. Cô làm việc này rất nhiều năm nên cô hiểu và có kinh nghiệm để giúp em vượt qua việc này. Do vậy việc em gặp khó khăn là chuyện bình thường và cô sẽ giúp em vượt qua.

 

Cô đưa miềng sang trung tâm chuyên hỗ trợ sinh viên sinh viên quốc tế găp khó khăn về ngôn ngữ, phương pháp học, cách quản lý thời gian, toán, tin học…cho các sinh viên trong trường. Đặc biệt  là sinh viên quốc tế năm đầu tiên.  Những người già về hưu, sinh viên người Úc trong trường cũng đăng ký tham gia tình nguyện hỗ trợ sinh viên quốc tế giao tiếp tốt tiếng Anh bằng cách kết nối để hai người có thể thiết lập mối quan hệ để trao đổi và trò chuyện với nhau.

 

 

Peter là tình nguyện viên của trung tâm. Ông là giáo viên tiếng Anh đã về hưu.  Peter đã giúp miềng rất nhiều không những trong việc cải thiện khả năng tiếng Anh, mà quan trọng hơn, Peter giúp miềng hiểu được sự khác nhau trong giữa môi trường học thuật phương Đông và phương Tây, những khó khăn của một sinh viên châu Á thường gặp phải và cách để vượt qua được khó khăn đó.

 

 

Mỗi tuần hai ngày, vào thứ 2 và thứ 5 hàng tuần, từ 9 đến 12h, trong suốt 2 năm, Peter bắt xe bus lên trường Adelaide gặp miềng ở Hub Learning Centre. Hub này là không gian tự học cho các sinh viên trong trường, có bàn ghế, máy tính và canteen.  Rất rộng và thoáng. Những buổi học mệt, miềng hay chui vào túi ngủ một giấc rồi dậy học tiếp.

 

Một thời gian Peter giúp, mình mới hiểu ra lý do tại sao thầy và các bạn nói mình không hiểu và mình nói cũng chẳng ai hiểu, đó là do vốn phát âm mình chưa được học bài bản từ đầu. Peter kiên trì giúp mình chỉnh lại cách lấy hơi từ bụng, cách đặt vị trí răng, môi và lưỡi để phát âm được chính xác từng từ một.  Ông cẩn thận chỉnh sửa các lỗi ngữ pháp và cách dùng từ cho tất cả các bài viết, bài luận và bài báo khoa học mình viết. Ông kiên trì, cẩn thận chỉnh sửa từng lỗi một, nhờ đó kỹ năng viết của mình chắc lên dần dần. Điều miềng nhận ra từ sự giúp đỡ của Peter là: nếu muốn giúp đỡ một ai đó, đưa cho người ta phương pháp và hướng dẫn chưa đủ, mà quan trọng là bắt tay chỉ việc, kèm cặp tận tình một thời gian đủ dài thì người được giúp mới làm được việc. Lúc đó, sự giúp đỡ mới có hiệu quả. Dù phương pháp có mới và có hay đến mấy, mà chỉ hướng dẫn chứ không bắt tay chỉ việc đủ lâu thì người được giúp khó mà làm được.  Mình áp dụng điều này với học trò của mình và thấy rất hiệu quả.

 

 

Một cái mà Peter giúp mình ngộ ra sự khác biệt giữa văn hóa đời sống và học thuật giữa phương Đông và phương Tây chính là sự chủ động. Từ nhỏ mình vốn có tính tự lập, nhưng thực sự hiểu và ngộ ra được sự chủ động có lẽ là điều hữu ích nhất trong quá trình du học của mình. Sự chủ động giúp mình vượt qua được rào cản của sự sợ hãi và được là chính mình, nói ra được điều mình mong muốn. Vợ của Peter là người Trung Quốc nên ông hiểu về văn hóa Á Đông: luôn kín đáo, dè dặt trong mọi việc và thường gặp khó khăn trong việc bộc lộ được cảm xúc, diễn đạt được suy nghĩ và ý kiến của mình.

Peter thường nhắc Hằng: Nếu cháu có gì khó khăn trong việc học, hãy gỏ cửa thầy, và nói: Thầy có thể cho em gặp 10 phút được không? Nếu thầy nói: không, thầy đang bận, thì hỏi lại thầy: Lúc nào thầy rảnh? Trưa nay thầy đi ăn trưa, em đi ăn chung với thầy và muốn hỏi thầy vài câu hỏi được không?

 

Hãy tiếp cận thầy đến lúc nào những thắc mắc của mình được giải quyết. Không nên quá tế nhị mà bỏ qua vì nghĩ rằng mình đang làm phiền thầy, vì thầy đang rất bận. Vì nếu không theo đuổi để làm bằng được thì mình sẽ bị mắc kẹt trong vấn đề đó. Và khi mắc kẹt vấn đề đó thì quá trình học sẽ không được thông suốt.

 

Peter cũng luôn nhắc nhở rằng: ở Úc thì cháu hành xử như vậy, nhưng khi về nước cháu lại phải tuân theo văn hóa  cư xử của nước cháu: lễ phép và kính trên nhường dưới. Cháu hiểu về văn hóa để thích nghi với mọi môi trường.

 

Peter là người thầy dạy cho mình bài học về sự tử tế, chu đáo của một người thầy khi giúp học trò mình đi đến đích: hướng dẫn thôi sẽ chưa đủ mà là bắt tay chỉ việc thời gian đủ dài thì người được giúp mới có thể tự làm được và khi đó sự giúp đỡ mới có kết quả.

 

 

 

 

 

Peter McMillan

Bình luận

Bình luận


Leave a comment

Your email address will not be published.

2 thoughts on “27. PETER McMillan – THẦY DẠY TIẾNG ANH HAI NĂM Ở ÚC

  • Trang

    Chào chị Hằng,
    Em rất ngưỡng mộ người thầy của chị, em cũng hoàn toàn tin tưởng điều mà thầy Peter có nói đến là :phải cầm tay chỉ việc 1 thời gian đủ dài thì sự giúp đỡ mới có hiệu quả”. Câu chuyện về thầy Peter truyền cho em cảm hứng về việc mình cần chủ động học tiếng anh cũng như chủ động trong nhiều lĩnh vực khác như thế nào.
    Cám ơn chị rất nhiều!