29. THẢO TU HỌC HÈ 2016 – ĐH BÁCH KHOA HÀ NỘI


 

Gửi chị Hằng mến,

Em chào chị :)! Hai tháng học hè đã qua. Nhanh thật chị nhỉ!

Hai tháng quả là không dài, nhưng cũng không phải quá ngắn cho một đứa sinh viên như em trải nghiệm.
Quãng thời gian vừa qua thật sự rất ý nghĩa với em. Trước khi đi em mong có được bước ngoặt cuộc đời, còn sau khi về, giờ ngồi đây, ngẫm lại, có lẽ em đã có được điều em mong muốn.
Không biết tương lại thế nào, nhưng giờ đây, Thiền và chị đúng là một điều may mắn nhất mà em đã được học và gặp cho đến thời điểm hiện tại.
Giờ về đây lại thấy nhớ Bình Dương chị ạ. Hôm qua em có xem clip các bạn lên Sài Gòn học và được chị dẫn đi “ăn uống”, xem clip và nhìn lại khuôn mặt mọi người, em thấy thân quen quá, như là chị em trong nhà, đã sống với nhau lâu lắm rồi vậy. Thấy nhớ!
Trước ngày em về, Chó có viết cho em mấy tờ nhắn nhủ :)). Riêng bài Chó viết, em đọc đi đọc lại đến mấy lần. Vì thấy nó đặc biệt, mà cũng kì kì :). Lần đầu tiên đọc, em cười như nắc nẻ bởi cái giọng văn kiểu như là “em mong chị tiếp thu, ngày buồn tháng nhớ năm thương, điểm yếu của chị là,….”, nghe kì lắm chị à. Nhưng mà đến câu “Nhớ vào thăm chó nhé!” là em rơm rớm nước mắt. Ay à!
Chắc sau này “anh” Chó nhà ta viết thư tình hay lắm đây !!!
Bình Dương, mỗi người em quen lại là một cái gì đó mới mẻ chị ạ. Chắc mới mẻ nhất mà em không sao giải thích được là ông Đẳng. Ôi trời, người đâu mà kì cục :)). Thật thà, chất phác mà hồn nhiên giống con nít lắm chị kìa :3. Cơ mà phòng em đặc biệt “mê” ông Đẳng kể chuyện. Toàn “sui” Yến sang “bắt cóc” ổng về phòng để kể chuyện cho nghe. Mà ổng nhiều khi lại có những hành động khó hiểu lắm chị :)). Tối hôm trước khi em về, khoảng 9-10h tối, Đẳng sang phòng bọn em ngồi, ngồi thu lu chỗ cái tủ xanh. Làm em chả hiểu ổng có “ý” gì, chỉ ngồi tủm tỉm cười. Về sau mới tám chuyện với cái Yến, đoán là ổng sang xem có chi cần giúp không, chắc vậy :3!
Mặc dù bạn em nhiều nam (hoặc toàn là nam :)), nhưng ông Đẳng là một “mẫu hình nam mới mà kì cục nhất” mà em từng gặp, thiệt đó chị!
Trong nhà thì chắc em thân nhất với caí Yến. Hai chị em có nhiều thời gian hàn huyên tâm sự nhất, nhiều khi đi lòng vòng mấy tuyến phố, nhiều khi thức đến 12 đêm hay 1 h sáng để “tám”. Chắc tại có cái duyên tiền định :)). Buổi tối trước khi lên máy bay, hai đứa “bàn bạc” từ chuyện “kinh tế thế giới” đến “nội tâm sâu thẳm của con người” gần 4h sáng mới ngủ. Hay thiệt, giờ em vẫn nhớ cái cảm giác gió bay rối tóc, hai đứa ngồi hai ghế trên tầng 11 tòa nhà kí túc xá, thỉnh thoảng lại tưởng tượng hình thù các đám mây, lúc thì ngắm máy bay nhấp nháy trên bầu trời…
Hai ngày Yến cho em lượn vòng Sài Gòn quả là thích thật. Thương Yến nữa. Gầy còm nhom, mà đèo em đi mấy chục (hay đến cả trăm) cây số, hết chỗ nọ đến chỗ kia. Cảm giác như là “chị” Yến đang đèo “em” Thảo đi thăm thú phố phường khi lần đầu từ quê lên xì phố vậy :)) Về cô Yến thì có nhiều cái để nói lắm chị, chắc em phải viết một cái Note riêng cho cổ mới hết :))
Chị Vinh lại là một trải nghiệm mới khác với em. 25 tuổi, ngoài này người ta trông già dặn hơn chị Vinh nhiều. Chắc vì mải lo toan cuộc sống, cái tuổi “bấp bênh” của đời người mà lị. Nhưng chị Vinh trông trẻ thiệt, tính cũng trẻ con luôn. Cơ mà gầy quá! có gần bốn mươi cân à. Về đây thấy nhớ chị Vinh thiệt, nhớ cái sự tỉ mỉ, thoải mái của chị, nhớ cả nét chữ nữa, đẹp! Buổi sáng hôm cuối ở phòng, em dậy rồi đó, nhưng cố nằm thêm vì muốn buổi cuối này vẫn như mọi khi, muốn chị Vinh dậy thu rèm, nghe cái “soạt” rồi em mới dậy. Nhưng chắc mệt quá nên em đợi mãi vẫn thấy chị nằm “còng queo” ngủ. Haha!
Anh Trí, chị Vinh thân với anh Trí thiệt, lần đầu em gặp anh Trí là hôm anh đi thiền về. Thấy Chó gọi anh “Trí đầu nhỏ”, haha, thế là em biết tên anh Trí. Hờ hờ, anh Trí sống tích cực thiệt, và sáng tạo nữa. Anh Trí đúng là nhà giáo dục tương lai ấy! Em không hình dung được anh Trí tức giận sẽ như thế nào! Cơ mà cảm giác trong nhà có anh Trí thì thấy rất an toàn và tin tưởng.
Vì ở khác nhà nên em không có thời gian hàn huyên với hai chị bé. Trong này hay thiệt chị nhỉ, toàn gọi anh chị em trong nhà là “bé” và “chị bé”. Mấy ngày đầu em không quen nên không sao gọi được, thấy kì quá, cả “Chó” nữa; nên toàn gọi bằng tên của mọi người. Sau quen rồi, lại thấy hay hay và thân thiết! Chị Ngân hiền dịu thiệt, chắc tại con gái Huế chị nhỉ! Hôm đầu vào em bị đau chân, chị Ngân xoa bóp cho em, bôi thuốc nữa. Em thấy ấm cúng lắm chị ạ 🙂 Em với cái Yến có “tự nhủ”: “thích chị Ngân, quý chị nữa”. Chị Ánh và chị Ngân lại thân nhau kì cục :)) Lần đầu em thấy có hai người cùng ngủ chung cái giường một mà lâu như thế :)) Tuần đầu em gặp chị Ánh, thấy hơi khó bắt chuyện với chị, cũng tại em ít nói nữa. Nhưng dần dà, em cảm nhận thấy chị Ánh thông minh, linh hoạt, tốt bụng, và xinh nữa. Nếu sau này chị không “hứng” làm xuất nhập khẩu, thì chị làm giáo viên chị nhé, vì em thấy cách chị diễn đạt và chỉ bảo cho mọi người rất dễ hiểu chị ạ!
Trong nhà, chắc “hâm mộ” thầy Lộc “cu te” nhất, vì mỗi lần làm bánh, tất cả mọi người đều thấy được niềm đam mê trong từng hành động cử chỉ của Lộc. Chị cũng “thèm” được như Lộc. Mong Lộc luôn giữ được đam mê và trở thành nhà giáo dục thành công! 🙂 Nếu có thời gian thì đọc lại quyển “Tình yêu, Tự do và Cô đơn” nhé, như đã ghi trong quyển vở tặng chị đó. À, nếu sau này Lộc “cu te” có viết thư tình thì nhờ Chó bày cho nhé :)) hihi, chứ viết theo kiểu viết cho chị thì không ổn, kiểu: “để em lĩnh hội được deep hơn”, hay “ok ok” thì hỏng :v!!
Riêng với cô ấm cậu ấm Hòa và Đông, dù không có nhiều thời gian tiếp xúc với các “bé” nhiều, cơ mà phải nói là các bé hơn chị ngày xưa nhiều. Hồi nớ, chị chỉ tập trung học văn hóa trên trường cho bằng bạn bằng bè, chứ không có tư duy cải tiến như các bé bây giờ. Nghĩ lại thấy tiếc thật. Mong các em cố gắng học được thật nhiều thứ ở nhà chị Hằng và trân trọng khỏang thời gian tại đây. Quan trọng nữa là trân quý ba mạ ở nhà nghen, các em phải may mắn lắm mới được đầu thai vào nhà ba mạ hết lòng vì các em như vậy đó :))
Ui, em lại viết lai dai roài chị Hằng. Lần trước viết thư đăng kí học đã dài rồi, dễ là lần nầy còn dài hơn ấy chứ.
Chị Hằng à, chắc là lời cảm ơn của em thì không đủ, năm sau em cố gắng “bắt” máy bay vô Đăk Nông thăm chị và các bạn nghe :)) Ở trên nớ, chị tiếp tục mở các khóa Tu học chị nghe, để nhiều bạn may mắn như em được vô đó: học ăn, học giao tiếp, học làm người. Hai tháng vừa rồi, không chỉ được tiếp xúc nhiều bạn mới, em còn được tiếp nhận nhiều luồn tư tưởng mới nữa. Nhất là từ chị!
Em mong chị vẫn sẽ mãi là chị bây giờ, quát, nạt rồi lại cười thả ga!
Chị giữ gìn sức khỏe chị nghe!
Khi nào chị và các bạn “bắt” máy bay ra miền Bắc thì vô nhà em chơi nghe, Ninh Bình quê dứa chị à :))).
Ay à, dù không gặp mặt trực tiếp, cơ mà em và chị, cùng các bạn vẫn luôn có thể liên lạc với nhau, qua Gmail thần thánh (như ông Đẳng nói :3), nên vẫn là không xa nhau lắm nhỉ!
Mong các bạn ở lại học tập thật tốt!
Miềng về trước nghe!
Em chào chị Hằng!
Miềng chào các bạn nghe! Hẹn ngày gặp lại :))

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.