CHỮA LÀNH 4: NHÂN QUẢ ỨNG DỤNG – NGUYỄN CHÍ LINH


Mình quen Loan khi hai đứa cùng đi khoá thiền Vipassana ở Hồng Trung Sơn. Hai đứa cùng tuổi trâu, nói chuyện hểu hảo, hào sảng nên rất hạp. Hai đứa cũng có duyên lắm, thường không hẹn nhau mà mỗi lần xếp hàng vô phòng thiền hôm đầu tiên, miềng rà một vòng kiểu chi cũng thấy mặt hắn. Cười thầm, có bạn là thấy vui rồi á. Cả ba khoá như vậy nên khoá thứ tư hai đứa rủ nhau đi phục vụ luôn. Miềng phụ trách nồi la-cet, Loan tham gia vào đội vận hành thiền đường.

Mười ngày ở trong phòng thiền vật vã để trải nghiệm sự vô thường trên thân thể, sự khổ và vô ngã thực sự là một trải nghiêm quý trong đời của hai đứa. Những thời thiền kéo dài 1-2 tiếng để quán sát những cảm xúc của mình: chán nản, mệt mỏi, an yên, khó chịu, nhức nhối, thấy được sự lượng thiện và bất thiện trong con người mình, thấm hiểu sự khổ khi làm thân người để biết trân quý sự sống qua từng hơi thở và thương yêu người khác.

 

Mỗi lần xã khẩu được nói chuyện là hai đứa thường rủ nhau ra hồ sen dạo bộ nói chuyện. Có lần mình nói với Loan, Hằng cảm thấy Hằng là đứa tốt tính, thiện lành mà sao có một số việc xảy ra không như Hằng mong muốn. Điều này làm Hằng rất tổn thương.

Loan nói: nó có nhân có quả hết đó Hằng và giới thiệu thầy của Loan là Nguyễn Chí Linh,  người sáng lập và tác giả sách Trí Tuệ Toàn Hảo và động viên mình đi học lớp Nhân quả ứng dụng. Mình cũng thấy háo hức, nhưng nghĩ đến cảnh bắt xe từ làng về Sài Gòn là miềng thấy tởn, bàn lùi: thôi Hằng không đi nữa mô. Mỗi lần như vậy Loan cứ gào lên động viên: Hằng phải đi, phải đi, khoá này hay lắm. Trước sự nhiệt thành của bạn, mình không thể từ chối. Vậy là đi về Sài Gòn học hai ngày.

 

Ba mình có dạy cho mấy chị em về nhân quả, ba nói: “lưới trời thưa nhưng khó thoát”, mình tin điều đó, nhưng để thực sự hiểu về nhân quả thì sau khi học lớp này mình mới thấm một điều: Mọi việc nó xảy ra dù tốt hay xấu đều có nguyên nhân từ trước. Một nhân được gieo nhất định sẽ trổ quả, không sớm thì muộn. Và nhân quả nó diễn ra trong từng ý niệm, từng hành động rất nhỏ.

Mình tưởng mình là người tốt lắm, hiền lành, thánh thiện lắm. Nhưng học xong khoá này thấy mình be bét, tè le hạt dưa, chẳng tốt đẹp như mình vốn nghĩ. Mình cũng đã giải thích được tại sao mình bị tổn thương, là vì mình đã làm người khác tổn thương. Khi làm bạn và quen biết mình, không biết nghiệp lực của mình như thế nào mà người khác đặt nhiều niềm tin và kỳ vọng vào mình, nên những hành động và lời nói mất chánh niệm của mình rất dễ làm người khác tổn thương. Do vậy mình lãnh đủ cả vốn lẫn lãi.

 

Trong khoá học này, Linh cũng chỉ cho mình cách gỡ những hạt giống xấu và gieo những hạt giống tốt. Coach xong cái mình về nhà viết mười mấy cái email xin lỗi những người bạn có thể mình đã vô tình hay cố ý đã làm họ tổn thương và thấy nhẹ nhàng hẳn. Sau đó mình đi thiền khoá 10 ngày ít vật vã hơn các khoá trước rất nhiều. Có những lời nói việc làm rất vô tình nhưng đã gieo dấu ấn chia cắt người khác với lý tưởng của họ, với những cái mà họ yêu thích. Sau này mình sẽ nhận được sự chia cắt và không ủng hộ của người khác với những cái mình làm. Do vậy, khi gặp bạn bè than thở việc gì, mình chỉ lắng nghe và cầu chúc cho họ tìm được cách giải quyết phù hợp, không can thiệp sâu khuyên bảo nữa.

 

Khoá học Nhân quả ứng dụng chia chia sẻ về Tính Không của sự vật, sự việc. Trước đây mình nghĩ sai về tính không trong phật giáo. Mình đã hiểu là mọi vật vô thường, có rồi cũng không, được rồi cũng mất. Nhưng sau này mình mới hiểu là sự vật nó không có tự tính, tự tính của nó là do mình nghĩ và thấy như vậy, dùng cái hiểu biết của mình để nhìn nhận sự vật nên nó như vậy chứ bản tính vốn có của nó không như vậy. Ồ, hiểu được điều này thật trân quý !.

 

Thầy Michael Roach lấy ví dụ đây là một ngòi bút, mình nhìn nó là một ngòi bút nhưng con chó xem ngòi bút như cục xương. Nên vấn đề không phải ở chổ nòi bút, nó nằm ở chổ cách nhìn của con người và con chó. Ngòi bút không có tự tính, đó là tính không. Chính con người và con chó tạo nên tự tính cho thanh nhựa đó là cục xương hay ngòi bút. Tương tự như vậy,  có một người, mình nhìn anh ta không tốt nhưng người khác nhìn anh ta thì thấy anh ta là người tốt.  Vậy nên vấn đề anh ta không phải là người xấu hay người tốt mà là do cách mình nhìn nhận. Anh này không có thuộc tính – là tính không.

 

Từ đó thầy Geshe Michael Roach đưa ra cách gieo hạt giúp thầy thành công trong việc kinh doanh của mình. Thầy là người Mỹ đã tu 25 năm ở Học viện Phật giáo Tây Tạng sau đó thầy sang Mỹ lập công ty Diamond Cutter doanh thu hàng năm là 250 triệu đô, sau đó thầy đi khắp thế giới để dạy về triết lý của Năng đoạn Kim cương trong kinh doanh và trong cuộc sống. Nó bao gồm bốn bước: (1) Biết mình muốn gì? (2) Tìm người có cùng ước muốn với bạn (3) Hãy giúp người đó đạt được ước muốn của họ (4) Thiền hàng đêm để tưới tẩm cho hạt giống đó nảy nở.

Nếu không biết mình muốn cái gì, hãy tìm người không biết ước muốn của họ là gì và giúp họ đạt được ước muốn đó. Sau 3 khoá thiền Vipassana và một khoá phục vụ, tâm mình an yên nhiều, mọi việc cứ để thuận duyên, duyên đến đâu nhận đến đó và không còn mong cầu. Cái chi đến cứ đến, đi thì thôi. Ở nhà mình cũng vậy, người đến kẻ đi tấp nhập như sân ga. Thường mình chẳng biết trong nhà hiện đang có bao nhiêu người nữa. Cứ tuỳ duyên. Mình hài lòng với nó từ sáng đến tối và cả tháng không cần xuống phố. Cuộc sống cứ chạy đều đều, êm êm như vậy cùng học trò và bốn cậu em trai. Đôi lúc mình thấy sao sao, biết là mình đang có bảo bối trong tay mà không biết dùng vào mục đích gì, thấy cũng uổng phí.

Có một thời gian, cứ tối trước khi nằm ngủ, mình cứ đặt câu hỏi với bản thân: không biết mình sống để làm gì nữa? Tại sao mình lại được sinh ra trên đời? Mục tiêu của cuộc đời mình không phải là để thành công, giàu có, cũng không phải để nổi tiếng, cũng không phải để lấy chồng sinh con. Thậm chí cũng không phải để giúp người khác và tạo sự thay đổi trong xã hội vì mình thấy xã hội không có mình, nó chạy tốt, và thậm chí còn tốt hơn. Người khác không có mình họ cũng sống tốt, thậm chí còn tốt hơn. Đôi khi mình nghĩ là đang giúp người ta nhưng không chừng đang hại người ta mà không hay.

 

Những chương trình đào tạo lãnh đạo, NLP một thời giúp mình tìm mục đích cuộc sống xem ra không còn phù hợp nữa. Mình đã trải nghiệm những cái đó và cần một liều thuốc nặng đô hơn. Vậy mình sống để làm gì? Có những lúc mình luẩn quẩn đến mức bây giờ có sẳn nắm thuốc ngủ trong nhà mình sẽ uống, xem nó sẽ dẫn mình đến đâu. Mặc dù đó là thời điểm mình hoàn thành mọi ước mơ về học hành, sự nghiệp, giúp đỡ xong gia đình, bạn bè quý mến và ủng hộ, và xây xong một ngôi làng mà mình mơ ước. Mình có rất nhiều nhưng từ trong tâm mình biết mình đang thiếu cái gì đó làm kim chỉ nam cho cuộc sống của mình.

 

Lúc đó mình nghĩ đến 4 bước gieo hạt như cứu cánh duy nhất vì những người bạn mình chia sẻ không giúp được gì ngoài việc xem đó là những điều không quan trọng. Nhưng với mình đó là điều quan trọng và có ý nghĩa nhất.  Mình muốn tìm một người thầy, một phương pháp có thể giúp mình vượt qua được giai đoạn khó khăn này để tìm được ý nghĩa sinh mệnh của mình. Một mặt mình thường kể với học trò về những khó khăn đó, nói chị cảm thấy bế tắc vì không biết mình sống để làm gì. Mặt khác mình tiếp tục gieo nhân cho các bạn khác để họ tìm lại bản thân mình, quay về với bản thân mình bằng cách chia sẻ các bài viết và nói chuyện về tu tập, về thiền.

Khoảng tầm hai tháng sau, một người anh trước đây học tiếng Anh với mình nói anh sẽ lên làng hướng dẫn em pháp tu anh đang theo. Những điều mình thắc mắc về ý nghĩa của sinh mệnh, tại sao mình sinh ra trên đời này đã được trả lời một cách rỏ ràng và thuyết phục. Mình cảm thấy vui vẻ, an lành hơn bao giờ hết vì đã tìm thấy được ý nghĩa của cuộc sống của mình, sống để làm gì?. Một câu hỏi ba từ mà mình mất cả 32 năm trải nghiệm và tìm kiếm.

Cám ơn vũ trụ cho con biết đến và hiểu được Người. 

Cám ơn Linh đã giúp chị chữa lành và biết cách gieo nhân.

Cám ơn Loan đã giới thiệu Linh với Hằng.

Cám ơn tất cả !

Tuần rồi mình mời Linh lên làng dạy cho các học trò của Làng về Nhân quả ứng dụng. Các bạn thích thú lắm và bạn nào cũng viết về khoá học này trong các bài luyện viết hàng ngày. Các bạn đã hiểu mọi việc xảy ra đều có nhân duyên của nó và việc gieo nhân tốt như thế nào. Mọi người hỗ trợ nhau trong việc học rất tốt, năng lượng yêu thương của các bạn lên cao hẳn nên không khí lúc nào cũng an yên, các bạn học tốt lắm.

12 thiện nghiệp

Chữa lành 1: Sống vui vẻ không sợ hãi

Chữa lành 2: Mọi hành trình đều dẫn đến tình yêu

Chữa lành 3: Bốn cấp độ trưởng thành trong tình yêu

Chữa lành 4: Nhân quả ứng dụng

Chữa lành 5: Thiền vipassana

Bình luận

Bình luận