KHI BIẾT ĐẶT CÂU HỎI VÀ TRẢ LỜI – KHÔNG CÓ GÌ LÀ ĐỊNH MỆNH !


Nhà báo Phùng Nguyên và Hằng tại Hội thảo Truyền lửa VI

Nhà báo Phùng Nguyên và Hằng tại Hội thảo Truyền lửa VI

Bài và ảnh: Phùng Nguyên, Phóng viên báo Tiền Phong

Vậy là Hội thảo Du học Truyền lửa đã được tổ chức thành công lần thứ VI ở mảnh đất vào mùa hè này thường nắng nóng giống chảo lửa. Cách đây 6 năm, người em trai của mình được học bổng của Chính phủ Mỹ, sang Mỹ làm Tiến sỹ lập Hội du học sinh Nghệ Tĩnh – tập hợp những người con xứ Nghệ đang đi du học trên khắp thế giới. Từ đó, những du học sinh này cứ mỗi mùa hè lại về xứ Nghệ “truyền lửa”. Xứ Nghệ gió Lào chưa đủ lửa hay sao? Xứ Nghệ là đất học, nhưng số lượng du học sinh nhiều so với tiềm năng, vì các bạn trẻ thiếu tự tin và thiếu thông tin.

 

“Truyền lửa” chính là truyền cảm hứng, truyền khao khát vươn tới những chân trời tri thức mới mới, truyền sự tự tin và đem đến nhiều thông tin về du học như các nguồn học bổng, bí quyết làm hồ sơ, phỏng vấn…Tất cả các du học sinh đều về đây làm tình nguyện, những ngày đầu phải bỏ tiền túi ra thuê hội trường, thuê loa đài, chưa kể tiền vé máy bay, khách sạn. Nóng và mệt, ban tổ chức Truyền lửa có người cần truyền nước. Nhưng bất chấp những trở ngại, lửa vẫn cháy và ngày càng cháy sáng. Cũng từ ngọn lửa đó, nhiều em học sinh đã thoát ra khỏi lũy tre làng, nhận được học bổng của nhiều trường danh tiếng ở Mỹ và châu Âu.

 


Truyền lửa VI năm nay hơn 1000 em tới dự, nhưng quan chức to của tỉnh vắng bóng, có thể họ xem đây không phải là việc quan trọng bằng đi khai trương động thổ. Có hề gì, chắc với các bác ấy thì lửa không “bén” đến được nữa, nhưng nếu có thể cũng nên cấp học bổng du học để nâng cao quan trí. Một ngày nắng bỏng rát ở thành Vinh, dù đã được nghe câu chuyện này của em Hằng mắm ruốc ( người trong ảnh) vẫn cảm thấy xúc động.


Hằng lớn lên trên dòng sông Thạch Hãn, gia đình mưu sinh bằng đánh bắt tôm cá trên sông. Sau những mẻ lưới, ba Hằng chọn những con tôm cá to đưa ra chợ bán, còn tôm tép thì tôi đưa lên núi đổi cho bà con lấy khoai sắn. Hằng làm lụng vất vả, không dám mơ giảng đường đại học, chỉ mong có chút vốn học nghề cắt tóc gội đầu – nghề “truyền thống” của thanh niên nghèo vùng ấy. Để có tiền, Hằng đi bốc gạch thuê. Một lúc bưng 7 hòn gạch to trước bụng, nặng quá xiêu vẹo, lảo đảo trong gió Lào. Rơi nước mắt, Hằng tự hỏi:”Đây có phải là cuộc đời của mình không?” Và tự trả lời: “Không”. Hằng bỏ bốc gạch, về xin ba mẹ thi Đại học. Hằng ôn thi và đỗ thủ khoa. Đỗ thủ khoa mà không dám bảo cho ba mẹ vì cảm thấy có lỗi vì tin đó gây khó cho gia đinh. Sinh hoạt phí của gia đình hồi đó chỉ 500 nghìn đồng/1 tháng bằng tiền chi phí của một sinh viên ở Huế.

 

Như một chuyện cổ tích, Hằng đi học Đại học và được học bổng sang Úc. Khi có thể ở Úc học Tiến sỹ thì Hằng trở về dòng sông Thạch Hãn ngày xưa, mày mò nghiên cứu để khôi phục món mắm ruốc một tinh hoa ẩm thực của miền Trung sắp bị thất truyền. Hằng quan niệm, du học là để giải quyết những vấn đề của mình và xã hội chứ không phải lấy cái bằng về khoe. Những sản phẩm mắm ruốc của Hằng lấy thương hiệu Thuyền Nan, mình đã được thưởng thức, đậm đà, và thật như cái chất miền Trung, chứ không pha hóa chất, đóng chai lấy tiền như nhiều hàng khác. Thuyền Nam đã rời khỏi dòng sông Thạch Hãn và ra khơi, Hằng mắm ruốc trở thành bà chủ lớn và đang hướng tới ngôi vị Nữ Hoàng Mắm ruốc.


Câu chuyện của Hằng kể ở Truyền Lửa VI đã truyền cảm hứng cho rất nhiều bạn trẻ. Mình nghĩ giây phút quyết định cuộc đời Hằng chính là lúc oằn người vì 7 viên gạch trước bụng, tự hỏi: “Đây có phải là cuộc đời mình không?”Và tự trả lời: “Không”. Khi người ta có khả năng tự đặt câu hỏi và tự trả lời như thế thì khi đó không có gì là định mệnh. Đời làm báo của mình, viết nhiều về các phụ nữ thoát khỏi định mệnh vì họ biết đặt câu hỏi và tự tìm câu trả lời. Chắc là có một thứ còn đáng sợ hơn cả định mệnh, đó chính là ý nghĩ: mình không thể…Người ta đóng đinh ý nghĩ đó như chúa đóng đinh vào Thánh giá và mang vác nó cả đời. 


“Truyền Lửa” cố gắng truyền cho các bạn trẻ cảm hứng: dù bạn là ai bạn cũng có thể làm được. Câu chuyện của Hằng mắm ruốc, cũng giản dị như vậy thôi cho cuộc sống bây giờ khiến Hằng đôi khi cũng cần Truyền lửa.

Đây là bài nói chuyện của mình tại Hội thảo Truyền lửa VI

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.