37. ĐỘNG LỰC HỌC TIẾNG ANH CỦA BẠN LÀ GÌ?


ĐỘNG LỰC QUYẾT ĐỊNH ĐÍCH ĐẾN

 

  1. YOUR WHY

Những điều mình chia sẻ là trải nghiệm của bản thân trong quá trình dạy và học suốt hơn 20 năm qua. Phương pháp tiếp cận của mình ở mỗi thời điểm sẽ khác nhau dựa vào sự trải nghiệm và trưởng thành của mình ở thời điểm đó. 

 

Mình nhận ra rằng, để thành công trong một việc nào đó, phương pháp làm (What) không quan trọng bằng cách bạn tiếp cận vấn đề đó như thế nào (How). Làm như thế nào (How) không quan trọng bằng việc trả lời cho câu hỏi tại sao bạn làm việc đó (Why). Hay nói cách khác, bắt đầu bằng câu hỏi tại sao  một cách rõ ràng, đúng đắn ngay từ đầu, đó chính là động lực cho chúng ta bền bỉ đường dài trên hành trình học. Bền bỉ là yếu tố cốt lõi để thành công trong bất cứ việc gì, chứ không phải là thông minh hay tài năng.

 

Trước khi vào coach các khóa English Mastery, mình thường hỏi từng bạn học viên: động lực học tiếng Anh của bạn là gì? Câu trả lời mình nhận được từ mỗi người là khác nhau, nhưng tựu chung lại có bốn mục đích chính: (1) học để đi du lịch, (2) học để giao tiếp, (3) học để có công việc tốt hơn và (4) học để dạy con. Mình thường chia sẻ rằng các mục tiêu đó là chính đáng và hợp lý nhưng nó không thể dẫn các bạn về đích một cách trọn vẹn bởi vì nó xuất phát từ bên ngoài, nên sẽ khó dẫn các bạn đi được xa. Mình sẽ phân tích từng mục tiêu một.

 

# # #

  1. HỌC ĐỂ  ĐI DU LỊCH 

Nếu chia việc thành thạo một ngoại ngữ thành 5 cấp độ: cấp độ 0 có thể nói những từ sơ đẳng như hello, good morning, goodbye, thank you. Cấp độ 2 có thể đi du lịch, cấp độ 3 có thể đi du học, cấp độ 5 sử dụng thành thạo như một người bản xứ. Để đạt được trình độ có thể giao tiếp khi đi du lịch (2/5), theo đề xuất của Khung tham chiếu đánh giá trình độ của Châu Âu, chúng ta cần ít nhất sáu tháng đến một năm học toàn thời gian. Nếu học đều đặn mỗi ngày hai tiếng thì cần thời gian gấp bốn lần như vậy. Do vậy việc học tiếng Anh để đi du lịch cần chuẩn bị trước ít nhất một đến hai năm, học một cách chuyên cần và đều đặn mới có thể nghe nói tạm ổn khi ra nước ngoài. 

 

Một điểm đáng chú ý là, khi người nước ngoài đến Việt Nam để làm việc hay dạy tiếng Anh thì bạn nói kiểu gì các bạn ấy cũng cố gắng để hiểu. Phát âm sai, ngữ pháp lộn xộn, dùng từ không phù hợp, các bạn ấy đều có thể đoán được vì ngôn ngữ lời nói chỉ chiếm 7% trong miếng bánh giao tiếp. 

 

 Khi mình gửi địa chỉ Hama cho các bạn muốn đến thăm làng không một bạn nước ngoài nào inbox hay gọi điện yêu cầu mình trợ giúp thêm, các bạn luôn xuất hiện ở nhà Hoa Giấy trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Điều đó có thể thấy rằng kỹ năng thích ứng của các bạn ấy rất cao, các bạn sẽ xoay xở bằng nhiều cách khác nhau để vượt qua thử thách nên khi nghe không hiểu cũng không sao, các bạn ấy vẫn cười rất tươi và ánh mắt đầy sự biết ơn.

 

Nhưng khi bạn sang nước ngoài thì câu chuyện hoàn toàn khác. Ngay khi xuống sân bay làm thủ tục nhập cảnh, bạn sẽ thấy rằng việc học và sử dụng tiếng Anh rỏ ràng là hai việc khác nhau, sẽ rất khó để nghe và hiểu người bản xứ nói với tốc độ nhanh và mang nặng âm sắc của họ. Khi đọc những dòng chia sẻ này, có thể bạn vẫn chưa hình dung độ khó khi giao tiếp du lịch nếu chưa quen giao tiếp với người nước ngoài, nên mình thường khuyến khích học trò kiếm vé máy bay giá rẻ ra nước ngoài một vài chuyến, như Singapore, Malaysia, Philippines là những nước nói tiếng Anh, gần Việt Nam để trải nghiệm sự khác biệt giữa những gì được học so với thực tế giao tiếp, để lấy đó làm động lực nghiêm túc cho việc học. 

 

Chuyến đi Nhật của mình hơn 10 năm trước đã hình thành động lực học mạnh mẽ cho mình. Ở Hama, sau giai đoạn nền tảng, mình gửi một số bạn ra nước ngoài học 1-2 tháng để thực sự trải nghiệm việc giao tiếp, để khi quay lại làng, các bạn sẽ học với tâm thế khác. Tự mình phải qua một trải nghiệm thật tệ, bản thân mới thấm thía để học nghiêm túc, người khác nói đôi khi khó để thấm. 

 

Nói cách khác, giao tiếp khi đi du lịch cần có sự đầu tư dài hơi, kiên trì sáu tháng đến một năm học toàn thời gian, đúng phương pháp mới có thể giao tiếp tự tin. Giao tiếp khó hơn thi các loại chứng chỉ quốc tế rất nhiều. Không nhiều người có thể thu xếp học liên tục một năm, nhưng chúng ta có cách giải quyết êm đẹp. Với công nghệ hiện tại, có các ứng dụng trên điện thoại mà khi  nói tiếng Việt, nó hiện ra tiếng Anh hoặc tiếng Trung, xong mình đưa cho người ta nói, nó lại hiện ra tiếng Việt. Mình tin trong tương lai, các công nghệ mới này sẽ rất phát triển và phổ cập rộng rãi để phục vụ việc giao tiếp khi đi du lịch và công việc. 

 

Bạn không cần mất quá nhiều thời gian và tiền bạc cho việc học tiếng Anh mà chưa chắc đã hiệu quả. Đi du lịch về vài tháng không duy trì luyện tập cũng sẽ quên. Do vậy tính khả thi của việc học tiếng Anh để giao tiếp khi đi du lịch là không cao. Chúng ta cần nhiều hơn thế nữa.

 

# # #

  1. HỌC ĐỂ GIAO TIẾP

Rất nhiều học viên khi đến học đều có mục tiêu “em học để giao tiếp thôi, chứ không cần thi các chứng chỉ quốc tế”. Mình thường phân tích cho các bạn thấy giao tiếp khó hơn thi các chứng chỉ quốc tế rất nhiều, nó đòi hỏi một sự đầu tư dài hơi và nghiêm túc.

 

Cách dạy truyền thống gieo cho người học có suy nghĩ rằng giao tiếp có nghĩa là học theo các mẫu hội thoại hoặc các bài khóa trong sách, khi gặp trường hợp tương tự thì đưa ra dùng. Thực ra giao tiếp không đơn giản vậy, nó khó hơn rất nhiều. Tiếng Anh trong đời sống phong phú và rất đa dạng, đòi hỏi khả năng ứng biến linh hoạt một cách liên tục. Không phải mình nói Hello, How are you? (Xin chào, bạn có khỏe không?) là người ta trả lời:  I’m fine, thank you, and you? (Tôi khỏe, cảm ơn. Còn bạn thì sao?). Họ có thể nói: I’m on the top of the world (Tôi đang rất hạnh phúc) hay Mustn’t grumble (không thể chê được). Chúng ta có thể “đứng hình” vài giây và không biết phải phản ứng sao trong trường hợp này. 

 

Hơn nữa, dù thành thạo nội dung trong các bài khóa hay hội thoại, đó cũng chỉ là ngôn ngữ nói, chỉ chiếm 7% trong miếng bánh giao tiếp. 93% còn lại nó đến từ ngôn ngữ hình thể và ngôn ngữ tự thân. Giáo sư tâm lý học Albert Mehrabian, của trường Đại học UCLA  là người tìm ra quy luật này và kết luận này được Tiến sĩ Ray Birdwhistell – Giáo sư Tâm thần học của Đại học Pennsylvania khẳng định lại một lần nữa. Ngôn ngữ tự thân là kiến thức, là vốn sống, là trải nghiệm của mỗi người. Để ngôn ngữ tự thân có độ dày cần tích lũy rất mất rất nhiều thời gian, nhưng đó mới thực sự chìa khóa của giao tiếp hiệu quả. Ngôn ngữ hình thể và ngôn ngữ tự thân sẽ được phân tích trong các chương sau một cách chi tiết. 

 

Do vậy, dù chúng ta có học bao nhiêu năm tiếng Anh giao tiếp, nếu chỉ tập trung vào mặt ngôn ngữ, thì cũng chỉ đạt tối đa 7% trong miếng bánh đó, khó có thể hơn. Đến đây bạn đã phần nào liên hệ tại sao mình học tiếng Anh 10 năm vẫn chưa tự tin giao tiếp rồi phải không? Tiếng Anh giao tiếp khó hơn nhiều lần so với tiếng Anh đàm thoại, hội thoại và khó hơn việc thi để lấy chứng chỉ trong nước và quốc tế. Việc chúng ta thi được IELTS hay PTE đủ  điểm để nhập học, cấp học bổng hoặc định cư không đồng nghĩa với việc chúng ta có thể giao tiếp trong đời sống và học tập một cách ổn thoả. Câu chuyện của bản thân mình là một minh chứng cho việc đó. 

 

# # #

  1. HỌC ĐỂ  CÓ CÔNG VIỆC TỐT HƠN

Học để có công việc tốt hơn cũng là động lực phổ biến của nhiều bạn và động lực này vẫn chưa thể dẫn các bạn đi về đích trọn vẹn. Bây giờ mình xem xét như thế nào là công việc tốt? Lương thưởng cao hơn, giờ giấc thoải mái hơn, hay làm việc trong các công ty nước ngoài.

 

Tiêu chuẩn “công việc tốt hơn” thực ra sẽ thay đổi thường xuyên trong chính bản thân mỗi người. Nó là động lực cho chúng ta chuyển từ công việc này sang công việc khác, từ công ty này sang công ty khác. Khi nhìn quanh và so sánh với bạn bè, tiêu chuẩn “công việc tốt hơn” sẽ dần thay đổi. Ngay thời điểm đạt được công việc “tốt hơn” đó, trong suy nghĩ chúng ta có thể đã hình thành về công việc “tốt hơn nữa”. Sớm hay muộn, chúng ta cũng sẽ sớm không cảm thấy hài lòng với cái “tốt hơn” và luôn mong muốn cái “tốt hơn nữa”. Do vậy, cứ chạy theo “công việc tốt hơn” mà đánh mất cái mình hiện đang có.

 

Nếu suy nghĩ thấu đáo và có trải nghiệm một chút, chúng ta sẽ thấy mấu chốt của sự không hài lòng với công việc xuất phát từ chính bản thân mình ra, chứ không phải tại công việc đó. Do vậy sẽ không có “công việc tốt hơn” mà công việc hiện tại là “công việc tốt nhất” tại thời điểm đó. Hãy tập trung làm chu đáo và cẩn trọng công việc hiện tại, bạn sẽ cảm nhận được niềm vui và ý nghĩa của công việc mình đang làm. Công việc đó đang giúp gì cho bản thân mình, cho gia đình mình, cho công ty và có thể nghĩ xa hơn cho xã hội, đó có thể là động lực để bạn làm thật tốt công việc hiện tại. Thông điệp ở đây là: tập trung vào bản thân mình và cố gắng hoàn thiện tốt nhất công việc của mình, đó là công việc tốt nhất ở thời điểm hiện tại. 

 

Thu (Hà Nội) chia sẻ rằng em đăng ký học với chị để giỏi tiếng Anh rồi sẽ nộp xin công việc ở một công ty khác. Sau khi làm xong phần tích luỹ, em hiểu ra ý nghĩa của công việc đang làm, em không còn ý định đó nữa, chỉ tập trung làm tốt công việc hiện tại và thấy rất vui vì điều đó.

 

Mình thường chia sẻ với học trò khi làm một công việc gì, trước năm 30 tuổi em đừng tính làm vì lương, mà xác định sẽ học được gì từ công việc đó. Tiền kiếm được trong giai đoạn này chỉ là “lúa non”, kiếm ra nhiều tiêu cũng hết, không tiêu bằng cách này thì cũng “bốc hơi” bằng cách khác, hãy làm việc để lấy kinh nghiệm, để có bề dày trải nghiệm và vốn sống phong phú. 

 

Theo trải nghiệm của bản thân mình, khi dốc lòng làm một công việc gì đó trong hai năm, đó là khoảng thời gian đủ để mỗi người thuần thục trong một việc, sau đó có thể chuyển sang công việc khác để tích lũy kinh nghiệm cho bản thân ở mảng mới. Kinh nghiệm từ công việc trước sẽ giúp chúng ta trong công việc tiếp theo, không nhất thiết phải trong cùng ngành. Cứ như vậy, kinh nghiệm và vốn sống của mỗi người sẽ dày lên dần thông qua trải nghiệm trong công việc và cuộc sống.

 

Ở Hama có vườn bơ 034, Nữ hoàng bơ sáp, giống có nguồn gốc bản địa nên cây khỏe, năng suất cao. Trồng đến năm thứ tư, vườn ra quả bói nhiều nhưng mình lại hái quả bỏ đi gần 80% để cây khoẻ, tập trung dinh dưỡng nuôi quả năm sau. Cũng giống như bơ, mục tiêu chính từ khi ra trường đến 30 tuổi là tích lũy kinh nghiệm và vốn sống, lương chỉ cần đủ sống ở mức căn bản để tiếp tục công việc là ổn, đến lúc đã tích lũy đủ kiến thức, kinh nghiệm và có độ chín trong nghề, độ dày trong xử lý công việc, hãy “bán thân” mình với giá cao.

 

Có thể thấy rằng năng lực bên trong và kết quả bên ngoài tương tự hai cái bình thông nhau. Cái bên ngoài: kết quả trong công việc và cuộc sống là hình ảnh phản chiếu của cái bình bên trong: là năng lực và thái độ đối với công việc. Muốn bình bên ngoài tràn đầy thì hãy chăm chút cái bình bên trong, làm tràn đầy bình bên trong thì nước ở bình bên ngoài sẽ dâng lên ở mức tương ứng. 

 

Thái độ đối với công việc là cái gốc để có một công việc tốt, tiếng Anh chỉ chiếm một phần nhất định trong đó. Khi làm tốt nhất công việc hiện tại của mình, sẽ có một lối đi dẫn dắt chúng ta đến một công việc và cuộc sống mình mong muốn. 

 

Hãy làm thật tốt công việc hiện tại, đó là công việc tốt nhất. 

 

# # #

  1. HỌC ĐỂ DẠY CON

 

Đây là một ý định tốt và mình khuyến khích điều này nhưng nó không nên là mục tiêu cho việc học. Học cho mình trước để làm gương cho con về sự ham học, cầu tiến, sau đó mới dõi theo và đồng hành cùng con. Cách dạy tốt nhất là làm gương. Ba mẹ là tấm gương tuyệt vời nhất cho con về nỗ lực, kiên trì và tự học. Khi được truyền cảm hứng từ ba mẹ, con nhất định sẽ tự tìm được niềm vui trong việc học. 

 

Theo tiến sỹ Montessori, thời kỳ vàng cho trẻ học một ngôn ngữ mới là giai đoạn từ 0 đến 6 tuổi, các con sẽ học thông qua các giáo cụ trực quan, sinh động để nhận biết nguyên âm, phụ âm, ghép âm, đọc, hiểu và tạo từ. Có ba hợp phần trong hướng dẫn một ngôn ngữ mới cho trẻ là Ngữ âm, Logic và Ngữ pháp. Hiện tại mình đang cùng với Vietnam Montessori Centre phát triển chương trình hướng dẫn tiếng Anh cho trẻ từ 0-6 và đào tạo tiếng Anh cho giáo viên Montessori hướng dẫn và đồng hành cùng các con. 

 

Để hướng dẫn cho các con chuẩn, bạn cần phải thật vững trước. Do vậy bạn có thể đặt mục tiêu học cho chính mình, làm đầy chính mình, làm cho mình giàu có lên từ bên trong. Lúc nước đầy thì nó tràn, lúc đó việc dạy, việc chia sẻ, việc cho đi sẽ trở thành điều tự nhiên mà không cần trường lớp, bàn ghế, sách vở hay giờ học cố định để dạy cho con. Học cho mình trước, làm đầy cho bản thân mình trước, phần tuôn trào con sẽ nhận một cách tự nhiên và không cần nỗ lực nhiều từ cả hai phía.

 

Công ở Vũng Tàu chia sẻ cả hai vợ chồng buổi tối thường dành thời gian đọc sách cho con trước khi đi ngủ. Trước đây, khi Công đọc truyện tiếng Anh, cậu con trai ba tuổi phản ứng: Ba, ba không được đọc tiếng Anh, chỉ để mẹ đọc thôi, ba đọc tiếng Việt đi. Sau khi hoàn thành giai đoạn coach, Công đọc đúng chuẩn từng từ, cậu bé đã chịu nghe và để cho ba đọc truyện tiếng Anh mỗi tối. Do vậy mình có thể bắt đầu làm đầy cho bản thân, làm đầy cho chính mình trước, sau đó sẽ đồng hành cùng con. 

 

Thêm nữa, thế giới đang thay đổi rất nhanh, mấy năm gần đây trí tuệ nhân tạo (AI) bùng nổ và trong tương lai sẽ tạo ra một cuộc cách mạng, thay thế rất nhiều sức lao động. Hãng Toyota hai năm gần đây sa thải 35 ngàn người và xu hướng này sẽ phổ biến trong thời gian tới khi thế giới bước vào cuộc cách mạng xanh. Các chương trình trung học phổ thông ở Mỹ tân tiến nhất thế giới, vẫn không thể bắt kịp xu thế phát triển nên các tập đoàn lớn như Google, Microsoft…, họ có trường phổ thông riêng. Điều này nói lên cái gì? Nếu bạn là phụ huynh thì việc chuẩn bị cho con một nghề nghiệp là việc cần phải suy nghĩ lại. Chúng ta có thể trang bị cho con tiếng Anh vững, dạy cho con khả năng tự học, yêu thích việc học cái mới với sự trong sáng, ngây thơ của con trẻ. Đó là chìa khóa của vấn đề. Mình chưa biết được thế giới sẽ biến đổi như thế nào, làm sao mình lại dạy cho con cái mình đang biết? Cho con tiếng Anh và khả năng tự học để con tự khám phá thế giới theo cách của con.  

 

Trong nhiều năm làm việc với học trò và phụ huynh, mình nhận thấy rằng, hầu như 80% nỗ lực định hướng của phụ huynh cho con cái là thất bại: thất bại cho đứa con và thất bại cho chính phụ huynh. Rất nhiều bạn chia sẻ tương lai và việc học của các bạn theo sự định hướng của ba mẹ: học giỏi vào trường tốt, làm ở các công ty lớn, công ty nước ngoài, nhưng sâu thẳm các bạn không vui, không hạnh phúc và bế tắc một thời gian rất dài, nhiều bạn rơi vào trạng thái trầm cảm trong nhiều năm. Quả là uổng phí! 

 

Do vậy, nếu bạn là phụ huynh, hãy học cho mình trước và để con tự học và tự định hướng tương lai của mình theo cách các con muốn. Con mình nhưng không phải của mình. Mình vững, mình đầy rồi thì bản thân con sẽ được truyền cảm hứng một cách tự nhiên mà không cần quá nhiều nỗ lực từ hai phía.

 

# # #

 

ĐỘNG LỰC HỌC XUẤT PHÁT TỪ BÊN TRONG

 

Nhìn lại hành trình học của mình, có những nút thắt rất khó nhưng mình đã vượt qua, vì động lực học của mình xuất phát từ bên trong: xuất phát từ tình thương, mình thương các em và thương ba mạ. Mình khao khát được trở thành người giỏi trong công việc, mình muốn có được sự tự do trong suy nghĩ, trong hành động và có chính kiến riêng. Mãi sau này mình mới có thể gọi tên đó là thương mình. Thương gia đình và thương chính mình là động lực giúp mình vượt qua các khó khăn trong quá trình học và làm việc sau này.

 

# # #

  1. HỌC VÌ THƯƠNG EM

 

Mình là chị đầu của năm đứa em, bốn trai một gái. Ba mạ đi làm cả ngày dưới sông nên mình quán xuyến việc nhà từ nhỏ rất cần mẫn. Mình nấu ăn, cho em ăn, tắm rửa, chơi với em, kèm em học nên hiểu tính cách từng đứa và có sự gắn kết với mấy đứa em rất mạnh mẽ. Làm việc nhà nhiều từ bé đã giúp mình có được khả năng tổ chức công việc tốt và khả năng lãnh đạo sau này.

 

Lúc lên đại học, mỗi lần mình về Quảng Trị thăm nhà rồi quay lại trường ở Huế, năm đứa em bồng nhau đứng một dãy trước nhà tiễn mình lên xe đò. Mình lên xe nhớ và thương các em quay quắt. Nước mắt cứ chảy suốt chặng đường từ Quảng Trị đến Huế. Mấy đứa em cũng rất thương chị. Hải, đứa em gái kế nói: “Chị đi, em chạy ra sau vườn thấy cái áo chị phơi mà quên cầm đi theo, em lật đật xếp cất kỹ trong gối để kê, kẻo sợ gió bay mất”. Lộc thủ thỉ: “Chị đi em buồn thẩn thơ hai ba ngày mới quen  việc không có chị ở nhà”. Mỗi lần mình về là cả nhà vui như hội, chị em mình thường chơi với nhau ở sân bay Ái Tử dưới những đêm trăng và những buổi chiều tà. Đó là những kỷ niệm tuổi thơ rất đẹp của chị em mình.

 

Năm mình 22 tuổi, việc không may đến dồn dập với gia đình mình, tạo nên một bước ngoặt lớn trong bản thân của mỗi đứa. Vinh, đứa em trai thứ ba bị thoát vị đĩa đệm, điều trị ở Bệnh viện Trung ương Huế. Năm đó, Vinh nghỉ hè lớp 7. Sau khi mổ xong, bác sĩ đi công tác, em đau nhức ở lưng nên khóc rất là thương. Cứ sáu tiếng một lần, các chị y tá đều đặn tiêm thuốc giảm đau. Đến hai giờ sáng là thuốc hết tác dụng, em khóc quằn quại trên giường. Ba mình thấy con khóc cũng khóc theo. Mình chạy xuống phòng trực, thấy các chị y tá đang ngủ. Vừa thương các chị trực đêm nên không dám gõ cửa, chạy lên tầng trên thì thấy em khóc. Mình cứ chạy lên chạy xuống nhiều vòng như vậy mới đủ can đảm gõ cửa. Như được chuẩn bị từ trước, chị y tá cầm khay thuốc đã chuẩn bị sẵn bước lên tầng hai, em ngủ li bì đến sáu tiếng sau. Cả ngày mình quần quật ở bệnh viện chăm em gần hai tháng như vậy, mệt phờ, rất là đuối. Mãi khi bác sĩ mổ đi công tác về, cho đi chụp MRI thì mới biết là vết mổ bị nhiễm trùng. Em được chỉ định tiêm kháng sinh liều cao mười ngày thì tạm ổn và ra viện.

 

Ngày đi làm thủ tục xuất viện cho Vinh, mình thực sự mới biết có mặt trời lọt qua các tán cây bàng chiếu trên đầu mình. À ánh sáng vẫn tồn tại trên đầu mình. Mình thở phào nhẹ nhõm khi em trai tạm ổn thì cậu mình, em trai út của mạ nhập viện cấp cứu vì sốt xuất huyết biến chứng. Mình chạy lên phòng cấp cứu thăm cậu, cậu xanh xao, rất gầy nằm trên giường lạnh tanh. Bác sĩ truyền máu vào, cậu nôn ra. Cậu mất sau mấy ngày cấp cứu, để lại cho mự bốn đứa con. Đứa nhỏ nhất mới mấy tháng. Mất mát này quá lớn với mình. Mình đau đớn tận cùng, khóc ngất.

 

Ba mạ đi làm xa, mình sinh ra và lớn lên với gia đình ngoại. Cậu út là người thân thiết nhất với mình. Cậu hay dẫn mình băng đồng lúa Triệu Long đi xem phim rạp hàng đêm, cậu cho mình ngồi trên lưng bò rồi dắt quanh cánh đồng. Lúc cậu đi làm xa, mình nhớ quay quắt, ngày nào cũng hỏi mệ ngoại: Mệ, còn mấy ngày nữa cậu về? Mình đếm ngược từng ngày, đủ mười ngày, mình chạy xuống bến đò sông Thạch Hãn đón cậu về. Lúc ghé chợ Thị xã Quảng Trị bán mây, bán lá, cậu không quên mua cho mình vài cái bánh rán, bánh gạo. Ngày cậu đi làm lại, mình buồn thất thểu, mấy ngày sau mới quen.

 

Lên lớp một, mình về ở với ba mạ. Mỗi năm đến mùa đông, ba không làm được tôm cá, nhà hết gạo ăn là mình lại men theo sân bay Ái Tử, bắt đò qua sông Thạch Hãn để sang cậu. Cậu vào chồ xúc lúa đi xay, cậu cho. Tuổi thơ mình lớn lên và gắn bó với cậu như vậy, giờ cậu đột ngột mất, mà thực ra cũng không phải đột ngột mà cậu đã nằm ở bệnh viện tỉnh cả tháng rồi. Mình cứ nghĩ cậu sốt bình thường, nằm viện mấy bữa là khỏi, tập trung chăm cho Vinh trong Huế nên không sát sao, cho đến khi cậu vào cấp cứu ở Huế. 

 

Hình ảnh em trai mình khóc quằn quại nửa đêm và hình ảnh cậu nhợt nhạt trên giường cấp cứu trong căn phòng lạnh tanh ở tầng 6, Bệnh viện Trung ương Huế, mình vẫn còn nhớ như in đến tận bây giờ. Lúc đó mình nghĩ lỡ sau này trong gia đình có ai bị bệnh như vậy nữa thì làm sao? Mình có thể giúp được gì? 

 

Mình hiểu rằng mình cần phải thật vững để có thể giúp các em khi cần. Để vững, mình phải giỏi. Để giỏi, mình cần đi du học. Để đi du học, mình cần học giỏi tiếng Anh. Mình biết đây là cách duy nhất để tạo bước nhảy cho chính mình và cho cả gia đình. Mình cần làm đầy chính mình để làm chỗ dựa tốt cho gia đình và các em khi cần. Mình học vì thương các em.

 

# # #

  1. HỌC VÌ THƯƠNG MÌNH

 

Có lẽ một trong những may mắn lớn nhất của mình ở tuổi 20 là được học và gần gũi với những thầy cô giỏi chuyên môn, giỏi tiếng Anh và tận tâm với học trò. Thầy cô là tấm gương cho mình hoàn thiện bản thân và đã truyền cảm hứng cho mình rất nhiều. Mình khao khát được giỏi như các thầy cô và nỗ lực rất nhiều để học và hoàn thiện bản thân mình.

 

Thầy giáo chủ nhiệm đại học là người truyền cảm hứng cho mình có được sự tò mò về thế giới ngoài kia, thông qua những câu chuyện và trải nghiệm của thầy khi du học. Dù luôn học giỏi, đứng đầu lớp, đầu trường nhưng tận trong sâu thẳm mình vẫn luôn cảm thấy bản thân chưa đủ giỏi, chưa đủ để làm tốt công việc, chưa đủ để trưởng thành. Mình cảm thấy có điều gì đó còn thiếu hụt ở bên trong mà không thể gọi tên.

 

Sâu thẳm trong tâm hồn mình muốn trở thành một người giỏi chuyên môn, xuất sắc trong những việc mình làm. Mình muốn khi làm việc gì đó thì không bị rào cản của việc thiếu kiến thức khiến mình không thể làm tốt và học tốt được. Mình muốn được theo đuổi công việc mình thích. Mình muốn khi làm việc gì đó thì hết lòng với nó, làm thật tốt và thật sự hiệu quả.

 

Trong thời gian đi làm phiên dịch ở A Lưới và khoảng thời gian trao đổi sinh viên ở Nhật, mình cảm thấy những cái mình cần học đang ở ngoài kia,được viết bằng ngôn ngữ khác mà có thể mình chưa được học. Mình muốn được tự do đi lại và giao tiếp mà không lo rào cản ngôn ngữ, mình muốn biết cách xử lý ra sao khi lạc đường ở xứ người. Mình muốn có sự tự chủ trong cuộc sống, biết mình muốn gì, cần gì và biết cách hiện thực những điều đó. Mình tò mò muốn biết ra khỏi mảnh đất chữ S này có gì khác, thế giới ngoài kia dài rộng ra sao. Những khát khao đó cứ lớn dần, lớn dần để rồi một ngày, mình bước chân ra bên ngoài, xa hơn ngôi nhà nơi làng quê yêu dấu ở Quảng Trị, xa hơn ngôi trường nằm trong lòng thành phố Huế thân thương.

 

Trong sâu thẳm, mình muốn suy nghĩ và hành động của mình không phụ thuộc vào số đông hoặc tham vấn của nhiều người. Mình muốn có sự độc lập trong suy nghĩ, có sự tự do trong lựa chọn và có đủ năng lực để làm được những gì mình muốn. Đó là những động lực bên trong, mãi sau này khi trải nghiệm đủ chín, mình mới có thể gọi tên: Vì yêu chính bản thân mình.  

 

Có lẽ giá trị nhất của việc du học đối với bản thân mình đó chính là khả năng tự học và kết nối được chính bản thân mình: biết mình muốn gì, cần gì và hiện thực nó một cách cần mẫn. Khi nắm được phương pháp tự học và thành thạo tiếng Anh, mình muốn biết gì thì tự tìm hiểu bằng nhiều cách. Hiện tại mình thường đọc sách trên amazon.com và kindle. Bản tiếng Anh của quyển sách này cũng được đăng tải trên amazone. Mình thường xem phim trên Netflix và rất thích mảng phim tài liệu về tâm linh, văn hóa và sức khỏe trên trang này. Mình vẫn đang trên hành trình tự học và tự làm giàu vốn tiếng Anh cũng như vốn sống của mình hằng ngày. Mình cảm thấy việc học là việc làm cả đời và tiếng Anh là phương tiện tốt để làm điều đó.

 

Cám ơn các em, cám ơn ba mạ, cám ơn chính mình đã là nguồn động lực mạnh mẽ giúp bản thân vượt qua những trở ngại trên đường học để hoàn thiện bản thân.

 

 

 

# # #

Câu chuyện học viên: TÔI MUỐN CÓ SỰ TỰ DO

 

Chào các bạn, tôi là Phạm Bích Lan, một trong hàng nghìn học viên online của cô Hằng Mắm từ năm 2017. Tôi sinh năm 1985, chủ thương hiệu Rau Cười Việt Nhật. Tôi có hai cô con gái, tốt nghiệp MBA năm 2013, đồng nghĩa với  việc tôi đến với tiếng Anh đã ngót nghét hơn 15 năm trước đó. 

 

Tôi giới thiệu hơi sâu về bản thân, chỉ để cho bạn thấy rằng, việc bắt đầu học lại tiếng Anh sau hơn 15 năm của một người có thể nói là “rành” tiếng Anh  nhưng không “tự do” với nó như tôi quả thực là một việc chẳng dễ dàng gì. 

 

Hành trình học tiếng anh với cô Hằng là một trong những cột mốc tạo sự thay đổi quan trọng của đời tôi. Tôi nói như vậy, để thấy rằng, các bạn trẻ, các bạn quả thực rất may mắn khi tôi nhìn thấy các bạn trong các buổi coaching mà cô Hằng chia sẻ mỗi ngày trên trang cá nhân. Thực sự tôi ganh tị với các bạn lắm đấy! Tôi nhìn các bạn mà chỉ ước rằng tôi đã có thể tìm đến cô Hằng sớm hơn thì tốt biết mấy.

 

Tôi biết Hằng từ năm 2015 khi chúng tôi có dịp ngồi chung bàn tròn online của BBC bàn về vấn đề thực phẩm. Nhưng mãi đến cuối năm 2017 tôi mới sắp xếp để tham gia học với Hằng. Giờ ngồi đây viết những dòng này làm ký ức về chuỗi ngày vất vả, lắm chông gai của tôi ùa về, khi học với Hằng. 

 

Việc sắp xếp quỹ thời gian để học trên lớp và luyện tập cùng Hằng chẳng dễ dàng gì với một phụ nữ hai con và chủ doanh nghiệp như tôi. Tôi nhớ những buổi học phải ngồi ôm con ốm, ngồi cho con ti để học qua màn hình máy tính cùng mọi người, để hôm nay khi nhìn lại những thành tựu của mình trong việc sử dụng tiếng Anh, hạnh phúc và tự hào làm khoé mắt tôi cay cay khi nghĩ về những nỗ lực của bản thân trong hành trình tìm kiếm tự do cho chính mình. 

 

Tôi thực sự hạnh phúc khi đã tìm lại được động lực đích thực của việc học tiếng Anh sau rất nhiều năm vật vã với nó, không phải chỉ để dạy con, hay để có công việc tốt hơn, mà chính là cho chính tôi, cho sự tự do về tri thức bởi vì “Tiếng Anh không chỉ là một ngôn ngữ, mà nó là tri thức nhân loại”. Từ đó hình thành trong tôi ý chí, khát khao để có thể thao thao bất tuyệt chia sẻ về những công việc mình đang làm, những điều mình tin tưởng, những cái mình đam mê bằng tiếng Anh với bạn bè quốc tế. Những động lực mạnh mẽ đó đã giúp mình vượt qua hết mọi rào cản của bản thân để nỗ lực ngày đêm rèn luyện.

 

“Đập đi xây lại”, cong môi uốn lưỡi, trẹo hàm khản giọng để sửa sai cho chính mình và kết quả là có thể nghe nói tiếng Anh một cách tự tin và tiếp cận các tri thức thông qua thứ ngôn ngữ thú vị này. Tôi thấy mình như hình ảnh con chim non ngày đầu vỗ cánh chao lượn trên bầu trời tự do, rất hạnh phúc. 

 

Tôi đã kể về hành trình đầy khó khăn vất vả của mình trong thời gian học lại tiếng Anh, nhưng thật sự với tôi bây giờ, việc tự học và trao dồi tiếng Anh mỗi ngày đã trở thành niềm vui chẳng thua kém gì cảm giác được lắng nghe những bản nhạc êm tai.

 

Tôi thật sự cảm ơn vũ trụ đã gieo duyên cho tôi được gặp và Queen Hằng, cô giáo đầy yêu thương và cũng là cô bạn thân tuổi trâu luôn vui vẻ, tốt tính, chân thành và luôn căng tràn năng lượng tích cực. Tôi đã học được rất nhiều từ cô bạn này.

 

Phạm Bích Lan – Sáng lập Rau Cười Việt Nhật – Học viên Online năm 2017-2019

Comments are closed.