BẠN MIỀNG: PHẦN 11 – CHỊ TRANG


Chị đẹp, đẹp thánh thiện, nhất là khi nhìn vào mắt chị, hàng mi dài, cong vút, đôi mắt to, đẹp mê hồn. Em còn mê huống chi là con trai, hè hè. Có người còn hỏi chị là “em có theo đạo không, sao ánh nhìn của em giống với đức mẹ Maria”. Em hay nói với chị, em mà con trai, là em yêu chị và tán chị cho bằng được. Chị nghuýt em nói, cái con ni nữa cứ hay chọc chị. Em cười khề khề, ôm chị nói thiệt thiệt, em ghanh tỵ với anh vì anh tán được chị và được chị yêu điên cuồng. Chị lườm một cái rất đanh đá, nói xìa, chơ răng nữa.

 

Chị bằng tuổi em, hình như hơn 2-3 tháng chi đó, nhưng chị vào làm CRD trước em nên em gọi bằng chị. Sau quyen miệng gọi luôn, và coi chị như chị thiệt chứ không phải gọi xã giao ở cơ quan. Chị hiền, dịu dàng đúng kiểu con gái Huế. Một dạ, hai dạ, ba bốn cũng dạ nốt. Mấy đứa bạn của em hỏi em về con gái Huế như răng, em nghĩ về chị, tả tính cách của chị như là điển hình của con gái Huế là bọn bạn em háo hức và ngưỡng mộ lắm. Có đứa còn thổ lộ với em ước chi tau lấy được cô vợ Huế như em kể, rứa là em xây dựng thành công hình ảnh con gái Huế trong lòng bạn bè em rồi đó. Em ngưỡng mộ em quá, he he.

 

Chị yêu chung thủy tuyệt vời mà ghen cũng kinh hoàng lắm. Xa nhau hơn 8-9 năm trời, anh một nơi, chị một nơi cách nhau nữa vòng trái đất mà vẫn chờ đợi, tin tưởng cho đến ngày hôm ni, đúng là hiếm người làm được. Em ngưỡng mộ tình yêu của anh chị vô cùng, có thể viết thành tiểu thuyết đươc đó chị, khi mô rảnh rổi thì viết chị nghe. Mà có yêu mới ghen chơ, không thôi ẻ ẻ quẹt quẹt chị hi.

 

Em chứng kiến những lần giận nhau nảy lửa của anh chị. Ngày mô chị với anh có chuyện là em biết liền, mà ngày mô làm lành được em cũng biết nốt, cái mặt tươi như hoa, nói cười líu lo và …dễ tính nữa. Sáng lên cơ quan, em tạt vào phòng chị hỏi: làm lành chưa chị? Nếu chưa là cái mặt của chị buồn thiu, than thở….

Nếu rồi là kể liến thoắng: ui cha, em biết răng không….chị vui a rứa…giống như trút được gánh chi nặng lắm….Y chang chiều nớ tan giờ làm là hai chị em đi lượn quanh thành phố. Cứ đường mô đông người, nhiều cây, đèn sáng là chạy. Vừa chạy vừa nói chuyện, cười phới lới, gió thổi mát rười rượi, tóc bay phơi phới, đời đẹp chi lạ…

 

Chị em miềng lượn khắp Huế, và chổ mà chị em miềng hay ngồi là quán kem Tràng Tiền bên bờ sông Hương, mùa hè đông nghìn nghịt. Xuống xe cái em đưa mũ bảo hiểm cho chị đi gửi xe, còn em chạy nhanh ra phía bờ sông, kiếm một cái bàn gần bờ sông, giành chổ mà lỵ, khè khè. Món ưa thích của hai chị em miềng là kem plan, mà công nhận quán nớ làm kem plan ngon thiệt, hắn thơm, béo, bùi mà lạnh lạnh làm em bụp 3 ly vẫn chưa thấy đã. Món thứ hai cả hai chị em đều thích là nước trà vì hắn thơm, không đậm và free. Có bữa hai chị em ngồi uống hết cả ca, uống hết ca ni xin thêm ca khác. Chắc con bé phục vụ hắn chửi thầm trong bụng là ăn được mấy ly kem mà uống hết hai ca nước, he he.

 

Kệ…Hai chị em có cùng sở thích nữa là hay mơ ước và tưởng tượng. Cứ đặt câu hỏi, không biết 5 năm nữa hai chị em miềng sẽ như răng hè? Rồi 10 năm nữa thì răng hè. Rồi hai chị em thỏa thuận ngầm là sau này hai chị em có chồng con vẫn dành thời gian đi chơi, nói chuyện với nhau chứ không được lơ lơ mà chăm hăm chồng chồng con con mô nghe. Hai chị em nói đúng rồi đúng rồi, nhớ nghe nhớ nghe, rồi cười khoái chí lắm.

 

Em nói anh đẹp trai, chị đẹp gái rứa chắc vài bữa con anh chị đẹp chịu không nổi mô nghe. Anh chị phải nuôi thêm một bầy chó becgie để trai, gái loanh quanh đến tán, anh chị thả bầy chó becgie rượt đuổi chơi. Đến sau đứa ban em nói cái quán nớ nước uống không đảm bảo vệ sinh vì bạn của hắn từng làm trong nớ nên biết, rứa là hai chị em bye bye, một đi không trở lại, mà bữa ni có trở lại thì ăn kem và ít uống nước thôi chị hi.

Chị là người đồng hành của em trong suốt quá trình em apply học bổng. Em apply cả chục cái, tấn công dồn dập vào Châu Âu. Đến đoạn gần có kết quả là chị hay hỏi có chưa có chưa làm em nóng ruột bắt chết, cả ngày cái đầu cứ lâng lâng chuẩn bị tinh thần để đón nhận cả hai khả năng, nên không làm được việc chi ra hồn hết….. Cứ mỗi lần nhận được cái email với tên người gửi bằng tiếng Anh là em lật đật chạy qua phòng chị, gọi chị qua phòng em mới hồi hộp click chuột vô dòng email đó mở, hai chị em chụm đầu vô đọc. Thấy cái dòng đầu tiên là Dear Hang, Thank you for applying…..là em biết hỏng rồi hỏng rồi, cái mặt em buồn thiu, bải hoải chân tay nói rứa là một em nữa ra đi rồi chị ơi, thôi, để em đầu tư tiếp vào em khác, coi như tiêu 700,000 gửi chuyển phát nhanh của TNT sang Châu Âu.

 

Nhìn chị xót xa nói chao ui, chao ui, răng mà trật hoài ri hè, tội em dữ rứa làm em cũng đỡ xót, vì có người xót cùng, hè hè. Hồi nớ em mê Châu Âu lắm, quyết một hai apply cho được châu Âu, mà apply cú mô trượt cú nấy, không trượt cũng vào nhóm dự phòng vô thời hạn. Bị trượt nhiều cú quá sau này nhờ bạn em phân tích hồ sơ mới biết vì sao em trượt, sau đó sửa lại mới tán được hai em. Rứa là chiều nớ đi làm về lại chị em đội mưa đi ăn trứng lộn xả xui. Em bụp 4 cái mới phê, cả ăn cả nói chuyện với o bán trứng lộn rôm rả nên quyên cảm giác vừa mới bị té xong, tích trữ năng lượng cho đợt rải đạn tiếp theo, he he.

 

Ngày em biết được chọn đi phỏng vấn ALA, hai chị em nhảy cà tưng trong phòng em. Chiều đi làm về qua chổ yêu thích thứ hai của chị em miềng, công viên có hồ nước nơi cái đường chi em quyên rồi, chổ đường Lê Quý Đôn đi vô, chổ kỷ niệm tình yêu sinh viên của em. Hai chị em mua bì hạt dưa với hai ly nước chanh, vừa cúp hạt dưa, uống nước chanh nói chuyện từ 6-10 tối mới về.

 

Em quên những hôm như rứa hai chị em miềng nói cái chi nhưng những hình ảnh cái hồ nước, ánh đèn dưới chân, nhạc quán café ven hồ văng ra thì in trong đầu em giống như một bức tranh. Vừa uống vừa khen nước chanh răng vừa thơm, ngon lại rẻ. Đến khi ra về hai chị em còn khen o bán nước là nước chanh o pha ngon lắm. Ai ngờ tối em bị Tào Tháo rượt te le, sáng mai vác cái mặt tái mét vô than vãn với chị, hè hè.
Thời gian em chuẩn bị sang Úc, hai chị em quyết tâm là chị phải xin học bổng đi học trước khi về lấy chồng. Em đọc hồ sơ của chị: viết rất chân thành, nhiệt huyết, làm em khấp khởi hy vọng. Năm thứ nhất, chị email em: trượt rồi em ơi. Em cứng họng, bủn rủn chân tay, một ngày sau mới bình tĩnh reply email động viên chị sang năm chiến tiếp. Năm thứ hai đọc hồ sơ của chị thấy kỹ càng hơn năm ngoái, còn tốt hơn cả hồ sơ của em hồi trước nên em không sửa chi hết, đinh ninh lần ni chắc thắng.

 

Rồi em cười cười nói nói, cái mặt tươi rói cả ngày khi biết chị được đi phỏng vấn, cứ đinh ninh lần ni không thể out. Ai ngờ lại nhận email trật một lần nữa, em toát mồ hôi, run tay, bực bội với bất cứ ai nói tại hồ sơ của chị chuẩn bị không kỹ vì em biết chị dồn rất nhiều thời gian và tâm huyết vào bộ hồ sơ đó. Sau nghĩ lại, xem xét lại các bộ hồ sơ em từng đọc và sửa em rút ra thêm một điểm nữa tại sao mình thất bại, em sẽ viết và chia sẻ với các bạn có dự định appy học bổng sau để các bạn rút KN.

 

Hồi em học ĐH, cô em nói con gái cốt ở người chồng bây nờ nên bây không cần học chi cao hết, cứ kiếm thằng chồng cho ngon là đời bây sướng. Hồi nớ mấy đứa em cười kha kha, nhưng càng lớn lên cũng thấy đúng, he he.
Hôm ni là ngày cưới của anh chị, sáng em dậy sớm viết một note kỹ niệm ngày cưới anh chị. Em mừng cho hạnh phúc của anh chị và em hiểu hai người đã vượt qua khó khăn, sóng gió như thế nào để đi đến ngày hôm ni. Tuyệt vời lắm chị nờ.

 

Với tính thương người vô điều kiện, hiền lành, dịu dàng, chu đáo và nhiệt tình trong công việc, chắc chắn chị sẽ có hạnh phúc trọn vẹn với tổ ấm của mình và anh thiệt là may mắn và hạnh phúc khi có chị làm vợ, em ghanh tỵ, ghanh tỵ lắm, hé hé. Chúc mừng anh chị thêm một lần nữa nghe.
Em yêu và thương chị nhiều lắm.
Em Hằng 2-1-13


 

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.