BẠN MIỀNG: PHẦN 2 – ALARMGIR KABIR


Hắn luôn biết cách làm miềng vui

Hắn luôn biết cách làm miềng vui

Hồi miềng mới qua, Ausaid cho học lớp IAP (Introduction Academic Program) khoảng một tháng rưỡi trước khi nhập học chính thức. Khóa học ni chuẩn bị cho những sinh viên nhận học bổng các kỹ năng cơ bản trong môi trường học thuật: đọc, viết luận, trình bày, phân tích và bình luận vấn đề.

Lớp có khoảng 57 sinh viên, chủ yếu đến từ các nước Châu Phi và Châu Á – Thái Bình Dương. Miềng nghe các anh chị đi trước nói rồi, học cái ni cứ thoải mái nên miềng chơi tẹt ga. Đến lớp học là phụ mà chơi là chính. Lúc đầu nhìn các bạn Nam Á và Châu Phi đen kỳ đen kịt miềng cũng thấy sợ sợ (vì khác miềng quá).

 

Miềng kể với anh Thám, anh Thám nói các bạn đó chơi vô tư mà tốt tính lắm, em đừng có lo làm miềng cũng thoải mái hơn khi chơi với mấy bạn. Trong số đó có thằng bạn Bangladesh, sinh năm 77 (đáng lẽ gọi anh, mà miềng gọi hắn cũng được, hắn mà hiểu tiếng Việt hắn cho miềng chết. Kệ, mần chi được nhau, hì hì).

Hắn học cùng ngành với miềng Carbon Management (Tăng trưởng Xanh và Phát triển bền vững) nên hai đứa hay chơi với nhau vì dù răng cả lớp gần 60 đứa chỉ có 2 đứa học ngành ni (Kiểu như trong lớp đồng hương hay có xu hướng thích chơi với nhau rứa). Hắn nói tiếng Anh khó nghe thiệt, mới đầu miềng lạy tiếng Anh của Ấn Độ với Bangladesh luôn, mà hắn nói với người Úc thì họ hiểu dể dàng, mà nói với miềng thì miềng không hiểu.

 

Chứng tỏ vấn đề là do miềng, nên miềng cũng thấy có phần tự ti. Nhưng kệ, không biết thì hỏi chơ biết mần răng. Mỗi lần hắn nói cái chi là miềng hỏi lại mi nói cái chi rứa, nhắc lại tau coi. Hắn nhắc lui nhắc tới chặp cũng đổ bực. Miềng nói hắn cũng không nghe được. Rứa là hắn nói mi học tiếng Anh lại đi, tiếng Anh của mi kinh khủng quá. Miềng thấy nhục dễ sợ. Miềng nghĩ trong bụng, ẻ không thèm chơi với thằng ni nữa.

 

Thời gian học IAP là mùa hè, trong phòng bật điều hòa, ngoài trời lúc mô cũng 40 độ. Một ngày học cứ di chuyển từ tòa nhà ni đến tòa nhà khác mấy lần trong trường. Vô ra nóng lạnh như vậy, sốc nhiệt, miềng cảm. Đó là lần đau lịch sử, lần đau nặng nhất trong đời miềng cho đến bây giờ.

 

Miềng bò về nhà, lết vô giường, đói, khát, người rã rời, nói không ra tiếng. Không biết mần răng hết, tủi thân quá, miềng khóc, mà khóc cũng không ra tiếng nốt. Miềng chủ quan miềng khỏe như trâu không có khi mô bị cảm nên cũng không mua thuốc từ nhà mang đi. Miềng nghỉ học ngày hôm sau.

 

Giờ nghĩ giữa buổi, hắn gọi điện cho miềng hỏi răng hôm ni mi không đi học. Miềng nói không ra tiếng, ú ớ, hắn tưởng miềng khóc. Hắn cứ hỏi dồn dập: nhà mi ở mô, nhắn cho tau địa chỉ đi để tau tới. Mi với tau đi học xa nhà nên mi có chuyện như ri tau phải giúp mi. Mi không nói được thì nhắn địa chỉ cho tau, tau bắt bus tới đưa mi đi khám.

 

Hắn càng hỏi miềng càng sợ, sợ hắn tới, ai biết hắn như răng, ai biết chuyện chi sẽ xảy ra. Miềng tắt máy. Nhắn tin ngay với một chị bạn Việt Nam học cùng lớp, nói bạn nớ mà hỏi chị địa chỉ nhà em thì chị đừng nói nghe, nói em bị đau nhưng giờ đỡ rồi. Từ đó miềng tránh hắn, vì hắn nhiệt tình quá làm miềng sợ.

 

Hồi mới qua miềng share nhà với một chị làm PhD người Việt. Miềng thích vô ở nhà Wing ngay từ đầu nhưng hắn ở trong đó nên miềng ngại, không dám chuyển vô. Mãi 3 tháng sau khi miềng đi Canberra tham gia hội nghị lãnh đạo về, được truyền cảm hứng quá mạnh miềng mới quyết định chuyển vô nhà Wing ngay ngày hôm sau.

Hắn luôn tự hào kể với miềng là hồi phổ thông tau học giỏi lắm, tốt nghiệp phổ thông nhất huyện hay nhất tỉnh chi đó. Đến lúc vô đại học tau ham chơi với bạn, hình như lại còn yêu nên học sút, nhưng vẫn giỏi. Mà bạn tau toàn những thằng giỏi, chừ bọn hắn toàn ở Mỹ, Úc, blala. Bọn hắn đi ở nước ngoài hết, giờ giàu lắm, chắc tau làm nhà nước nên nghèo thôi, hì hì.

 

Đại ca miềng nói rồi, mấy thằng Bangladesh lúc mô hắn cũng tự hào là dân hắn thông minh nhất thế giới (cái ni nghe giông giống Việt Nam đây). Rứa nên hắn kể thì miềng nghe, cứ uhm uhm rứa hả rứa hả, thỉnh thoảng chọt mấy câu cho hắn tức chơi thôi, hihi.

Kỳ học đầu tiên, miềng học chung với hắn môn Luật Môi trường Quốc tế. Tiếng Anh miềng lúc nớ ù ù cạc cạc. Thầy nói không nghe được, bạn nói càng không nghe được, nhất là mấy bạn local bắn tiếng Anh như pháo giao thừa. Hắn cũng rứa, hắn phát biểu liên miên, thảo luận phần mô hắn cũng có ý kiến. Miềng nghĩ răng thằng ni giỏi ri hè, hắn cũng đến từ nước đang phát triển giống miềng, Bangladesh cũng hao hao VN thôi nhưng răng khả năng suy nghĩ độc lập của hắn tốt ri hè.

Mặc dù hắn nói miềng cũng không hiểu ý hắn nói cái chi nữa. Mấy đứa trong lớp có vẻ không thích hắn vì hắn nói nhiều quá, còn hắn có vẻ rất tự hào về điều đó. Miềng cũng bắt đầu lăm le đọc tài liệu ở nhà trước rồi lên lớp tập mạnh dạn đặt câu hỏi với thầy và tham gia thảo luận.

Lần đầu tiên miềng mở miệng trong lớp, hắn gặp chị bạn VN học cùng chung lớp IAP của miềng, lên mặt đàn anh, nói: Tau không hiểu răng con Hằng hắn cứ tránh mặt tau, mấy câu hỏi hắn hỏi trong lớp rất chi là ấu trĩ.Thậm chí nếu hắn hỏi tau, tau sẽ trả lời cho.

Nghe chị Hằng kể lại, miềng tức lộn ruột, thù hắn dã man, miềng quyết tâm phục thù bằng cách học tiếng Anh và quyết điểm phải cao hơn hắn. Hết học đầu tiên, điểm tất cả các môn miềng đều cao hơn hắn, rứa mới mấy kỳ sau hắn mới hết chê miềng, khinh miềng. Hắn còn nói tiếng Anh của mi khá hơn rồi đó, chừ mi nói tau nghe được rồi, mi phải trả học phí cho tau. Thằng quỷ dễ sợ, hihi. Hắn thấy miềng hay đi, hắn hỏi mi đi mô mà đi luôn rứa. Miềng khoe tau là chủ tịch Hội sinh viên VN ở Nam Úc. Hắn cười khẩy: cái chức nớ không ai thèm làm người ta mới giao cho mi làm đó. Thằng quỷ, hihi.

Hắn nghiện thuốc lá, miềng nói đây là thế kỷ thứ mấy rồi mà mi còn hút thuốc. Mi có biết Bangladesh là nước có tỷ lệ ung thư phổi do hút thuốc lá cao nhất thế giới không. Mi có biết là mấy công ty thuốc là lợi dụng dân mi để kiếm tiền rồi đầu độc dân mi như răng không. Hắn nói tau biết nhưng tau không bỏ được. Miềng nói mi không bỏ được thì mi chết sớm, thiệt thân mi, con mi thằng khác sai, vợ mi thằng khác xài thôi.

Nói rứa mà hắn cũng không tức, hì hì. Nếu hút thuốc ở nhà nhà Wing, còi báo cháy mà kêu, xe cứu hỏa tới mà bị phạt 766$, nên lúc mô hắn cũng ra ngoài hút. Mổi lần chuông báo cháy kêu, cả tầng chạy nhốn nháo xuống tầng 1, ra ngoài sân kẻo sợ nhà cháy. Miềng kệ, cuốn chăn quanh đầu, vừa cố ngủ vừa chửi lẩm bẩm: Tổ cha thằng mô hút thuốc còn ngu, không lấy áo mà bịt cái còi báo cháy trong phòng lại, để mất 800$ tiền ngu. Sáng mai dậy, kiểu chi miềng cũng cả đi cả chửi từ phòng miềng cho đến nhà bếp cho loạn cả lên, kích động cả tầng cùng chửi mấy thằng tầng trên, hihi

Thường là buổi đêm, hắn ra đứng gần đường Frome hút thuốc, miềng hay đi học từ trường về buổi tối. Hắn chặn lại nói chuyện chút đã. Miềng ghét mùi thuốc lá, nói ẻ, mi hút thuốc la hôi rình tau không nói chuyện với mi mô. Hắn vứt điếu thuốc cái chẹp, lấy chân giậm giậm cho tắt thuốc rồi nói chuyện. Hắn kể chuyện về nước hắn, nói nước tau về mùa đông lạnh dữ lắm, tuyết trắng xóa, thở ra một cái là thấy hơi đông lại thành đá liền, lạnh như Adelaide không ăn thua chi hết.

Mi biết không đất đai nước tau màu mỡ lắm, chim ăn hạt, trái cây, ẻ ra là cây mọc lên chứ không cần phân. Người nông dân hắn hiền nhưng mỗi lần lũ lụt là chết dữ lắm. Hắn băn khoăn vài bữa nước biển mà dâng thêm 1m thì không biết dân tau sống răng đây. Hắn kể về thủ đô Draka đông nghìn đông nghịt, hắn kể về chính phủ nước hắn tham nhũng như thế nào, hắn dùng từ uống máu – “suck blood” để chỉ sự tham nhũng này.

Hắn làm chi cho cái bộ to to (Administration) và hắn khoe đồng phục của hắn khi đi làm. Miềng nói đồng phục của mi giống đồng phục của bảo vệ nước tau quá, hihi. Hắn khoe hắn ở nhà đi làm sướng như tiên, nhà có chính phủ cấp, cơm có người nấu cho ăn, áo quần có người giặt cho, thậm chí ra đến xe có người ra mở cửa cho. Miềng nói trời, chừ tau biết răng nước mi nghèo mà tham nhũng như điên rồi. Cán bộ như mi chắc hạch sách dân dữ lắm đây, dân chỉ có đói khổ trở lên khi cán bộ như rứa thôi. Cái mặt hắn nhìn xa xa, vênh lên nói maybe, maybe. Rồi hắn kể về gia đình hắn, về ba mẹ hắn, về anh chị hắn. Miềng bắt đầu kết thân với hắn từ những câu chuyện như vậy.

Miềng bị con bạn Tàu chơi cho một vố đau quá. Miềng đi tìm nhà homestay để chuyển vì không thể nhìn mặt con ni được. Tìm được nhà xong xuôi, định vài ngày sau chuyển. Miềng gọi điện cho hắn nói tau sắp chuyển chổ ở (hắn ở tầng 6, miềng ở tầng 5 nhưng tầng miềng ở chỉ dành riêng cho con gái – đạo Hồi nên con trai không được phép bén mảng đến.

Nếu có con trai đến là bọn hắn báo với bộ phận quản lý là loa kêu inh ỏi). Hắn hỏi răng mi chuyển rứa? Miềng giống như chọc trúng nỗi đau, ức quá, miềng khóc tức tưởi, nấc liên hồi. Hắn tưởng miềng có chuyện chi nghiêm trọng lắm, nói đi đi, đi ra ngoài nói chuyện với tau.

Khóc mệt quá miềng tắt máy điện thoại, ngủ, mặc cho hắn gọi điện nhắn tin, kệ hắn. Mỗi lần có chuyện chi đó dồn miềng đến bước đường cùng, nếu mà khóc được là miềng lấy lại phong độ ngay, trở nên lỳ lợm hơn, hihi. Sáng hôm sau ngủ dậy, miềng quyết định không chuyển ra nữa, không việc chi phải làm như vậy, miềng cancle cái homestay, ở lại nhà Wing. Sau đó con em Tàu nớ chuyển ra ngoài ở, hì hì.

Các nước Nam Á như Ấn Độ và Bangladesh hầu hết kết hôm theo kiểu sắp đặt chứ không tự do yêu đương rồi kết hôn như mình. Hắn nói cái nớ có khoa học của hắn đó mi nờ. Tau nói với ba mẹ tau là tau thích kiểu con gái như răng rồi ba mẹ tau nói với bà mối tìm cho.

Mà hắn còn tự hào là hôn nhân sắp đặt như vậy tỷ lệ ly hôn thấp hơn nhiều so với hôn nhân do tình yêu. Hắn nói mi biết không, điều kỳ diệu ở chổ tại răng bà mối tìm được người con gái tau ưng ý. Tau chịu, cái chi sắp đặt là tau không ưng, hihi.

Tết hắn về cưới vợ, vợ hắn lúc đó đang học năm thứ 4 đại học dược. Hắn quyen vợ hắn qua bà mối rồi ngày mô cũng chát chít qua skype. Hắn nói mi biết răng không vợ tau từ nhỏ đến lớn chưa từng cầm tay một đứa con trai mô hết vì thấy con trai là ngại, thậm chí còn ngại cả với tau.

Tau nói với vợ tau là tau rất tự hào về vợ tau vì vợ tau rất ngây thơ, trong sáng. Miềng nói mi lừa con nít thì có, mi là đồ cứt ẻ (you are bullshit). Hắn nói không, vợ tau tuy nhỏ tuổi nhưng trưởng thành lắm, cái chi cũng biết, hì hì. Miềng nói cái tư tưởng mi cũng cứt ẻ nốt, hihi, hắn không bao giờ giận miềng. Gọi điện nói chuyện câu trước câu sau làhai đứa cứt ẻ đầy miệng, hì hì.

Miềng nói mi về Tết mi có mua quà cho tau không? Hắn nói mi thích cái chi. Miềng nói tau thích bộ shari truyền thống của nước mi, nhìn rất đáng yêu, rất sexy. Tết hắn qua lại, hắn gọi miềng lên phòng hắn, dấu dấu giếm giếm nói ở nước tau con trai chỉ tặng shari cho duy nhất vợ của mình thôi. Nhưng tau kể với vợ tau về mi nhiều lắm, và vợ tau rất thích mi. Tau xin phép vợ tau mua shari tăng mi và vợ tau ok rồi. Mi đừng có kể với mấy con bạn Bangladesh của mi là tau tăng shari cho mi nghe, mấy con nớ nhiều chuyện lắm, hắn bàn tán vô ra không hay. Miềng cầm bộ shari thiếu đừng lận trong lưng quần bay về phòng, hì hì.

Miềng tặng lại hắn cái khăn trang trí trên bàn mua ở Hội An, nói đây là hàng độc đây nghe. Mi về giữ gìn cẩn thận vài bữa tau qua Bangladesh thăm vợ chồng mi mà không có là chết với tau, hihi. Hắn nói về tau cất vô tủ cho mục luôn, hihi, thằng quỷ.
Cuối tháng 6, vợ hắn tốt nghiệp xong bay qua với hắn. Hắn dọn ra khỏi Wing vào một buổi tối mưa tầm tã. Miềng đi học về thấy hắn chuyển đồ ra xe nên giúp hắn một tay. Miềng nói mi đi rồi tau nhớ mi lắm a. Hắn nói tau cũng rứa, miềng ôm hắn phát rồi đi về phòng, cảm thấy mất mát chút chi đó.

Mà chị Nga nói rồi, cứ mất đi còn hơn không có chi để mất, miềng cười thầm, đời mà, hì hì. Có lần hắn nói tau thích chơi với mi vì cái tính của mi rất vô tư, trong sáng chứ không phải là thích theo kiểu quan hệ nam nữ. Rứa miềng mới yên tâm mở lòng chơi với hắn.
Vợ chồng thằng bạn Tàu học cùng lớp mời tới ăn cơm. Hắn đưa vợ hắn tới giới thiệu luôn. Vợ hắn nhỏ nhắn, nhỏng nhẽo, rất đáng yêu còn hắn đúng là mẫu đàn ông bảo thủ, giai trưởng. Miềng nghĩ thôi chết rồi, kiểu ni thằng bạn miềng ăn hiếp con bé cả đời mất thôi. Miềng nói với vợ hắn, thằng ni bullshit lắm nên em phải cứng lên, mạnh tay lên, không thích cái chi là phải chiến, không được để hắn control, hihi. Vợ hắn kết miềng lắm, thấy miềng post cái ảnh mô lên là bay vô like tới tấp. Hắn nói với miềng mấy lần vợ tau thích mi lắm đó, hihi.

Adelaide, 28/9/2012
Midterm break cuối cùng của đời sv, rảnh rổi sinh nông nổi. Lưu lại một thời sinh viên đáng nhớ ở Adelaide với những người bạn tuyệt vời. Lưu lại những kỹ niệm này không về nhà lại xoay quanh cơm áo gạo tiền lại quyên hết những kỹ niệm này thì uổng, hihi

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.