BÍ QUYẾT NẤU NGON 1


Cách-nấu-bún-bò-Huế

 

Trước khi dấn thân vào mắm, miềng có thời gian đi học nghề nấu ăn từ một Dì người Huế. Một buổi sáng cuối Đông, miềng ghé quán của Dì ăn Bún bò Huế. Miềng đi học và sống hơn 6 năm ở Huế, ngóc ngách mô có món chi ngon là lê mông đi ăn cho bằng được. Chẳng bỏ sót hẻm hóc mô.

 

 

Nhưng khi ăn tô bún bò của Dì, hắn ngon chi lạ luôn. Miềng đi ăn bún khắp nơi, đi ăn mô nếu thấy có Bún Bò là mặc định gọi món đó, khỏi cần giở menu trang trang kế tiếp. Thực sự tô bún của Dì hắn thơm, ngọt đậm đà, các vị trong tô bún rất cân bằng. Xong miềng bụp thêm một tô nữa và mua thêm 3 tô cầm về nhà cho mấy đứa em ăn sáng.

 

 

Hắn ngon đến nỗi miềng ra xin Dì cho theo học nấu ăn. Dì nói Dì không nhận học trò nhưng chắc hôm nớ miềng mong muốn quá nên người miềng toát ra một loại năng lượng đặc biệt, nên miềng thuyết phục được Dì, để Dì cho theo học. Miềng mừng rơn sung sướng như có được chìa khóa mở ra kho vàng hehehe

 

 

Rứa là buổi sáng miềng dậy lúc 3h sáng, nhen lửa củi hầm xương làm nước dùng cho nồi bún. Để có nồi bún bò thơm, ngon, ngoài các gia vị như hành, sả…ra thì cái quan trọng nhất là Ruốc. Không có ruốc, chẳng có hương vị Bún bò.

 

 

Mà ruốc không phải hòa nước lạnh rồi thả vô, nó sẽ rất tanh, mà ruốc phải sên, thì nó mới trong, thơm và không bị tanh, gọi là Sên ruốc. Cái này mình sẽ làm một clip về Hướng dẫn cách nấu bún bò Huế sau. Bí quyết để nấu bún bò ngon: thứ nhất là sên ruốc.

 

 

Nấu xong, bán xong là khoảng 10h trưa. Hai Dì cháu xách giỏ đi chợ Đông Ba mua đồ cho ngày mai và đồ bán buổi chiều. Dì không biết đi xe máy nên có miềng chở đi, xách giỏ, hai dì cháu nói chuyện, vui lắm. Ra chợ thịt chi rẻ nhất thì mua đầy giỏ, bỏ xe, xong hai Dì cháu đi ăn cơm trưa.

 

 

Miềng nhớ nhất là món cá bống rim phía sau hàng rau chợ Đông Ba, hắn dai, thơm với ngon chi lạ. Miềng hỏi: Dì, dì hỏi cho cháu răng mà họ nấu ngon ri? Dì nói: cái ni dễ òm, chút về Dì nấu cho coi, hồi trước Dì nấu ăn cho sinh viên Ký túc xá, nấu món ni ngon nhức răng, bọn sinh viên ra là chỉ món nớ đầu tiên hihi.

 

Ăn no nê, hai Dì cháu lặc lè chở nhau về chuẩn bị cho bán buổi chiều. Dọn dẹp xong quán là miềng lê chân nặng nề về nhà, hai chân hắn nặng như chân voi vì một ngày toàn đứng với chạy quanh quán. Đặt đồng hồ 3h sáng dậy, làm công việc hầm xương một cách đầy hứng thú.

 

Sau hai tuần, miềng phát hiện ra bí mật nấu ăn ngon từ Dì, đó là: CHO THẬT NHIỀU MỲ CHÍNH.

 

Muỗng à? Không

Vá à? Không

Chén à? Không

Mà cho BÌ ni đến BÌ  khác.

 

Việc ni làm mình nhớ lại hồi học ở Huế, mỗi lần đi chơi với đi ăn vặt về, là sáng hôm sau miềng mỏi người rủ rượi, ngủ li bì, không dậy nổi. Còn miệng thì tê tái như sắp bị đau. Hồi nớ ngu ngơ, chỉ nghĩ là tại đi chơi buổi tối, gặp gió nên mệt chứ không nghĩ là thức ăn mình ăn có quá nhiều mỳ chính.

 

Lúc miềng kể với em trai @Peter Tèo về trải nghiệm ni. Hắn có 3 năm học phổ thông ở Huế, toàn ăn cơm bụi. Hắn đồng ý và nói cái ni phải xa Huế đã mới nhận ra, chứ đang còn ở Huế thì luôn khen thức ăn của Huế rất ngon.

 

Ngon là vì mỳ chính.

 

Không tin bạn cứ thử đi, bạn nấu Bún Bò Huế, cứ cho nhiều thịt với xương tùy thích, cũng không ngon bằng ngoài quán đâu. Đơn giản bởi vì bạn không mạnh tay khi bỏ mỳ chính.

 

Đến lúc vô Sài Gòn, miềng có nhiều thơi gian, có thêm nhiều trải nghiệm, biết thêm nhiều kiến thức mới và hơn hết là biết cách lắng nghe cơ thể mình. Miềng đã bỏ thói quen ăn vặt và cơm bụi, bận chi cũng nấu mà ăn.

 

Lúc ăn ở quán ăn, nhà hàng, miềng không đánh giá món ăn đó ngon hay dở khi mới ăn vào miệng, hay lúc vừa ra khỏi quán, mà đợi đến sáng hôm sau: khi ngủ dậy, cơ thể có bị rục rạ, mệt hay không? cái lưỡi có bị tê tái không? Rồi mới đánh giá món đó ngon hay dở. Nếu bị như vậy, lần sau mình không quay lại chổ đó nữa.

 

———————–

Bản chất của mỳ chính

 

Thức ăn cần 4 vị: chua – cay- mặn- ngọt và để món ăn ngon thì 4 vị này phải cân bằng. Nhưng sau đó có ông người Nhật ông phát hiện ra vị umami, là vị thứ năm để món ăn ngon. Và từ đó ngành công nghiệp mỳ chính của Nhật Bản ra đời và hưng thịnh cho đến ngày nay.

 

 

Theo nhận định của mình: Rất khó và hầu như là không thể khi bỏ mỳ chính ra khỏi bữa ăn của người Việt Nam. Nó chỉ biến tướng từ mỳ chính, sang hạt nêm, rồi có thể sang cục ngon chi đó thôi. Không thể bỏ được.

 

 

Và xu hướng dùng mỳ chính sẽ  còn tăng rất nhiều vì lưỡi của mọi người đã quen với nó. Hơn nữa vị giác đã yếu đi vì dùng các loại gia vị nhân tạo thường xuyên. Nó như chất gây nghiện. Liều sau phải cao hơn liều trước mới phê.

 

Việc dùng mỳ chính không phổ biến ở nước ngoài, nhiều nhà hàng còn treo biển ở cửa là NO MSG vì có nhiều người dị ứng với mỳ chính. Nhiều người phương Tây cảm thấy lạ lùng và thắc mắc hỏi: tại sao phải bỏ mỳ chính vào thức ăn.

 

 

Đứa bạn người Ecuado học ở Adelaide, về Sài Gòn chơi, ở lại nhà miềng. Nó đi ăn ngoài và thấy món Bún bò Huế ngon quá, về khoe với miềng là đó là món soup ngon nhất mà tau từng được ăn và nằng nặc đòi miềng nấu để hắn quay vieo lại, đem về Ecuado nấu, và tính mở nhà hàng Bún bò Huế bên nớ, vì hắn làm về du lịch.

 

Miềng đang cân nhắc có nên chỉ cho hắn bí kíp nấu ngon và chỉ cho hắn mua vài cân mỳ chính cầm về Ecuado hay không đây hahaha

 

Việc mỳ chính có độc hay không hiện vẫn đang có hai trường phái: chống mỳ chính vì nó không tốt cho sức khỏe và nhóm thứ hai nói mỳ chính không có nguy hại.

 

Mình chẳng tin trường phái nào, chỉ tin vào phản ứng của cơ thể mình.

Nhưng có một điều: Trong tủ gia vị của mình, sẽ không có mỳ chính.

 

Mình quay về với vị ngọt từ rau củ và gia vị từ nhiên nhiên.

 

Vì cái lưỡi miềng không muốn bị lừa, miềng phải chiều hắn.

Sài Gòn, 27/1/15

Bình luận

Bình luận


Leave a comment

Your email address will not be published.

One thought on “BÍ QUYẾT NẤU NGON

  • vui

    tuyệt. mình đã tìm ra được người đồng quan điểm. là ng huế đã ba mươi năm. mình thèm nấu món bún bò cho giống quán mà ko dc. cuối cùng mình và chồng mình nghĩ là do cho nhiều vị tinh hay còn gọi là mì chính. ăn ngay tại chỗ thì thấy ngon nhưng về nhà ăn ko ngon. và thấy ng hơi mệt mỏi khi ăn liên tục nhiều ngày.