CẨN THẬN VỚI CÁC BẠN TRUNG ĐÔNG


 

cropped-o-Thị-Hằng1.jpg

Miềng tính không kể chuyện này vì nó là một chuyện buồn, buồn nhất, và căng thẳng nhất trong chuyến đi học ni của miềng. Hai ngày cuối tuần miềng không nói không rằng, chẳng thiết nghe nhạc, viết lách chi, chỉ đóng cửa nằm trong phòng, ra biển cũng nằm nốt. Miềng tính xóa hắn đi cho đầu nhẹ tênh, thanh thản. Một tuần trôi qua, miềng cảm thấy bình ổn lại, muốn viết và chia sẻ với các bạn của miềng biết để sau này khi gặp các bạn đến từ các nước sau đây, đặc biệt là nữ, các bạn để ý đừng chụp hình, quay phim chi hết, hoặc có, đừng up lên các kênh xã hội.

 

Có lẽ miềng làm truyền thông cho mắm quen nên đi đâu, làm chi, miềng cũng quan sát và ghi lại các khoảnh khắc để dùng cho marketing sau này. Miềng rất thích thú với việc đó và đầu mình lúc mô cũng phiêu với các ý tường, nhiều khi cả đi cả cười rất phởn mà chẳng ai biết vì răng miềng cười.  Trong lớp học cũng vậy, miềng để ý các khoảnh khắc các bạn cười, tập trung chăm chú nghe giảng, lúc các bạn cảm động quá…khóc, lúc các bạn vui chơi vì miềng biết hiện tại đang học với nhau thấy bình thường, chẳng quan trọng, nhưng vài năm sau, chục năm sau, nó rất quý và đó là sợi dây kết nối để mọi người dù ở 17 nước khác nhau nhưng sẽ nhớ về nhau, nhớ về việc mình đã có 7 tuần ăn, ở, học cùng nhau ở Canada. Điều đó rất tuyệt nên miềng tự nguyện làm việc này một cách nhiệt tình, đầy hứng khời. Đó là tố chất leadership của miềng: quan tâm đến người khác một cách chân thành và không mong hồi đáp.

 

Chiều đó trong giờ giải lao miềng bật nhạc bài Nàng Sơn Ca của Phi Nhung lên, sẳn nhạc cụ, trống, lắc truyền thống của Canada, cả cô và trò nhảy vòng tròn, lắc lư theo nhịp hát vui lắm. Xong về miềng post lên Youtube share lên facebook cái, lập tức 3 bạn người Tsunia, Ai Cập và Yemen la làng lên, rất giận dữ. Miềng ở trong nhà tắm nghe tiếng mấy bạn từ tầng trên chạy xuống tầng mình nói với chị Faustina người Uganda và Nilanthi – Sri Lanka rằng Hằng phải gỡ xuống gấp vì nếu ở nhà thấy hát hò như vậy họ nghĩ sang đây để chơi bời chứ chẳng học hành chi, như vậy là mất uy tín, mất việc và thậm chí gia đình chẳng bao giờ cho đi đâu nữa.

 

Miềng nghe hoảng quá, cảm giác như chính mình bị như vậy nên lật đật vào phòng gỡ ngay clip xuống và chạy lên xin lỗi các bạn. Thấy các bạn đó rất căng thẳng, tiếp tục nghe giảng một bài về việc đó nữa. Thấy các bạn như vậy miềng cũng căng thẳng theo, vừa tức vừa thương các bạn ở cái nước chi chi mà ngay cái việc vui chơi, thể hiện mình cũng không được phép.

 

Miềng tưởng rứa là xong, không ngời bạn đó đã gửi email cho cô course – coordinator về việc này, miềng chẳng để ý email group, sau ni nghe chị Faustina nói chị không thích cách hành xử kiêu ngạo của Bursa trong việc ni miềng mới biết, cảm thấy một chút coi thường, làm trong một tổ chức quốc tế to đùng mà hành xử một việc nhỏ như vậy đầy kiêu ngạo, nóng này và quá vụng về.

 

Từ đó miềng chẳng thiết quay phim, chụp ảnh, document lại các hoạt động và hình ảnh vui trong lớp nữa vì các bạn không trân trọng đúng mức công sức mình bỏ ra. Khi các bạn nhắc Hằng, please record this song, miềng cười khề khề: I lose my interest since that day. Rứa là tối nớ các bạn họp lại với nhau viết một thỏa thuận cho phép miềng record, chụp hình các bạn với các hoạt đông trong lớp vì các bạn cần như vậy. Tất nhiên, miềng đồng ý nhưng sẽ cẩn thận hơn và đây cũng là trải nghiệm, bài học của miềng.

 

Hồi trước ở Úc, miềng ở KTX cùng tầng với các bạn Đạo hồi: Ấn Độ, Bangladesh, Srilanka. Tầng đó toàn nữ và nam không được phép bén mảng đến, kể cả nam tầng trên chờ đi học cũng không dám đến gọi cửa phòng, chỉ đứng ở cầu thang và gọi điện. Nhưng các bạn có vẻ thoải mái với việc chụp ảnh  up lên facebook. Nhưng các bạn Trung Đông thì khác, các bạn nên cẩn thận khi chơi với những bạn này để tránh những rắc rối như miềng đã gặp.

 

Tuy nhiên, giữa biết và trải nghiệm hắn cách nhau môt khoảng xa lắm 🙂

 

Canada, 14/9/14

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.