CÁCH HỌC TIẾNG ANH HIỆU QUẢ


Giỏi tiếng Anh sẽ dẫn bạn đến những chân trời mới

Giỏi tiếng Anh sẽ dẫn bạn đến những chân trời mới

Những học viên tìm đến mình đều gặp một tình trạng chung: Sau hơn 10 năm học tiếng Anh từ năm lớp 6 đến lớp 12 và 4 năm đại học, các bạn vẫn không thể mở miệng ra nói tiếng Anh khi gặp người nước ngoài.

 

Câu chuyện của các bạn làm mình nhớ đến câu chuyện của mình hồi đại học. Hồi học đại học, đến giờ tiếng Anh các bạn miềng, đặc biệt là các bạn nam thường trốn học, bỏ ra quán cafe ngồi. Các bạn còn lại thấy chán, căng thẳng và bực bội, trông cho hết tiết. Kết quả là đến cuối học kỳ, thường ⅓ lớp sẽ thi lại môn tiếng Anh. Hồi đó mình là lớp trưởng. Nhiệm vụ quan trọng của lớp trưởng là cùng thầy cô và cả lớp tạo ra môi trường học vui vẻ, các bạn tham gia xây dựng bài và đặc biệt là hạn chế tối đa việc chuồn học.

 

Mình đã làm xuất sắc việc này bằng cách tạo ra ban học tập của các tổ, gây dựng hạt nhân tích cực phát biểu trong lớp nên hầu như các thầy cô dạy lớp mình đều có ấn tượng rất tốt vì tinh thần ham học của lớp. Thầy cô hay lấy lớp miềng đi “làm gương” cho các lớp khác và miềng được thầy cô quý mến. Miềng học được rất nhiều bài học về leadership trong quá trình làm lớp trưởng này và những trải nghiệm này hỗ trợ mình khi apply thành côn học bổng Năng lực lãnh đạo của Úc.


Tuy nhiên, với môn tiếng Anh miềng không có cách chi cải thiện không khí học tập được. Dù miềng rất muốn, nhưng không biết làm răng. Cách duy nhất mình đã giúp các bạn là lúc các bạn thi rớt lần 1, miềng sẽ kèm và giải đề cương cho các bạn để chuẩn bị thi lần 2. Nhưng rớt lần hai nữa là miềng bó tay.


Mãi đến khi tốt nghiệp đại học xong, miềng vẫn không nói được một câu tiếng Anh cho ra hồn mặc dù trong quá trình đó năm nào cũng đi học ở các trung tâm, bằng A, B, C sưu tập đủ cả bộ. Đến lúc luyện thi IELTS, mất  3 tháng mày mò,  miềng mới tìm ra được câu trả lời cho việc này: Bởi vì miềng và các bạn đã học sai phương pháp, từ lúc mới biết đến tiếng Anh, nên có học hoài cũng không mở miệng ra nói được.


Mình sẽ giải thích tại sao?


Thứ nhất: Chúng ta đã được dạy sai phương pháp trong thời gian quá lâu.

 

Chương trình học tiếng Anh từ lớp 6 lên đại học chỉ tập trung  vào việc học ngữ pháp và tự vựng, dịch ra thành tiếng Việt. Việc ngữ pháp được dạy đi dạy lại bởi nó có vẻ học thuật, nó có vẻ khó và nguy hiểm. Hơn nữa, việc  tập trung vào dạy và học ngữ pháp rất phù hợp cho việc dựa vào một giáo trình nào đó để dạy từ đầu đến cuối và việc ra đề thi, kiểm tra đầu kỳ, giữa kỳ và cuối kỳ. Nó rất tiện cho thầy cô và nhà trường trong việc dạy và đánh giá chất lượng. Phương pháp này tiện cho việc giảng dạy của giáo viên nhưng nó không mang lại lợi ích thực sự cho người học. Việc thi cử và đánh giá học trò qua điểm chỉ làm cho học trò bị stress và luôn sợ bị sai.


Nhưng,

Nó không mang lại hiệu quả thực sự cho người học: là học sinh, sinh viên.


Thứ hai: Việc tập trung vào học ngữ pháp và từ vựng theo cách truyền thống, đó là phương pháp bị động (passive) chứ không phải theo phương pháp chủ động (active). Nhưng vấn đề ở chổ: tiếng Anh không phải để học mà là để thực hành, nó đòi hỏi sự chủ động.. Bạn phải trình bày ý tưởng, bạn phải hỏi, phải trả lời, phải thể hiện cảm xúc của mình. Bạn không thể đoán được câu hỏi và câu trả lời của đối phương, nên nó đòi hỏi bạn phải linh hoạt và sáng tạo trong quá trình giao tiếp. Tóm lại bạn phải chủ động.


Nhưng bạn không thể chủ động được khi bạn ngồi trên ghế và nghe giảng bài, làm bài tập và đi thi. Bởi vì năng lượng sẽ xuống thấp và kéo bạn về thế học bị động. Việc giáo viên dạy, sinh viên ghi chép và cố gắng nhớ chứ không phản biện, đến khi thi hay kiểm tra, chỉ cần làm lại đúng, điểm sẽ cao. Đó hoàn toàn là phương pháp bị động. Hay nói cách khác, bạn khó có thể nói được khi input là bị động nhưng output đòi hỏi là chủ động được. Inactive body leads to inactive mind.


Thứ hai: Chúng ta sợ sai, sợ mắc lỗi, sợ điểm thấp và sợ bị phạt, sợ đủ thứ.


Chỉ có một đáp án đúng khi làm bài kiểm tra. Nếu làm sai, coi như sai. Giáo viên đưa bài tập và sinh viên hiểu rằng mình phải làm đúng, nếu không đúng, sẽ bị điểm thấp. Nên muốn điểm cao, phải đưa câu trả lời là câu giáo viên mong đợi, đó là câu trả lời đúng. Hay nói cách khác nếu muốn thành công trong học hành, bạn phải làm chính xác các câu hỏi giáo viên đưa ra để có điểm cao. Khi sinh viên sợ bị điểm thấp, chúng ta càng nghe theo lời giáo viên và cho rằng giáo viên luôn luôn đúng. Điều này càng tăng tính thụ động và khả năng tư duy độc lập yếu dần đi. Khi hầu như các môn học đều yêu cầu như vậy, nó trở thành một suy nghĩ cố hữu: muốn thành công, được được sai sót, phải hoàn hảo trong từng chi tiết nhỏ.


Điều đó đúng trong rất nhiều lĩnh vực và trường hợp. Nhưng nếu áp dụng điều này vào việc nói tiếng Anh, bạn sẽ rất khó để nói được. Trong giao tiếp không phải như vậy, nói sai là điều bình thường, và người học cần nói sai trước khi nói đúng. Khi mình ra nước ngoài, native speakers vẫn nói sai ngữ pháp, phát âm không đầy đủ, dùng từ vựng sai collocation, đó là chuyện thường, bởi vì họ chú trọng vào giao tiếp chứ không phải chú trọng vào việc có điểm cao. Họ không quan tâm đến việc nói ra một câu hoàn thiện và đúng ngữ pháp. Điều họ quan tâm là diễn tả được ý mình nói, diễn tả được cảm xúc và ý tưởng của mình. Họ giao tiếp giữa con người với nhau, và đó chính là mục đích cuối cùng của việc học tiếng Anh: nói người khác hiểu và hiểu người khác nói.


Do vậy chính việc sợ mắc lỗi làm cản trở quá trình tiến bộ của bạn.

  • Từ trải nghiệm của bản thân về việc học và dạy tiếng Anh, real speaking english nó không cần ngữ pháp chỉnh chu, hay thậm chí việc học ngữ pháp và từ vựng như trên ngăn cản việc bạn nói thành thạo.


Nói xa ra, sau khi tốt nghiệp nhiều năm, thói quen nghe lời, cứng nhắc, rụt rè và bị động ngăn cản bạn không những trong việc nói tiếng Anh mà nó còn cản trở bạn trong việc phát triển sự nghiệp. Bạn sẽ khó khăn trong việc ra quyết định cho chính tương lai của mình, sống với ước mơ và đam mê của mình.


  1. TÂM LÝ QUAN TRỌNG HƠN GRAMMAR AND VOCABULARY

Sau khi đọc bộ IELTS thần chưởng, hàng ngày mình nhận được hàng chục email của các bạn chia sẻ về sự bế tắc và vô vọng trong việc học tiếng Anh và xin lời khuyên. Các bạn có đặc điểm chung là cố gắng nhớ càng nhiều điểm ngữ pháp và từ vựng càng tốt. Nhưng điều đáng buồn là khi nói, bạn không thể nói được, cảm thấy hồi hộp nên thường đứt đoạn và không lưu loát. Vì càng hồi hộp, mất tự tin nên càng căng thẳng và coi tiếng Anh là điều không thể vượt qua, là điều khó có thể làm được và nghi ngờ năng lực của chính bản thân mình.


Nếu như tâm lý bạn không sẳn sàng, không tự tin vào bản thân và tin rằng mình có thể nói tốt tiếng Anh,  thì dù có phương pháp dạy tốt nhất cũng vô nghĩa. Bandler và Grinder chỉ ra rằn những người luôn vui vẻ, hăng hái và năng lượng thực sự là những người học tốt, làm tốt và thành công trong mọi mặt trong cuộc sống.


Trái lại, những người luôn buồn chán, mệt mỏi, stress thì bộ não sẽ hoạt động chậm lại và cảm thấy khó khăn trong việc ghi nhớ các thông tin. Do vậy, sẽ tốt hơn nếu bản thân cảm thấy thích cực. Quá trình kết nối cảm xúc với trải nghiệm được gọi là “neo cảm xúc”


Nếu bạn neo việc nói tiếng Anh với cảm xúc tích cực, bạn sẽ thấy hào hứng, vui vẻ và đầy năng lượng khi nói và ngược lại. Nhiều người nghĩ cảm xúc là cái sinh ra một cách ngẫu nhiên, nhưng không phải, chính bản thân mình tạo ra cảm xúc, nên mình có thể điều khiển được điều này để tạo ra cảm xúc tích cực.


  1. TẠI SAO BẠN CẦN HỌC TIẾNG ANH

Khi mình hỏi các bạn học viên tất cả các lớp mình dạy, các bạn đều có một câu trả lời chung là: để thi được IELTS 6.5, Toefl iBT 92, TOEIC 500  để đủ điều kiện tốt nghiệp., để  apply học bổng, để đi du học, để kiếm việc lương cao, để được đề bạt, du lịch, trải ngiệm, thử thách bản thân…Mình bắt đầu có động lực học tiếng Anh khi cuối năm 3 Đại học mình được sang Nhật Bản 2 tuần internship ở Đại học Kyoto. Thực sự lúc đó vốn tiếng Anh mình quá non., nói không ai hiểu được. Mình bị lạc được ở Kyoto  khi trời mưa tầm tã nhưng không cách chi hỏi được đường về nhà, cuối cùng phải dùng body language mới nhờ hai mẹ con . làm trong thư viện của Đại học Kyoto gọi điện cho thầy trưởng đoàn. Lúc nghe  các thầy và các bạn trình bày, mình ức chế lắm vì không hiểu, nên trong suốt chuyến đi mình rất ít nói, chỉ quan sát và quyết tâm về học tiếng Anh. Có một điều là tất các các bạn trong đoàn  sang Nhật năm đó để đi học thạc sỹ và tiến sỹ nước ngoài ở các nước Úc, Nhật, Mỹ, Đài Loan, Hà Lan, và Pháp. Chính chuyến đi đó đã thôi thúc mình phải  sử dụng được tiếng Anh.


Lúc về nước mình nói với thầy giáo chủ nhiệm  Đại học: thầy Bùi Xuân Tín ở Đại học Nông Lâm Huế: thầy ơi em thấy Nhật khác Việt Nam quá,  chừ em  muốn đi học nước ngoài. Thầy Tín nói: uhm hay đó, em về học tiếng Anh đi, rồi thầy download một bài  về education trên VOA, không đưa phần text về cho mình nghe,  rồi viết ra tiếng Việt đại ý bài đó nói cái chi. Miềng hăm hở cầm USB về nghe 3 ngày, vừa nghe vừa đoán được 70%. . Mừng lắm. Nhưng rồi cứ học khoảng được 3-4 tuần là nhụt chí vì nản. Mỗi lần nản, mình lại đạp xe đạp  băng qua sông  Hương sang nhà thầy chơi để được thầy khích lệ. Thầy nói:  ra nước ngoài em được học nhiều cái hay lắm, nó rất khác so với em học hiện tại ở trường,  thầy cho em luận văn tốt nghiệp thạc sỹ của thầy lúc học ở Đại học Chiang Mai, Thái Lan , thầy giải thích vì sao phải học tiếng Anh từ đơn vị nhỏ nhất là từ, câu rồi mới đến đoạn.

  1. Vậy học ngữ pháp như thế nào? Từ vựng như thế nào? Học tiếng Anh như trẻ con là như thế nào?

Bài nói chuyện của mình tập trung chia sẻ để giải quyết những thắc mắc này.

Phần 2


Thông tin các khóa học

 

Mobile: 0932 093 593 (Hằng)

Email/ Skype: hang.dao.bbb@gmail.com

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.