CÀY CUỐC HỌC BỔNG – PHẦN 1: LIFE IS A JOURNEY, NOT DESTINATION.


Giấc mơ lá phong đỏ

Giấc mơ lá phong đỏ

Sau bộ IELTS THẦN CHƯỞNG  được giang hồ hưởng ứng nhiệt liệt, mình hân hoan gác kiếm mấy năm cho rỉ rét. Sáng nay anh Phước Nguyên, vừa xong Tiến sỹ ngành Công nghệ Nano ở ĐH Michigan, Mỹ theo Học bổng VEF gọi điện đề nghị mình tham gia làm speaker chương trình Truyền Lửa ở Vinh dịp 27-7 tới. Kết hợp với nhiều bạn email hỏi kinh nghiệm việc học bổng nữa. Hôm nay mình sẽ viết lần lượt, mỗi ngày một topic chia sẻ kinh nghiệm, đa phần là thất bại, về việc apply học bổng toàn phần.

Mình apply chục cái, 8 cái ở châu Âu, đều trật cả tám. Vớt vát được hai cái Năng lực lãnh đạo của Bộ ngoại giao Úc,  học về Phát triển bền vững – Tăng trưởng xanh ở Đại học Adelaide và Học bổng phát triển của New Zealand, học về Nông nghiệp ở ĐH Massey.

Tám cái còn lại, mình trật lất từ Huygens, Học bổng Liên Minh Châu Âu 3 trường, Học bổng Phát triển của Bỉ, của Hà Lan, của Ý, của Đức…. Tám cái trật của Châu Âu sau ngẫm nghĩ lại có ba lý do:

(1) hồ sơ chuẩn bị chưa chu đáo

(2) dốt mà dấu dốt

(3) chưa đủ năm kinh nghiệm làm việc.

Thời điểm chia sẻ nó phụ thuộc vào trải nghiệm rất lớn. Ví dụ khi mới được học bổng, nếu viết, mình sẽ viết kiểu tỉ mỉ, chi tiết theo kiểu tường thuật từng bước một. Hoặc khi mới học về nước, nếu viết, mình sẽ viết bớt chi tiết đi..vì quên, thêm vào đó là những trải nghiệm. Về nước làm việc hai năm, mỗi năm chỉnh sửa cho 5 hồ sơ, kết hợp với trải nghiệm làm việc, biết người ta cấp học bổng cho mình vì cái gì, mình lại viết khác.

Mình là đứa con gái lãng mạn và mơ mộng chắc do đọc tiểu thuyết nhiều. Không biết răng hồi nớ mình toàn mơ về lá phong đỏ, ao ước được thấy và chạm vào lá phong đỏ dữ lắm. Mình lấy lá phong đỏ làm màn hình destop, trên hàng phong cổ thụ đó có thêm một cái ghế nữa và mình toàn mơ một ngày nào đó mình sẽ được ngồi trên cái ghế đó, hàng cây đó. Rồi cáí hình ảnh đó nó ám mình lúc nào không hay. Mình muốn đi Châu Âu, vì đơn giản có lá phong đỏ. Cũng không biết ngồi chơi với lá phong đỏ để làm cái chi nữa, lý do lãng xẹt vậy nhưng nó là động lực của mình trong nhiều năm. Tháng 8 này mình được đi Canada vào mùa thu, tha hồ phong đỏ cho mình lăn, hihi.

Mình bắt đầu từ cái thứ 3 trước: chưa đủ kinh nghiệm làm việc, sẽ mổ xẻ từng cái một, một cách chi tiết.

Hồi mình mới ra trường, mình mất tự tin lắm. Dù hồi đó mình học giỏi, học bổng trong ngoài trường mình nhận nhiều lắm, nhiều học kỳ được chụp hình tuyên dương trên bảng tin của trường. Tốt nghiệp điểm cao nhất lớp, top 3% của trường. Là lớp trưởng rất năng động. Hỗ trợ phiên dịch các bạn sinh viên Nhật làm nghiên cứu vào ngày thứ 7, chủ nhật trong suốt 3 năm học đại học ở Huế. Đã biết đam mê của mình là phát triển cộng đồng. Nhưng thực sự, mình không tin mình có thể đảm nhận một công việc và hoàn thành nó một cách độc lâp. Mình thấy mình thiếu cái gì đó, mà không biết phải chia sẻ với ai và phải làm gì để bổ sung, khỏa lấp nó. Nên bây giờ khi nhận nhân viên vào làm việc, thấy các bạn làm được việc, mình rất nể phục, thấy các bạn hơn mình rất nhiều thời điểm mình mới ra trường.

Mình cũng giống như tình trạng sinh viên mới ra trường hiện nay. Những bạn học giỏi, nếu xin được việc, sẽ đi làm, và ấp ủ đi du học. Những bạn chưa xin được việc, hoặc chưa hài lòng với công việc đang làm, có xu hướng muốn học lên: thạc sỹ và tiến sỹ. Đó là lý do vì sao việc thi đỗ vào học thạc sỹ trong nước những năm gần đây khó khăn hơn so với trước đây.

Mình cũng đã từng ở trong tình trạng như vậy, muốn học lên ngay để bổ sung kiến thức, để tự tin hơn mà làm việc. Nên mình đã rất nông nóng trong việc apply. Buổi ngày cày công việc ở cơ quan từ 7h sáng cho đến 5h chiều. Lúc mọi người ra về là mình khép cửa phòng làm việc, nhai một ổ bánh mỳ, ngồi lang thang chuẩn bị hồ sơ cho đến 10h tối mới về. Suốt hai năm, mình làm việc 7 ngày/ tuần và 14h/ ngày trước máy tính. Chừ rùng mình nghĩ lại sức mình đúng là sức trâu, chắc tại mình tuổi Sửu !

Mình nôn nóng lắm, nên mình tìm hiểu và hỏi han một số thầy cô trong trường đã đi học nước ngoài. Trong đó có thầy Vởn, một thầy giáo giỏi, có tâm, ở khoa Chăn nuôi.  Mình rất kính trọng thầy. Thầy tử tế lắm, mình biết thầy bận rất nhiều việc nhưng vẫn dành thời gian trả lời cho mình một email rất dài. Bởi rứa sau này khi đọc những email tâm huyết nhờ mình tư vấn hồ sơ, dù bù lu bà la công việc dữ lắm, mình nhớ lại thầy, và sự tử tế của thầy, nên cặm cụi ngồi gõ email reply, như là một sự đền ơn thầm lặng đối với thầy.

Hẹn gặp ở nhà thầy, thầy nói nhiều, nhưng mình nhớ duy nhất một câu: “Kinh nghiệm làm việc quan trọng lắm em, em nên tập trung vào nó”. Mình dạ đồng ý với thầy, nhưng trong bụng mình vẫn nôn nóng sau nhiều lần apply thất bại. Sau này mình mới biết, từ BIẾT đến NGỘ là một khoảng cách xa dữ lắm.

Mãi sau này được học bổng, đi học, về nước làm việc mình mới thực sự ngộ ra việc này. Hai năm làm công việc phát triển cộng đồng ở hai huyện Hải Lăng và Triệu Phong, Quảng Trị về quản lý rủi ro thiên tai và thích ứng với biến đổi khí hậu trong sản xuất nông nghiệp cho mình nhiều kinh nghiệm và trải nghiệm rất quý, dù làm cực dữ lắm, cày la liệt. Và mình thấy rằng cứ bài assignment hoặc bài trình bày nào mình lồng ghép những case study trong quá trình làm việc vào, là bài đó trình bày thuyết phục và điểm essay thường cao hơn hẳn so với những bài lý thuyết suông.

Tiếp tục làm việc, mình mới thấy kinh nghiệm làm việc nó quan trọng như thế nào. Từ BIẾT đến NGỘ là một khoảng cách xa vời mà không phải ai cũng đạt tới, dù trong bất cứ việc gì. Phần thưởng chỉ dành cho người NGỘ, chứ không phải người BIẾT.

Khi chia sẻ, hỗ trợ các bạn làm hồ sơ, mình bắt gặp hình ảnh của mình ngày xưa: nôn nóng sau mỗi lần thất bại. Dù mình khuyên, nhưng mình cũng biết là các bạn sẽ chẳng tin, vì mình cũng đã từng như vậy: nghe thì nghe, nhưng chẳng tin ai, chỉ tin mình !. Mình hiểu và biết các bạn đang nôn nóng, vì mình đã trải qua. Nhưng nếu xem thất bại và chờ đợi là một điều tốt, là cái để mình tự rèn luyện và trải nghiệm với chính mình, mình sẽ học được rất nhiều thứ trong và sau đó. Đó là trải nghiệm và cuộc sống quý giá ở chỗ trải nghiệm chứ chưa hẳn là cái mình đạt được !

Do vậy, ngoài việc các học bổng hầu hết yêu cầu 2 năm kinh nghiệm làm việc, thì việc đi làm 2 năm sẽ cho chúng ta rất nhiều kinh nghiệm, nó cực kỳ hữu ích cho việc học lên thạc sỹ. Chừ mình nghĩ lại, nếu hồi đó mình chưa đi làm, mà được học bổng đi học luôn sau khi tốt nghiệp đại học, thì việc học thạc sỹ sẽ nhạt nhẽo vô cùng, và khó khăn nữa vì mình sẽ bị rơi trong một bể kiến thức mông lung mà không tìm được lối ra vì không biết mình thực sự cần cái gì.

Mình luôn tin cuộc sống là lựa chọn, không có đúng sai. Nếu chọn con đường này, tương lai sẽ rẻ theo hướng này. Nếu chọn hướng khác, thì tương lai rẻ theo hướng khác. Hướng nào cũng đúng, cũng tốt. Quan trọng là mình làm chủ nó, yêu thương cuộc sống, hài lòng với lựa chọn của của mình và vui với nó.

Học bổng du học không phải là con đường duy nhất để có thành công và hạnh phúc cho bản thân.

Nó chỉ là con đường, là trải nghiệm.

Kinh nghiệm làm việc và kinh nghiệm sống là tài sản.

Life is a journey, not destination.

 

Hết phần 1

 

CÀY CUỐC HỌC BỔNG – PHẦN 2:  BẠN CẦN ÍT NHẤT 3 MENTOR GIỎI

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.