CHỮA LÀNH 1: SỐNG VUI VẺ KHÔNG SỢ HÃI


 

CHẾT ĐỂ ĐƯỢC LÀ CHÍNH MÌNH

Chị Anita  40 tuổi người Singapore gốc Ấn Độ, chị bị bệnh ung thư giai đoạn cuối, các bác sỹ bó tay và chị chết lâm sàng. Đó là ngày 2-2-2006 . Trong lúc chết lâm sàng như vậy thì chị thấy chồng chị nói chuyện với bác sỹ về bệnh tình của chị dưới chân cầu thang. Chị thấy em trai của chị đáp máy bay từ Ấn Độ sang Hongkong thăm chị. Lúc đó chị đang chữa bệnh ở Hongkong.

Lúc chết đi, chị lên thiên đàng và thấy bố chị và cô bạn gái thân đang chờ đón chị. Họ bình an, vui vẻ chào đón chị. Chị cảm thấy đây mới là ngôi nhà thực của mình. Cô bạn gái thân dắt tay chị  vui mừng. Lúc qua đến cầu, cô bạn nói: Cậu có hai lựa chọn: một là ở lại đây với bọn tớ hoặc quay trở lại trần gian. Và cậu quyết định trước khi bước qua cây cầu này.

Lúc đó chị thích ở lại đó chứ không muôn quay về bệnh viện đầy kim tiêm, truyền thuốc với các vết tìm bầm dọc cánh tay. Cũng lúc đó có một thông điệp gửi tới chị rằng: chị sẽ lành bệnh khi quay trở về.

 

Chị quyết định quay trở về và lành bệnh ung thư trong vòng 5 tuần. Các bác sỹ ngạc nhiên sững sờ vì kết quả này vì trước đó chị đã chết lâm sàng.

Sau đó chị hỏi lại chồng có phải gặp bác sỹ ở chân cầu thang và nói chuyện về cái chết của chị và em trai đến sân bay mặc quần áo màu gì. Mọi người đều xác nhận là đúng.

Sau đó chị viết quyển sách Dying to be Me và nói chuyện trên TED và kể chi tiết về việc này.

Có 5 thông điệp mà chị rút ra từ cõi chết trở về, đó là:

  1. Một trong những nguyên nhân mà chị bị ung thư, đó là vì chị đã không yêu bản thân mình. Chị nói khi chúng ta yêu chính bản thân mình, đánh giá cao và trân trọng chính bản thân mình, chúng ta sẽ dạy cho người khác cách họ đối xử với chúng ta như thế nào.  Yêu bản thân mình cũng quan trọng như yêu người khác. Khi bạn yêu bạn yêu bản thân mình càng nhiều, bạn càng có nhiều năng lượng để thương yêu người khác.
  2. Sống một cuộc đời không sợ hãi. Cô đã sợ bị ung thư, sợ ăn sai thức ăn, sợ thất bại, sợ chết. Hầu hết chúng ta được nuôi dưỡng và lớn lên trong nỗi sợ hãi. Và người ta nghĩ rằng sợ hãi làm cho chúng ta an toàn, nhưng thực tế không phải như vậy. Tình yêu giữ cho bạn an toàn.
  3. Hãy hài hước, cười và vui mỗi ngày. Khi là trẻ con chúng ta thường cười, nhưng càng lớn lên chúng ta quên điều đó.
  4. Cuộc sống là một món quà quý giá. Và điều đáng tiếc là khi mất đi chúng ta mới biết trân quý cuộc sống. Chị Anita nói chỉ khi chị chết đi thì mới nhận ra giá trị cuộc sống của chị. Đó là một sai lầm của chị và chị không muốn mọi người lặp lại sai lầm đó. Đó là lý do chị viết quyển sách Dying to be me xuất bản trên Amazone và nói chuyện trên TedTalk ở Mỹ về chủ đề này vì chị không muốn mọi người mắc lại sai lầm của mình.
  5. Sống một cuộc đời không sợ hãi. Hãy cứ yêu, đừng sợ. Yêu thì làm, sợ thì đừng làm. Khi lập gia đình đừng sợ đổ vỡ mà hãy cứ yêu. Nếu muốn hòa bình thì con người hãy cứ yêu nhau thay vì chuẩn bị vũ khí và lực lượng cho cuộc chiến – để bảo vệ hòa bình – điều đó có ý nghĩa ngược lại.

 

Chữa lành 1: Sống vui vẻ không sợ hãi

Chữa lành 2: Mọi hành trình đều dẫn đến tình yêu

Chữa lành 3: Bốn cấp độ trưởng thành trong tình yêu

Chữa lành 4: Nhân quả ứng dụng

Chữa lành 5: Thiền vipassana

Chữa lành 6: Y Học Vô Tướng

Chữa lành 7: Chữa lành thân tâm cho phụ nữ từng phá thai

Bình luận

Bình luận