CHỮA LÀNH 8: VÌ SAO ĐÀN BÀ KHỔ?


Chung quy lại, đàn bà khổ vì hai người trong cuộc đời họ: Chồng & Con. Ngoài ra không có ai đủ năng lực để làm cho họ khổ.

Với chồng nó ở chỗ họ muốn chồng CHUNG THUỶ  và giúp họ nuôi con.

Với con nó ở chỗ họ nuôi dạy quá lâu và muốn nó theo mong đợi của mình.

Các mâu thuẫn xảy ra khi con người phủ nhận mình là động vật và gán cái “động vật có ý thức” vào đó, vì mình có ý thức nên mình phải hành động khác đi, “người” hơn. Và chính sự phủ nhận đó nảy sinh mâu thuẫn trong nội tại mỗi người và trong các mối quan hệ: vì mình không chịu thừa nhận phần “con” trong mình. Nên hãy hạ cái tôi to đùng xuống và chấp nhận phần “con” bên trong mình, sẽ bớt mâu thuẫn bên trong, sẽ bớt mâu thuẫn bên ngoài.

Giờ mình phân tích từng vấn đề một nha:

Với chồng: muốn họ chung thuỷ với mình và muốn chồng giúp mình nuôi con (phân tích ở bài này)

Nói một cách trần trụi: đàn ông thuộc giống đực, đàn bà thuộc giống cái và bản năng nuôi con không phải là bản năng của giống đực. Trong các chương trình thế giới động vật, chỉ có con cái nuôi con, con đực không nuôi, thậm chí ăn thịt con (như cá sấu). Bản năng nuôi con trời phú cho con cái, từ trong máu con cái khi sinh con ra đã chăm sóc và bảo vệ con một cách tự nhiên. Đàn bà có sự khéo léo, kiên nhẫn và khả năng chịu đựng cực cao mà đàn ông không có được nên họ được giao cho sứ mệnh nuôi con. Những người đàn ông đam mê nuôi con là họ sống lý trí (vốn là thế mạnh của nam giới), chứ không tuân theo bản năng trời ban cho họ.

 

Hay nói cách khác, con đực không có bản năng làm mẹ, nên đừng mong đợi con đực sẽ chăm sóc và có trách nhiệm gì với con. Trách nhiệm sinh con và nuôi con là của giống cái. Mối quan hệ của đứa con với cha là mối quan hệ xã hội, của đứa con và mẹ là mối quan hệ tâm linh.  Khi thấm nhuần điều này thì đừng mong đợi gì ở người chồng nữa, chấp nhận việc nuôi con là của phụ nữ, đừng đòi hỏi sự chu cấp hay quan tâm chăm sóc từ người chồng, bởi đơn giản nó không thuộc bản năng của họ. Nếu họ chu cấp, đó là điều tốt. Nếu không, cũng bình thường, đó không phải là nghĩa vụ của họ. Khi chấp nhận điều này, phụ nữ đã giảm 50% khổ rồi, đã chưa hihi

 

Vấn đề đặt ra là chi phí nuôi con quá nhiều: sữa, bỉm, đi học…. Be critical: trẻ con không cần nhiều như vậy đâu, đừng bị quảng cáo và truyền thông dẫn dắt, trần trụi và thực tế vào, sẽ không tốn nhiều tiền đâu. Xem clip Life is easy why we make it hard để thấy thêm.

 

Thêm nữa: con cái cần sự giáo dục của người đàn ông mới mạnh mẽ và trưởng thành, mới có nghị lực trong cuộc sống. Điều này chỉ đúng một phần thôi. Cần được nhắc lại là: đàn ông muốn có nhiều con, nhưng họ không thích nuôi dạy con. Những người thích nuôi dạy con là họ sống với lý trí rất nhiều, đó không phải là bản năng của giống đực. Các anh vào xác nhận giùm em đi !  Do vậy, trong cuộc đời của đứa trẻ nó cần sự giáo dục của đàn ông nhưng không nhất thiết sẽ là cha nó, khi cho nó va chạm cuộc sống sớm, sẽ có rất nhiều người đàn ông trong xã hội sẳn sàng dạy cho nó.  Mối quan hệ giữa đứa con và người cha là mối quan hệ xã hội. Nếu chỉ có một người cha dạy nó, nó chỉ có một hình mẫu noi theo, nó sẽ học được tất cả điểm tốt và hạn chế của chỉ một người cha. Nhưng nó được nhiều người đàn ông dạy, từ chú, cậu, dượng, ba của đứa bạn… nó sẽ có trải nghiệm phong phú về sự giáo dục của nhiều người đàn ông và phụ nữ trong cộng đồng, những trải nghiệm phong phú này sẽ giúp nó rất nhiều trong cuộc sống sau này. Đừng bó hẹp nó trong sự giáo dục của chỉ cả cha mẹ, mở tay ra cho đời dạy nó.

 

Tiếp theo: Đàn bà khổ vì con, vì nó là con tui, nên nó phải học giỏi, phải thành đạt, phải nghe lời tui. Đây mới là cái khổ triền miên nè. Vì “của tui” nên tui mới khổ, chứ con bà hàng xóm nghiện game bỏ học thì sao tui khổ. Ở đây cần giải quyết hai vấn đề.

  • Thứ nhất: Con tui nhưng không phải của tui. Có ông bên làng ngoại có hồi đổ điên ông nói với mẹ ông:” Tui mượn cái lỗ đục ra, còn tui với mụ không bà con chi”. Dù ông điên, cả làng nói ông điên, nhưng câu nói đó là câu tỉnh, không điên chút nào, các mẹ có thể xem thêm loạt bài chữa lành link bên dưới và suy nghĩ thêm.
  • Thứ hai: Đàn bà nên buông tay khi con dậy thì, trai cũng như gái, không nuôi nó nữa, để cho nó tự do lựa chọn nghề nghiệp, bạn bè, người yêu. Lúc đó đời sẽ dạy nó, những người đàn ông và đàn bà trong cộng đồng sẽ dạy nó. Lúc đó là hoàn thành trách nhiệm với nó rồi, đừng lo thêm nữa, đừng trông đợi ở nó sẽ trở thành người này người kia, rồi tính tiếp chuyện nó thi trường nào, học ngành gì, ra trường xin việc cho nó, xây nhà cho nó, kiếm vợ gả chồng cho nó. Đó là việc làm đẩy con mình vào đường bế tắc. Hãy để cho nó sống một đời sống tự do và tự chịu trách nhiệm lúc nó bắt đầu dậy thì.

Cuộc đời của người phụ nữ gắn liền với người chồng và đứa con và hai người này bao phủ cuộc đời họ. Vậy khi hai vấn đề này được giải quyết thì người phụ nữ sẽ cảm thấy mình thật là thừa thãi, vì còn dư quá nhiều thời gian. Lúc đó họ sẽ làm gì? Lấy một người chồng khác hay đẻ tiếp mấy đứa nữa…?

Thực sự lúc đó, người phụ nữ mới đối diện với bức tranh lớn của cuộc đời, không bị hai áng mây chồng và con che phủ nữa… Họ được tự do !

 

Hộ Độ, 22/11/17

Chữa lành 1: Sống vui vẻ không sợ hãi

Chữa lành 2: Mọi hành trình đều dẫn đến tình yêu

Chữa lành 3: Bốn cấp độ trưởng thành trong tình yêu

Chữa lành 4: Nhân quả ứng dụng

Chữa lành 5: Thiền vipassana

Chữa lành 6: Y Học Vô Tướng

Chữa lành 7: Chữa lành thân tâm cho phụ nữ từng phá thai

Bình luận

Bình luận