CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở HUYỆN: MƯỢN TIỀN


IMG_7939Tối thứ 2,4,6 miềng dạy tiếng Anh ở Sài Gòn. Tối 3,5,7, CN miềng dạy online ở nhà. Thường dạy xong khoảng 9h là cùng với các bạn học tiếng Anh theo Module Thần Chưởng ở lại nhà miềng đi dạo bộ quanh khu nhà miềng. Vừa đi vừa cười nói khí thế chó sủa um làng, nhưng anh kệ, anh biết các chú bị xích bên trong rồi, nên việc anh cười, anh cứ cười hehe. Tối ni mấy chị em miềng nói chuyện về chủ đề MƯỢN TIỀN.

Miềng bắt đầu đi mượn tiền từ hồi sinh viên năm hai. Năm một miềng là thủ quỹ của lớp nên “tự miềng mượn miềng”. Qua năm hai, miềng làm lớp trưởng, Hải Dương – đang làm ở Sở Nông nghiệp Quảng Trị là thủ quỹ. Mỗi lần hết tiền là miềng lân lê tới bàn Dương, nói “ Đại ca, cho em mượn 500k, hai tuần nữa em trả”. Đại ca hào phóng rút ra cho mượn ngay hihi.

 

Miềng cầm tiền mượn mà như tiền ai cho, như tiền của miềng, mặt mày hớn hở. Tan học, phi thẳng ra chợ Tây Lộc mua  cả mớ thức ăn: cá nục cả cân, thịt 5 lạng, trứng cả chục, rau muống cả bó, cà cả cân, thêm chục cân gạo thơm, xong móc xung quanh xe đạp. Gửi xe xong, còn 5,000 hả, quay lại mua thêm bì bánh bột lọc cho sạch tiền. Xong thủng thẳng đạp xe về, trong lòng phơi phới vì sắp được ăn một bữa ngon hihi. Miềng miệng rộng, ham ăn nên cứ cứ nghĩ đến ăn ngon là lòng rộn ràng sung sướng. Bữa ni ngộ ra nên bớt tham chút.

 

Lúc miềng năm 4, lúc nớ em Hải vô năm 1 nên miềng chuyển ra thuê nhà trọ ở nhà bà Vy. Con em miềng khác tính miềng lắm, hắn kỹ càng và không thích xin xỏ hoặc mượn của ai. Hồi nhỏ mỗi lần mạ đi chợ về, chia hàng quà, đứa mô cũng có phần giống nhau. Miềng là bụp ngay, nhưng hắn là cứ thu thu cất cất để mang lên lớp ăn. Nên miềng ăn xong, thòm thèm là xin của hắn, xin không cho thì cướp hehe. Hắn ré đựng ré độc, mạ miềng vợt miềng, nhưng lúc nớ bánh đã ở trong miệng miềng, chỉ chờ nuốt. Nhưng không phải vì bị mạ bụp mà miềng bỏ được thói nớ hehe.

 

Việc mượn tiền với miềng là chuyện thường ngày nhưng với em Hải là một điều chi đó cực kỳ xấu hổ, như kiểu tổn hại nghiêm trọng đến phẩm cách rứa. Nên mỗi lần tiêu hết tiền phải đi mượn là hắn khó chịu lắm, hắn cằn rằn, sỉnh mặt. Thậm chí nấu thức ăn do tiền đi mượn, hắn không ăn. Hắn không ăn thì miềng ăn hihi.

 

Rứa mà sau mấy năm ở với miềng, tính hắn cũng bị ảnh hưởng bởi miềng. Hắn không còn khó chịu với việc mượn tiền nữa mà mỗi lần hắn có một khoản, hắn gọi điện hỏi miềng có mượn không? Không thì hắn đi gửi ngân hàng.

Miềng nói ẻ, tau không mượn, có tiền là tau tiêu hết à.

 

Đến lúc đi làm, miềng mượn tiền chị Trang, anh Thành, anh Chung là hai anh làm cùng team của miềng. Hồi nớ cả đi làm cả apply học bổng. Cứ một bộ hồ sơ gửi đi qua DHL là mất 700k. Miềng cứ qua ứng trước lương ở chị Trang, may có chị hào phóng giúp đỡ không miềng cũng khó lắm. Còn hết tiền ăn là cứ lên nói: “Anh Thành cho em mượn 1 triêu, 2 tuần nữa em trả.” Đại ca rút ví cho mượn liền. Miềng còn nhớ động tác rút ví và màu ví của anh Thành nữa. Bữa ni vẫn còn nhớ – kinh thiệt.

 

Miềng hay mượn tiền nhưng được cái là đúng hẹn. Đến hai tuần mà vẫn chưa có tiền trả anh Thành là lên mượn tiền anh Chung qua trả cho anh Thành. Và ngược lại. Cứ xoay qua xoay lại, đắp qua đắp về, mà không ngại hehe. Ba miềng nói: con ni cái chi cũng biết, chắc xấu hổ là không.

 

Nhưng có một điều khá vui là: mỗi khi hết tiền là miềng có tiền: tiền ba mạ mạ cho, tiền học bổng, tiền dạy thêm, tiền làm thêm…Cứ hết tiền là miềng đi mượn. Mà tiền đi mượn miềng coi giống như tiền ai cho, là tiền của miềng nên cứ thoải mái tiêu. Mà miềng có tính tiêu tiền là tiêu cho hết trong túi, không để dành. Đi chợ có dư 1000 cũng quay xe lui, mua cho được bì nước mía hút cái cho đạ chận. Tiêu sạch sẽ mới thấy thanh thản, yên tâm trong người…để làm tiếp. Nên trong người miềng lúc mô cũng phơi phới.

 

Bạn thân miềng với mạ miềng mỗi lần thấy miềng vui khác thường, rủ rê ăn uống mua sắm, vui ra mặt là  biết ngay miềng có tiền. Còn lúc mô thấy trầm tĩnh, chăm chỉ làm việc và không bàn chuyện mua sắm là biết lúc nớ miềng hết tiền hehe.

 

Cái tính bề xề bà xòa ni không ít lần hắn cho miềng lên bờ xuống ruộng, nhưng hắn làm miềng lúc mô cũng vui vẻ phới phới, không chấp trách và dễ dàng bỏ qua bất cứ cái chi, chỉ có vui tươi phới lới thôi.

 

Có lẽ vì cái tính nớ mà bạn bè miềng đứa mô cũng nói miềng sướng.

 

Mà tự miềng cũng thấy: miềng sướng thiệt.

Cám ơn cuộc đời 🙂

 

Mắm

 

 

 

 

 

 

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.