CÓ CÁI ĐÉO GÌ MÀ PHAỈ XẤU HỔ!


Có một phố vừa đi qua phố

Có một phố vừa đi qua phố

Sáng ni bạn hiền ghé nhà chơi, tặng quyển sách: Có một phố vừa đi qua phố, của anh Đinh Vũ Hoàng Nguyên, kèm ký tặng “Tặng Mắm Ruốc thân yêu, 4/5/14″. Bạn tặng miềng hai quyển rồi mà miềng chưa tặng bạn được quyển mô, he he. Nếu đi vào nhà sách, giữa bạt ngàn quyển, có lẽ miềng sẽ bỏ qua quyển có tựa đề như ri…

 

Vừa nói chuyện với bạn, vừa lật ngẫu nhiên một bài đọc trước coi. Đọc bài ‘Có cái đéo gì mà phải xấu hổ” kể về hai anh học trò đi thi Đại học vào trường Mỹ thuật công nghiệp, mặc quân phục đi thi vì “thấy mình là bộ đội, tình quân dân cả nước, thể nào giám thị cũng thương”. Đọc đến đoạn “Về học vấn thì tao uyên thâm hơn” – “Viết chính tả cũng được coi là học vấn” làm miềng cười trúc nghiêng trúc ngả

 

Đến đoạn: ” Vợ mình vốn từ bé là dân trường chuyên lớp chon, thi sang Đức học, rồi sang Mỹ làm tiến sỹ về Công nghệ Môi trường ở trường Michigan – cái trường này vốn có tiếng tăm, nằm trong top 10 đại học của Mỹ” làm miềng nghi nghi. Miềng hỏi Thủy: mình có một chị bạn tên Hòa hồi trước học ở Đức, sau đó sang Mỹ theo HB VEF. Năm 2008, lúc miềng mới tốt nghiệp, miềng được chú Lê Đức Dục, phóng viên Báo Tuổi Trẻ kết nối với chị Hòa và chị Hòa và hai chị em đã email qua lại.

 

Chị rất nice và rất nhiệt tình giúp mình các lời khuyên về học AV để chuẩn bị du học. Chị dùng email của trường, nên sau khi chị tốt nghiệp, miềng gửi email toàn bị báo ko gửi được, có thể trường khóa tài khoản này, và miềng mất liên lạc với chị từ đó. Rút kinh nghiệm từ đó, tốt nghiệp xong là miềng không dùng email của trường cấp cho nữa. Nay kết nối được với chị, miềng mừng rơn, add facebook chị ngay. Đúng là quả đất tròn và Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ thiệt.

 

 

 

Kiệt tác của đời

– Năm 34 tuổi: Lão nói với mình- Đời tao 34 năm nay rồi, chưa một lần được nắm tay người con gái nào – Nghe giọng lão rất thương

– Năm 35 tuổi:  lão nói với mình – Đời tao 35 năm rồi, chưa một lần được nắm tay người con gái nào.  – Nghe giọng lão cực kỳ thương

– Năm 37 tuổi: Lão rủ mình đến nhà nàng. Từ đầu buổi đến cuối buổi lao chỉ ngồi cười hề hề, thế mà nàng đổ. Một tháng sau, Lão và nàng lấy nhau. Hôm cưới, mình hỏi lão: Anh có bùa bả gì không mà tạo sao cứ ngồi cười như thằng dở hơi,, mà gái vẫn đổ?. Lão bỉu môi: Anh mày tích nội công 37 năm chỉ để ra một đòn, cao siêu lắm, trình như mày đéo hiểu được.

 

Vợ lão đẻ sòn sòn 3 năm 2 đứa, trai trước gái sau. Lão gọi hai đứa con là “Kiệt tác của đời”. Giờ thì đi đâu lão cũng chỉ chăm chăm nhìn xuống, sai cho hai “kiệt tác của đời” đừng ngã, đừng giậm cứt.

 

Vài lần gặp lão, mình cũng có nhắc chuyện văn chương, lào nghe vài câu rồi bảo: Nói với caí đít tao đây này.

 

Bói rốn

 

Thơ của anh rất dịu dàng, lãng mạn, đoc lui đọc tới 3 lần…mà vẫn chưa hiểu ý anh nói cái chi. Nhưng văn thì trào phúng, vừa thô thiển vừa tếu táo chi lạ. Thơ con cóc thì như ri:

 

Buồn tình chổng đít lên mây/ Nổ ba phát rắm vén mây thấy trời

Anh chết, xác xin đem nhúng lửa/ Rồi ủ tàn tro trong rốn em

 

Hồ Sỹ bât òa, ôm mình, bảo : “Tuyệt bút” rồi đọc cho em gái gội đầu nghe, em bảo “Cơ mà như thế hóa ra chả được tắm à…vì trôi hết tro!”

Hồ Sỹ ngẩn mặt rồi càu nhàu: ” Thì bọc nilong, hay nút rốn lại. Mà đéo gì…bảo nghĩ sâu thì cũng nghĩ sâu vừa vừa thôi chứ. Cách tư duy của đàn bà giết mẹ nó thi ca” ha ha ha

 

 

Cả ngày lăn qua lăn lại, cười ha hả, rất đã với những mẫu chuyện ngắn như ri.

 

SG, 4/5/14 – Nghĩ dưỡng sau cảm bằng cam + Bồi bổ tâm hồn bằng sách

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.