ĐẦU TƯ VÀO CÁI ĐẦU


Miềng hay nói với học trò: Bọn bây đừng coi thường mấy bà bán đồ ăn vặt bún, bánh, cháo ngoài chợ hoặc những quán cóc lụp xụp chổ đông người. Họ là những triệu phú thầm lặng đó. Họ cần mẫn thu tiền lẽ nhưng một ngày lời trên dưới một vài triệu là chuyện thường vì chị đã từng đi bán chị biết.

 

Mấy đứa bây tốt nghiệp Đại học, đi làm công ty to bự, áo quần son phấn xinh tươi, ngồi trong cao ốc máy lạnh kiếm tháng chục hai chục triệu không xi nhê cho so với mấy bà đâu. Miềng nói hoài mà mấy đứa hắn có vẻ không tin. Không tin thì tau làm cho bây thấy.

Đầu tiên cho mấy đứa đi buôn sầu riêng với bơ. Nghề ni chỉ cho mấy đứa học trò nam đi theo vì bốc vác nặng. Mục tiêu chỉ cho bọn hắn khởi nghiệp không có chi to tát hết và khởi nghiệp không cần vốn. Miềng dẫn bọn hắn vô các nhà vườn và thương lái mua sầu riêng. Xong rao bán bạn bè, thu tiền trước, vô trả nhà vườn, hái bơ sầu đóng chuyển đi.

Ngày đóng hơn ba tấn hàng xuất đi cả nước. Mỗi cân lời năm mười ngàn. Mỗi ngày kiếm được mấy triệu.

Lần đầu đi buôn món bơ sầu không có kinh nghiệm nên trúng đợt sầu đầu mùa, mưa nhiều, nhà vườn hái sầu chưa chín, vận chuyển xa thùng xe hầm hơi, bơ sầu hư bù lỗ mất mấy triệu, vẫn còn lời. Và cái lời lớn nhất là rút kinh nghiệm buôn cho mùa sau. Sợ gì, mần tới, hư thì đền. Cuộc sống sống động, trải nghiệm là chính.

 

Bình luận

Bình luận