FIRST DAY IN HAMA VILLAGE IN MY STUDENT’S VIEW


tu-hoc-tieng-anh

Last week, we wrap up all of our business and left our house ,our friends, our neighborhoods and try to start a new life in a new place.The new place is Dak Nong province where is far away 200km from our old place, Binh Duong.

In new place

We have a big house. It is in a top of mountain, covered around by many trees, grass and flowers. It is called “ Hama Village”.

The new house has many blue windows. When you are in anywhere inside house, you can see sky, mountain, trees through windows.

The wind blows all day.

In the morning

When you wake up and get out of bed. You can see cloud on the mountain peak in sunshine through windows. It is like a great natural picture. I feel lucky and excited when I am living here.

In the evening.

The wind begins to howl, the temperature is lower. The air is colder. We begin feeling cold which is like winter. I really enjoy it.

When we live in new place, everything is stranger for us. The first week of new place, we had to spend time on cleaning, clearing and decorating the house. All people in our house are divided into small groups to do different housework. Although there are many things to do,all we are tired but smiles are always in our face. We are willing to do those.

And the local market is far from our house, so we just go to market twice a week. It takes about 3 hours to go to market. Plus, the road is not easy for girl like me to move. So, we rarely go outside without man. There are many interesting things which are waiting for us discovering.

 


Tự nhiên thấy nhớ, nhớ những con người ở nơi đây. Mới rời xa có hơn 10 tiếng đồng hồ mà như đã đi xa cả tháng cả năm.
Nhớ mỗi buổi sáng thức dậy nghe tiếng leng keng trong bếp, nhớ mùi thơm ngào ngạt cả một căn nhà. Nhớ cái cảm giác như ở chốn tiên cảnh, bật tung cửa sổ, đập vào mắt là màn sương mù bao phủ lên những dãy đồi xanh mướt. Những tia nắng bình minh len lỏi xuyên qua màn sương, cảm giác như đong đưa cùng làn gió nhé.


Những bông lau tươi hơn trong lớp sương, cũng vươn lên đón ánh nắng mặt trời. Chỉ cần nhìn ra hít một hơi thật sâu, đủ để thấy rằng đời thật hạnh phúc biết bao khi được sống gần gũi với thiên nhiên như vậy.


Tiếng chuông ngân vang báo hiệu giờ ăn sáng, mang lại cảm giác thật an lành.
Trong mỗi bữa cơm không bao giờ thiếu được niềm hạnh phúc và nụ cười rạng ngời của mỗi người. Cùng sống trong một căn nhà, cùng một mục đích, cùng một đam mê những mỗi người lại đến từ những vùng quê khác nhau nhưng chưa bao giờ có cảm giác khoảng cách xa lạ. Lúc nào cũng thấy gần gũi và thân thương.


Sống cách biệt với bên ngoài nên trò giải trí duy nhất là cùng chơi với nhau, với thiên nhiên. Cuộc sống như trở về tuổi thơ, gắn liền với những viên đá, cành cây khô, hay những cánh diều.
Nhớ những buổi chiều cứ đến giờ đi tắm là cùng chờ đợi và thay phiên nhau. Cứ nghĩ như nếu một gia đình mà đông con như thế nào nhỉ? Nhưng chúng tôi vẫn sống và chia sẽ với nhau như một xa đình thực sự.


Mặt trời vào lúc hoàng hôn nơi đây lúc nào cũng đỏ rực, dần dần khuất sau chân núi, gần đến nỗi mà cảm giác dùng tay có thể với tới được. Nhìn sang bên kia hồ, nhũng ngôi nhà bắt đầu lên đèn. Chiều xuống mặt hồ như lấp lánh những ánh sao.


Thấy nhớ các em, nhớ các anh và các chị. Sống với các em mà chị như tràn thêm sức sống của tuổi trẻ.
Nhớ những lúc mấy đứa đưa bọn chị ra làm trò cười, tưởng tượng ra viễn cảnh tương lai mà chị thấy sao mà các em có trí tượng bay xa như vậy😂😂😂


Nhớ lắm❤️
ĐN- hẹn ngày trở lại

 

Written by Dinh Ngọc Anh – Our Tu học’s student from Nghệ An

Bình luận

Bình luận