LẦN ĐẦU LÀM MẸ 2


Cu Tùng - con của em gái miềng. Hình em bé trên chai nước mắm dành cho trẻ em 50ml là cu Tùng đó :-)

Cu Tùng – con của em gái miềng

Bài ni rất hay, các bạn chuẩn bị có con nên biết. Dù vườn không nhà trống nhưng vẫn copy từ blog của chị Tâm Phan cất lại đó lúc mô lấy chồng đưa ra nhâm nhi. Nếu miềng có con trước khi đọc bài viết này thì miềng sẽ phạm rất nhiều lỗi, và cái lỗi lớn nhất là cho con ngủ chung, sẽ vất vả vô cùng về sau, ôm ru con suốt đêm mới biết khổ. May quá, cám ơn chị Tâm 🙂

Hôm nay mình ngồi tổng hợp lại những kinh nghiệm bản thân khi lần đầu làm mẹ – những điều mình hối tiếc đã không làm khi mới sinh con, những điều nhỏ nhặt mà sách vở không đề cập tới và những lời khuyên của người đi trước mà không hề giải thích tại sao…

Mình chỉ đề cập đến những gì mình biết để các bạn tham khảo tránh phải hối tiếc cho con. Đây không phải là bài viết nghiên cứu chuẩn mực mà chỉ mang tính chia sẻ kinh nghiệm thôi nhé.

Khi mang thai:

– tránh lò vi sóng đang vận hành (bức xạ ảnh hưởng đến thai nhi)

– không ăn rau sống, thịt sống (kể cả beefsteak còn hồng đỏ bên trong), trứng sống. Những thứ này có nhiều vi khuẩn, vi trùng, sán.. Homemade mayonnaise có trứng sống đấy nhé. còn mayonnaise bán sẵn trong siêu thị thì ok.

– Sushi thì có người kiêng có người không kiêng. Người Nhật khi có bầu vẫn ăn sushi. 8 tháng đầu mình cũng ko ăn sushi nhưng đến tháng thứ 9 nghe bà mụ bảo có bầu ăn sushi ko sao, thế là tuần nào cũng ăn sushi cho đến lúc đẻ…hihi…

– không tập gym quá nặng, động tác nhẹ nhàng ok.

– 3 tháng đầu tăng cường vitamin (uống nhiều nước cam rất tốt) vì đây là lúc các tế bào phát triển và phân tán tạo thành cơ thể em bé.

– 3 tháng giữa đi bộ nhiều nhưng không được cố sức (giúp thai quay đầu & cơ hoành?! giãn nở)

– 3 tháng cuối tăng cường canxi (uống nhiều sữa tươi, fromage) vì đây là lúc xương em bé cần hoàn thiện.

Khi sinh con:

– Em bé mới chào đời, vật đầu tiên đưa vào miệng bé phải là ti mẹ, không phải ngón tay của bố hay của y tá hay ti giả. (vừa mang ý nghĩa mẫu tử nhưng cũng hình thành thói quen ti mẹ cho bé. nếu bé quen với ti giả thì sẽ không chịu ngậm ti mẹ)

– Mấy ngày đầu mẹ có thể không có sữa nhưng tuyệt đối không giao con cho y tá/bà mụ chăm/cho ăn vì họ sẽ cho con bú sữa bình, nó sẽ quên ti mẹ và sẽ khó quay trở lại ti mẹ. Hơn nữa, ko có con bú – vú mẹ ko được kích thích để tiết sữa nên càng làm chậm quá trình sản xuất sữa.

Vô cùng quan trọng:

Trước khi có sữa, cơ thể mẹ tiết ra chất colostrum cực kỳ quí vì nó cung cấp chất kháng thể cho con. Chất colostrum có màu vàng tiết ra từ vú mẹ, rất ít, nhưng bé cần mút hết chất đó để có sức đề kháng tự nhiên.

Trẻ con mới sinh sút vài trăm gram trong mấy ngày đầu là bình thường. Jenna sinh ra nặng 4kg nhưng 3 ngày sau chỉ còn 3.6 kg. Những ngày này mẹ chưa có sữa nhưng vẫn phải cho con bú mỗi khi con khóc. Trẻ càng mút ti mẹ nhiều sữa càng chóng về . Trẻ mới sinh vẫn được cung cấp chất dinh dưỡng từ cuống rốn cho nên không sợ con đói, không cho con bú bình trong 2-3 ngày đầu.

Kinh nghiệm bản thân – mình hối tiếc là đã không cho con bú mỗi khi nó khóc. Lúc ấy ngu ngơ, nghĩ rằng mình chẳng có sữa cho nó bú cũng bằng thừa, nên toàn cho nó mút tay mẹ. Vì thế mãi 5 ngày sau đẻ mình mới có sữa.

Lời khuyên chân tình nhất: trẻ mới sinh luôn phải được ti mẹ, khi trẻ khóc, bất kể ngày đêm.

Bullshit:

– Vú nhỏ thì ít sữa. SAI. Vú to hay vú nhỏ đều có các tuyến sữa như nhau, khả năng sản xuất sữa như nhau. Càng cho con bú nhiều thì sữa tiết ra càng nhiều.

– Mới đẻ xong phải kiêng tắm gội. SAI. Tắm gội để giữ vệ sinh thân thể, tránh nhiễm trùng vết khâu, vết mổ..

– Trẻ sơ sinh khóc là để được nựng nịu ôm ấp. SAI. Trẻ sơ sinh chưa thể ý thức việc khóc mè nheo hay để được ôm ấp mà nhu cầu duy nhất là TI MẸ

Về nhà:

Cho bé ở phòng riêng / giường riêng ngay từ ngày đầu tiên về nhà. Không cho bé nằm cùng giường với mẹ, nếu không sau này sẽ rất khó cho bé ngủ riêng, sẽ quấy khóc, ngủ không ngon khi không có mẹ.

Tháng đầu cho con bú theo nhu cầu (demand feeding) – con khóc mẹ cho bú ngay. Rồi sau đó mới tự điều chỉnh theo lịch sinh họat cho bú 2 hay 3 tiếng / lần.

Ở bệnh viện các bà mụ theo kiểu cũ hay khuyên các bà mẹ trẻ cho con bú cách 4 tiếng 1 lần. con có kêu gào vì đói thì cũng bắt chờ sau 4 tiếng mới cho bú. Đây không phải là 1 lời khuyên tốt vì nó làm hạn chế tiết sữa cho con. Nên nhớ, tuyến vú tiết sữa theo nhu cầu bú của em bé. cho bú ít thì sẽ ít sữa, mà càng cho bú nhiều sẽ nhiều sữa. Điều này cực kỳ đơn giản và dễ hiểu nhưng vẫn có người không áp dụng và kêu “ít sữa”.

Cách cho bú để con hấp thụ sữa mẹ tốt nhất:

Sữa mẹ trong cùng 1 bầu vú có 2 loại: sữa đầu và sữa cuối. Sữa đầu nhạt thếch, loãng toẹt, để giải khát là chính. Sữa cuối mới là sữa chất lượng cao, đặc và thơm, nhiều dinh dưỡng và chất béo. Để make sure là con luôn được bú sữa cuối, mẹ phải nhớ đặt con vào bên ti mà lần trước đã kết thúc ở bên đó.

Ví dụ, trước đó con ti xong vú bên trái. lần ti sau mẹ phải đặt con vào ti bên trái để lấy hết sữa cuối bên ti trái rồi mới sang ti phải. Nếu mẹ đặt con vào ti phải ngay thì con sẽ chỉ mới hút sữa đầu (loãng) là đã no (nước) và cứ thế con sẽ mãi chỉ uống nước lã mà không tăng cân.

Uống sữa đầu mà ko được uống sữa cuối còn làm cho trẻ có nguy cơ bị colic nữa. Nghĩa là trẻ bị chướng bụng do ko hấp thụ được sữa mẹ và chỉ gào khóc mà ko cách nào làm cho nó im được. Có đứa bị colic khóc 4-5 tiếng không ngừng í. Thương lắm.

Thêm 1 điều quan trọng nữa là. vú mẹ chỉ sản xuất thêm sữa khi vú đã cạn sữa. Nếu bé mới uống được sữa đầu đã no và lượng sữa cuối bổ dưỡng ko được dùng đến thì ti mẹ sẽ ko sản xuất thêm sữa nữa. Việc này sẽ làm giảm khả năng sản xuất sữa của mẹ. Không những thế mẹ còn có nguy cơ bị tắc sữa vì sữa cuối đặc ko được dùng đến sẽ vón lại và gây tắc tuyến sữa. Đau lắm. Sốt tắc sữa là cái sốt nhục nhã nhất. Thề!!!

Nuôi Con

3 tháng đầu nhu cầu chủ yếu của trẻ là ăn và ngủ nên nếu đáp ứng đầy đủ nhu cầu này cùng áp dụng routine (lịch sinh họat mỗi ngày) thì nuôi con sẽ dễ dàng hơn. Những tháng đầu mẹ phải dậy cho con bú lúc 2-3h sáng là bình thường nhưng khi con nặng tầm 5 – 6kg thì có thể luyện cho con ngủ thâu đến 7h sáng.

Cách huấn luyện cho con ngủ thâu đêm:

Trẻ sơ sinh không phân biệt được ngày và đêm nên chúng thường thức dậy lúc nửa đêm về sáng. Khi cho trẻ đi ngủ phải luôn đảm bảo phòng ngủ tối như bưng, không có 1 chút ánh sáng nào trong phòng. Ngược lại, buổi sáng thì mở hết cửa sổ ra cho ánh sáng tràn vào. Ban ngày thì bật nhạc tưng bừng, khua khoắng nồi niêu trong bếp như bình thường. Dần dần bé sẽ ý thức được rằng cứ trời sáng, nhiều tiếng động thì là thời gian thức và chơi. Khi nằm trong bóng tối có nghĩa là đi ngủ.

– Cho con bú no và đầy đủ vào ban ngày (đặc biệt là bữa cuối trước khi đi ngủ) để con có đầy đủ chất dinh dưỡng ngủ qua đêm mà không cần thức giấc (chủ yếu vì đói).

– Luyện cho con ngủ ít và ngắn vào ban ngày (7h sáng – 7h tối) để buổi tối con có thể ngủ đẫy giấc.

– Khi bé tăng cân đều 200gr/tuần thì có thể cắt bú đêm. Nếu bé thức vào lúc 3h hay 4h sáng thì cho bé uống trà hay nước đun sôi để nguội. Dần dần tiến đến không cho uống gì vào lúc nửa đêm mà chỉ hát ru cho bé ngủ tiếp.

Thói quen xấu nên tránh:

Không ru con ngủ trên tay mẹ. Nó sẽ hình thành thói quen xấu – chỉ ngủ khi được mẹ bế và hát ru.

Chiếc ghế bouncer là vật cứu nhân của nhà này. Không có chiếc ghế này thì sẽ vất vả gấp ngàn lần. Thề !!! Khi con đã được ăn no, bỉm sạch mà vẫn khóc thì đó là lúc nó cần được ngủ. Những lúc như thế không được bế ẵm mà cho con ngồi vào bouncer đu đưa, không nói chuyện, không nhìn vào mắt con. Cứ đu đưa nhè nhẹ thế nó sẽ tự thiếp đi (sau 1 lúc khóc gắt ngủ).

Giới thiệu chiếc ghế bouncer của Baby Bjorn mà Jenna đang dùng. Thích lắm í.

Ngoài ra, tập cho con tự ngủ mà không cần ai ru, không cần ai vuốt ve. Việc này cần 1 vài lần để cho con khóc trên giường của nó, sau rồi nó mệt quá, ngủ lúc nào không biết. Những ngày đầu mới tập trẻ có thể khóc tới 2 tiếng. Việc này cần sự can đảm của mẹ, không ngã lòng xót con quá mà bế nó vào ngủ chung với mẹ. Dĩ nhiên phải make sure là con đã được ăn no, bỉm sạch, vận động cả ngày, đến tối có 1 việc duy nhất là ngủ thôi. Ngoài ra cũng nên check nhiệt độ cơ thể xem bé có bị sốt? ngạt mũi? v..v..

Nếu tập được cho con thói quen độc lập thì mẹ sẽ nhàn hơn rất nhiều, không phải lúc nào cũng bế con trên tay, chẳng làm được việc gì khác. Ở VN hay có thói quen bế trẻ con, mẹ bế mỏi tay thì truyền cho bà bế… Việc này không hề tốt chút nào mà chỉ tạo thói quen cho trẻ luôn đòi được bế, cả khi lớn đến 3-4 tuổi.

Ở nhà mình cứ quẳng con vào cái bouncer này là nó tự chơi thôi. Bà ngoại sang thăm, nàng ngồi trên ghế bouncer buôn chuyện với bà rất rôm rả. đến khi bà thích quá bế lên thì nàng khóc giãy nảy làm bà rất ngạc nhiên: “ơ nó không thích bế à?”. Bà đành đặt nàng xuống ghế thì nàng lại tươi ngay, lại buôn chuyện tiếp.. hờ hờ…

Chị Tâm Phan

 

Bình luận

Bình luận


Leave a comment

Your email address will not be published.

2 thoughts on “LẦN ĐẦU LÀM MẸ

  • admin Post author

    Theo như yêu cầu của một số bà mẹ có con từ 1-3 tuổi, mình tìm lại các note về giai đoạn này của con để cùng chia sẻ với mọi người. Trong quá trình viết, mình có chỉnh sửa và bổ sung hơn so với lúc dạy Nam, hihi.
    Giai đoạn tiền tập nói:
    Đây là khoảng từ 10 tháng tuổi trở lên. Lúc này Nam bắt đầu bập bẹ nhưng chỉ một thời gian rất ngắn rồi dừng lại luôn. Mình gọi đó là giai đoạn của “anh hùng thầm lặng” bởi cái gì cũng biết, nói cái gì cũng hiểu chỉ nhất định không chịu nói. Ban đầu mình cũng băn khoăn lắm nhưng rồi cứ kiên trì dạy. Đây là những việc mình đã từng làm đê kích thích việc nói của con:
    – Chơi với âm thanh: Để luyện nghe nói, các trò chơi với âm thanh được sử dụng tối đa. Mình hay bày các loại hộp rỗng như lon sữa bò, vỏ chai… và một que bằng kim loại nhỏ, tròn đầu. Gõ que vào các hộp để phát ra âm thanh. Nam rất thích thú với việc này. Con thường tự gõ. Mỗi lần gõ xong, mình đều nhắc lại âm thanh bằng một từ láy. Ví dụ, boong boong, lách cách… Rồi hỏi Nam, gõ cho mẹ hộp kêu boong boong nào. Mình cũng hay dùng sỏi, hạt đậu, hạt gạo cho vào các hộp để Nam lắc. Và tất nhiên mỗi lần lắc đều cố gắng tìm từ để miêu tả âm thanh đó. Các từ này được nhắc lặp đi lặp lại. Mình cũng kết hợp rèn luyện kĩ năng vận động tinh cho Nam bằng cách để Nam bỏ hạt vào hộp. Mỗi lần làm xong, Nam thường lắc ầm ĩ, cười khoe đúng một cái răng cửa, buồn cười lắm. Trò chơi với âm thanh còn là việc nghe nhạc. Mình có hai hình thức cho Nam nghe nhạc, một là nghe theo thời gian biểu, cố định vào lúc trước khi con đi ngủ. Lúc này là những bài nhẹ nhàng, êm ái. Còn một lần là vào lúc “bất ngờ” nhất. Ví dụ con đang chơi đồ chơi, mình mở nhạc. Thường là nhạc hơi sôi động một tí. Rồi mình hỏi: Ơ, tiếng nhạc ở đâu hay thế! Thế là Nam sẽ đi tìm “cái nguồn” phát ra âm thanh ấy. Vì mình mỗi hôm giấu cái đài ở một nơi như đằng sau cái rèm cửa, dưới gầm giường, sau bàn học nên Nam lắng nghe và đi tìm. Trò chơi này thì Nam không đáp ứng lắm, có lúc con cứ phớt lờ nhưng mình cứ khuyến khích. Thi thoảng con “hợp tác” là vui rồi.
    – Chơi các trò chơi dân gian: Mình nghĩ là các trò chơi dân gian có tác dụng vô cùng tốt ở giai đoạn này. Vì đặc trưng của các trò chơi dân gian là những câu hát đồng dao, dễ thuộc, dễ nhớ. Mình hay chơi cùng con trò Chi chi chành chành. Vui ơi là vui luôn í. Nhớ cái cảm giác chạm ngón tay của mình vào lòng bàn tay bé xíu của Nam. Mình thường đọc thật chậm rãi, lúc đọc nhìn vào mắt con. Vì con đang vui, đang háo hức được chơi nên rất chăm chú. Rồi chơi Lộn cầu vồng, chơi nu na nu nống…. Tất cả những trò chơi nào được chơi cùng với các khúc hát đồng dao. Và mình nghĩ đó là cơ hội tuyệt vời để con vừa tập nói vừa bước vào thế giới của văn học. Mình tin là bất cứ bà mẹ nào có con nhỏ cũng đều cho con chơi những trò chơi này.
    – Những trò chơi cần việc “lên tiếng” của con: Mình cố gắng nghĩ ra các trò chơi để khiến bạn ấy không là một “anh hùng thầm lặng” mãi. Ví dụ như chơi trò: Ném- bắt. Chỉ là hai mẹ con ngồi hai đầu cùng ném- bắt một vật gì đó nhưng mỗi lần như vậy đều hô lên Ném hoặc Bắt. Đơn giản vậy thôi nhưng lặp đi lặp lại khiến con sẽ hình thành phản xạ bập bẹ theo mẹ. Hoặc chơi trò giả làm con ếch, ngồi xuống, ôm gối và nhảy, nhảy, nhảy. Ban đầu chỉ nói từ đơn: Nhảy. Sau tăng dần: Con ếch nhảy, nhảy, nhảy…Con ếch với, với, với ( bông hoa, cái cốc, cái mũ). Con ếch ngã lăn kềnh ( làm điệu bộ). Cứ thế, thay con ếch bằng con khỉ ( trèo), con mèo ( chạy), con ốc (bò)… tất cả các con vật, chỉ đơn giản là lặp đi lặp lại các từ cho con cảm thấy “muốn nói” thôi mà.
    – Những trò chơi với các từ tượng thanh: Mình không nghiên cứu nên cũng không dám chắc nhưng mình nghĩ rằng, từ tượng thanh là dễ dàng cho việc tập nói và cũng gây hứng thú cho trẻ. Mình hay dạy Nam các từ mô phỏng tiếng của các loài vật, tiếng các phương tiện giao thông hoặc bất kì sự vật nào tạo ra âm thanh. Ngoài việc cho Nam học trong tự nhiên cùng với vật thật, mình cũng kết hợp với việc dùng tranh. Ví dụ, cho Nam ngồi trước các tranh con mèo, con chó, con lợn, con gà. Hỏi để con nhặt tranh cho đúng tên các con vật ( cái này đơn giản), sau đó, mẹ mô phỏng tiếng kêu của từng con để con tìm đúng con vật. Và đến lượt con, con cũng làm âm thanh để mẹ tìm. Nếu con không hợp tác thì mẹ chỉ cần con nhặt tranh, mẹ sẽ tự làm ra âm thanh đó. Mình cũng nâng lên một bậc nữa là miêu tả ngắn về con vật. Ví dụ: Kêu meo meo/ Hay leo trèo/ Lông mượt mà/ Đuôi ve vẩy/ Meo meooooo/ Là con gì?; Sủa gâu gâu/ Chạy loanh quanh/ Thích gặm xương/ Thật dễ thương/ Gâu gaauuuuuuu/ Là con gì? Cứ thế, mình cứ đọc miết những câu thơ “bịa đặt” rồi Nam cũng quen, có khi vừa đọc câu đầu con đã bập bẹ muốn đọc câu sau. Ngoài ra, mình nhấn mạnh là trong lúc vui chơi, mình rất hay dùng các từ tượng thanh để miêu tả: Mưa rơi lộp bộp/ lộp độp; Tiếng chim líu lo/ Tiếng nước chảy róc rách; Tiếng nhạc véo von… Và với mỗi từ láy tượng thanh đó đều nhắc đi nhắc lại.
    – Những trò chơi để phát triển vốn từ: Như đã nói, ban đầu mình cũng sốt ruột, muốn Nam nói nhanh, nhưng sau mình hiểu con cần có một giai đoạn tích lũy vốn từ nên mình tập trung giúp con thực hiện điều này. Ưu tiên cho các danh từ. Để con khỏi chán, mình thường hay làm như sau: Mình in các hình đồ vật và tách các hình đó ra thành mấy phần. Con sẽ ghép lại và mẹ đọc tên các đồ vật đó. Mình hay làm nhất là với các loại bánh, các loại hoa quả, đồ ăn… để Nam sau khi ghép xong thì có vật thật cho con “chơi” luôn. Vì thế, con rất thích. Việc ghép hình này cũng tăng dần độ khó. Mỗi lần ghép xong, lại cố gắng nghĩ ra một đoạn thơ “bịa đặt”. Ví dụ: Cái bánh nhỏ/ Ngon ơi là ngon/ Thơm ơi là thơm/ Cho vào mồm/ Chà ngọt lịm/ Măm măm măm măm… Kiểu như thế. Kết hợp với làm động tác nữa.
    – Những giai điệu “nhố nhăng”: Mình gọi như vậy vì thực ra chẳng có bài hát nào hết, chỉ là những âm môi mình kết hợp lại thành các nốt. Ví dụ mà ma ma má ma ma ma ma…… bà ba ba bá ba ba ba ba….. là la la lá la la la la…. Mình cứ ngân nga với con suốt
    Những “nguyên tắc” cần thiết trong giai đoạn này: Có một số “nguyên tắc” là chung cho tất cả mọi giai đoạn nhưng mình cứ viết tất cả ra đây nhé:
    1. Nói chuyện với con càng nhiều càng tốt.
    2. Đọc sách cho con theo thời gian biểu. Nên mua các cuốn sách có hình hấp dẫn, có thêm các hình theo kiểu 3D thì càng tốt. Trong quá trình đọc cho con được ngồi trong lòng, tay giở sách hoặc con ngồi đối diện với mẹ để có thể nhìn thấy khẩu hình của mẹ.
    3. Nói chuyện bình thường với con nhưng đôi khi cần nói chậm lại, nhấn giọng vào những từ mà mình chủ đích dạy cho con.
    4. Giải thích, gọi tên mỗi hành động mình làm cùng con. Ví dụ: mẹ cho em đi tắm nhé. Mẹ thay bỉm cho em nhé. Mẹ với em đi dạo nhé. Mẹ lấy nước trong phích nhưng em không được sờ vào phích nước nhé.
    5. Cố gắng nói những câu ngắn và đủ ý.
    6. Cố tình “phớt lờ” trước những tín hiệu không kèm âm thanh của con. Ví dụ con muốn uống nước mà chỉ lấy tay chỉ vào bình đựng nước thì chỉ hỏi: Em lấy gì? Đừng vội vàng đi lấy cho con ngay.
    7. Vì chưa diễn đạt được bằng lời nên nhiều khi bé sẽ cáu, hãy làm dịu cơn cáu của con bằng những hoạt động khác thay thế. Cố gắng không nuông chiều mỗi khi con ra “quyền lực” bằng cách khóc.
    8. Giữ không khí vui vẻ, thoải mái. Cả nhà tràn ngập âm thanh rộn rã, những cuộc trò chuyện của bố mẹ cũng chính là một chất kích thích giúp bé thấy thích hòa mình vào không khí đó.
    9. Hát cho con nghe, những bài hát trẻ con vui vui, dí dỏm, ngộ nghĩnh như bài hát về con mèo, con chuột… Và nhà mình cũng duy trì việc hát ru cho con trước khi đi ngủ nữa.
    10. Cho con ra ngoài chơi càng nhiều càng tốt. Mỗi lần con chơi lại trò chuyện, giải thích, lắng nghe những điều con muốn “nói”, muốn bày tỏ.
    11. Hạn chế việc xem ti vi.
    12. Ghi lại và đọc cho con nghe những điều mà hai mẹ con đã cùng quan sát được trong ngày. Thói quen này mình duy trì đến tận khi Nam lớn. Vì thế Nam rất thích một mình lang thang để ghi lại những điều mình đã quan sát được và chia sẻ cho mẹ.
    Mình có một số câu chuyện và bài thơ mình “bịa” để dạy cho Nam trong giai đoạn này. Mình còn có những câu chuyện làm “bài tập” để dạy Nam phát triển vốn từ. Nhưng mình làm dở ẹc à, các mẹ có thể làm hay hơn. Đây chỉ là những gợi ý thôi:
    – Thơ về việc đánh răng: ( Dán luôn trong nhà tắm để mỗi khi Nam đi đánh răng lại đọc cho con nghe):
    Cái răng xinh xinh
    Nằm chờ tay bé
    Cầm bàn chải nào
    Cho thêm tí thuốc
    Không cay đâu nhé
    Vừa ngọt vừa thơm
    Nào chải chải chải
    Trên dưới trong ngoài
    Sạch tinh trắng bóng
    Mẹ yêu chưa nào.
    Nào, mẹ con mình cùng cười khoe răng với bạn gương nào! ( Kết thúc việc đánh răng là màn hấp dẫn này).
    – Về việc ăn cơm: ( trước khi ngồi vào bàn ăn nhé)
    Măm măm măm măm
    Cái bụng kêu la
    Sao tôi đói quá
    Không lo đâu nhé
    Có thức ăn rồi
    Cơm trắng thơm ngon
    Cả rau cả cá
    Măm măm măm măm
    Ngon ngon ngon ngon
    – Về việc đi ngủ
    Bác đồng hồ nhắc
    Đến giờ lên giường
    Vâng vâng bác ơi
    Cháu nghe lời bác
    Nằm yên nhắm mắt
    Mẹ thơm dịu dàng
    Ngủ ngon ngủ ngon
    Mẹ thơm mẹ thơm….
    – Về việc xếp đồ chơi
    Ơ bạn Nam ơi
    Tôi ở chỗ này
    Bạn đừng nhầm lẫn
    Ừ tớ quên mất
    Bạn ô tô này
    Phải nằm trong hộp
    Tớ xin lỗi nhé
    Bạn nằm yên đây
    Ngày mai gặp lại
    Xin lỗi, xin lỗi
    Ôi còn nhiều quá mà sợ các mẹ đọc xong sẽ mệt nên mình dừng lại đã nhé. Mình sẽ viết lại cả những câu chuyện ngăn ngắn, vui vui để các mẹ tham khảo.
    Trẻ biết nói là một thế giới mới mở ra trước mắt. Có lẽ đây cũng là giai đoạn thú vị nhất. “ Trẻ lên ba cả nhà học nói”. Yêu sao tiếng bập bẹ, tiếng líu lo. Nếu con có chậm trễ một chút mà không phải do bệnh lý thì các mẹ cũng đừng lo lắng. Cứ kiên trì “cùng con tập nói”, bởi đó sẽ là những kỉ niệm tuyệt vời cho cả mẹ và con.
    Yêu thương mọi người!