MẸ & CON TRAI


 

Miềng có thằng cháu tên Tùng, 3 tuổi rưỡi. Hắn vô nhà miềng chơi, yêu lắm. Ngày đầu tiên miềng đưa hắn đi chơi quanh nhà. Mỗi lúc thấy có hoa dại đẹp là hái chạy theo tặng hắn. Nói Tùng ơi hoa đẹp quá, Dì tặng Tùng. Hắn không đã động gì, cứ tiếp tục đi, chẳng quan tâm đến cảm xúc của miềng.

 

Đến ần tặng hoa thứ 3, hắn nói: Dì cầm đó đi, rồi hắn ngoe nguẩy đi tiếp. Nhìn yêu không chịu nổi. Miềng nói: Dì tặng hoa cho Tùng, mà Tùng không thèm nhận, không thèm quan tâm làm Dì buồn.

Ngày mai, bé Rose – học trò ở làng kể Tùng đi quanh nhà, hái hoa vào tặng Rose rồi cài lên tai cho Rose nữa. Nghe Rose kêu đói, nó đi lấy bánh cho Rose ăn. Râu muốn ăn bánh nữa, nó liền qua xin Daniel bánh để cho Rose ăn.

Nghe xong câu chuyện, miềng đã cư xử với Tùng như một đứa trẻ con. Còn nó cư xử với Rose như một người đàn ông.

Cậu em trai út của miềng tên Chó, 15 tuổi. Hồi giữa tháng miềng về SG thi bằng lái, hắn đi theo cho biết SG và để chị đỡ buồn, đỡ cô đơn, hắn nói vậy. Về miềng dắt hắn vô Blue Exchange mua tặng cái áo sinh nhật. Hắn nói thích áo màu đen. Miềng nói Chó còn nhỏ mang áo màu đen làm gi cho già người, tươi sáng chút cho đẹp trai. Lựa hồi răng hắn vô thử cái áo màu đen. Từ trong phòng thử đồ ra, miềng thốt lên: Ôi chó đẹp trai, man quá. Mặt hắn rạng rỡ lên: Chó là man rồi nghe chị Hằng, không còn là litlte boy nữa mô.

Từ trong bản năng sâu thẳm, một bé trai đã thể hiện mình là một người đàn ông và có thiên hướng đi chăm sóc và bảo vệ phụ nữ, làm cho người phụ nữ hài lòng, tự hào về họ. Đó là bản năng sinh tồn của một người đàn ông. Và trong cuộc đời họ, dù làm gì đi nữa, thì trong sâu thẳm đều phục vụ cho nhu cầu này của họ.

Mình gặp rất nhiều người mẹ, chăm sóc, chăm bẵm, quan tâm, giám sát… làm đủ các kiểu cho con trai của mình. Người mẹ luôn xem trai dù lớn hay nhỏ là đứa con bé bỏng, cần được chăm chút, nâng niu như lúc mới lọt lòng. Sợ con mình học dốt, chơi với bạn xấu, hư hỏng, không đỗ vào đại học, không có sự nghiệp. Họ nhìn đâu cũng thấy con mình bé bỏng, cần bảo vệ vì nó có quá nhiều vấn đề và rủi ro.

Khi các mẹ đưa con đến gửi Hằng học, Hằng nói con trai chị không có vấn đề gì hết. Nó là đứa trẻ bình thường, thông minh, chuẩn man, không có gì phải lo hết á. Vấn đề ở chị chứ không phải ở nó.

Nhưng chị sợ nó chơi với bạn xấu, chơi game nhiều thành nghiện game.

Có sao đâu, cùng lắm là học dốt, ở lại lớp, thi rớt đại học. Mà thi rớt thì thi lại. Nên có chi phải sợ ! Nó là một người đàn ông trưởng thành mà. Mình cư xử với nó như một người đàn ông, không phải là một đứa trẻ. Khi cư xử với nó như một người đàn ông, nó sẽ trưởng thành và nhiều khả năng nó sẽ bỏ game. Khi cấm đoán nó như một đứa trẻ, nó tìm cách trốn chơi lén hoài.

Nhưng nó cứ ở nhà cứ nằm lỳ, cầm cái điện thoại với máy tính bấm cả ngày, sai việc thì làm miễn cưỡng. Mẹ nói cái gì là cái liền, khó chịu. Nhưng ra ngoài đường là năng động, vui vẻ, bạn bè thích lắm.

Bởi vì chị coi nó là một đứa con trai bé bỏng nên lo cho nó, nên nó phản kháng. Bây giờ nó là một người đàn ông 17 tuổi rồi. Nó cần phải lo cho chị chứ sao chị lại làm ngược lại.

Bữa ăn đầu tiên nó ngồi cùng bàn. Miềng nói: nhà miềng đàn ông đều là chuẩn man hết. Mà đàn ông thì làm nhiều. Con gái nhà mình đông rứa đó, nhưng giỏi nói thôi, còn việc trong nhà là con trai lo làm hết.

Ăn xong cho đi đóng sầu riêng với Vinh cả ngày tối mới về. Tối về Vinh nói: thằng này chuẩn lắm chị Hằng, được việc lắm. Lúc đầu em nhìn thấy giống công tử bột, nhưng bột ni được nhào rồi hihi. Mặt nó tự hào sáng trưng.

Trong bài nói chuyện của Oliver gần đây, em chia sẻ: Sao em thấy em trưởng thành mà em về nhà ba mẹ em cứ coi em như là đứa trẻ, cứ hỏi con ăn gì, để đó mẹ làm cho… Nó hỏi các chị trong nhà là làm sao để cho người lớn coi nó là đứa đã trưởng thành.


Thậm chí, nó gọi cho chị nó nói: Em tuy nhỏ tuổi hơn chị nhưng em trải đời nhiều, chưa chắc chị hơn em đâu. Nên chị phải gọi em bằng anh. Chị nó nói lại: uhm cho mày làm anh, tao ko thèm giành, ko thèm chơi với mày nữa.

Về nhà Hằng kể với mấy đứa: Mẹ chú mới gọi điện gửi gắm chú cho chị chăm sóc đặc biệt. Chị nói chú là đàn ông rồi, chú đi học  phải lo ở nhà không có ai chăm sóc đỡ đần chị, sao chị đi chăm cho nó?

 

Mấy thằng đồng loạt: Vài bữa mẹ em gọi, chị cũng nói vậy nha chị. Thấy cưng ghê hê hê

Đó, trong bản năng của mỗi người đàn ông là bản năng bảo vệ và săn sóc cho người khác chứ không mong muốn mình được nhận như vậy. Họ muốn cho đi. Muốn được tôn trọng và công nhận.

 

Bản năng của người Mẹ là thương yêu, săn sóc cho con cái, cho gia đình. Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình. Luôn là như vậy. Và đứa con trai không là ngoại lệ. Con dù lớn đến đâu vẫn là đứa con trai bé bỏng của mẹ.

Nhưng đối với con trai, được cho nó làm một người đàn ông thực thụ, tôn trọng tính nam của nó và tạo điều kiện cho nó bung lụa, toả sáng cần có tình thương và hiểu lắm mới làm được.

Cầu chúc cho những người Mẹ thay đổi được cách nhìn nhận của mình để có cuộc sống an vui, hoà hợp với các con trai của mình.

 

Bình luận

Bình luận