NGƯỜI NÀO TỨC GIẬN ĐẦU TIÊN – CUỐI CÙNG SẼ ÔM LẤY XẤU HỔ


SUY NGHĨ CỦA MÌNH VỀ VỤ EM HUYỀN CHÍP

Mình thích cái ảnh này của em Huyền

Mình thích cái ảnh này của em Huyền

Mấy bữa nay cộng đồng mạng ném đá tơi tả em Huyền Chíp, đọc mình cũng thấy rát mặt và thương em ấy bị hiểu nhầm. Mổi người có một câu hỏi, nghi ngờ, thắc mắc, nghi vấn khi đọc quyển sách em ấy. Đó là chuyện bình thường, chẳng có chi phải làm rùm beng lên cả.

Mỗi người có một cuộc sống và một lựa chọn riêng và và em ấy sống một cuộc sống do chính em ấy chọn lựa và không ai có thể sống thay em ấy. Cho nên mọi bình luận, phát xét hay suy luận về em Huyền và quyển sách em ấy viết là phiến diện, vì chúng ta không ai ở trong hoàn cảnh của em ấy cả. Lấy suy xét của mình để áp đặt cho người khác quả là một sai lầm lớn, và đầy người ta vào chân tường là một tội ác.

Thông điệp của quyển sách này là khuyến khích các bạn trẻ theo đuổi ước mơ, dám nghĩ, dám làm, dám chịu rủi ro và đọc giả được du lịch miễn phí qua những trang sách, tuyệt vời thế còn gì !

Chỉ có đầu đất thì khi đọc xong quyển sách đó mới có ý định xách balo đi như em Huyền, vì có muốn cũng không có dũng khí để đi. Ví dụ như mình, học ở Úc hai năm, nghĩ hè nghỉ đông liên miên, nghĩ là cuốn áo quần đi, nhưng vẫn sót hai bang chưa đi, để bây giờ về tiếc hùi hùi, ước chi thời gian quay lại. Cho nên, mình khâm phục em Huyền thực sự, ở tuổi của em, mình chưa đi khỏi nhà bán kính 60km và viết một bài luận còn chưa ra hồn.

Truyền thông cá nhân rất thịnh hành, mọi người đều có cơ hội nói ra điều mình nghĩ. Nhưng đồng thời, người tiếp nhận thông tin cũng cần trang bị cho mình khả năng phản biện, tránh bị truyền thông “tung hoả mù” và “dẫn lối” để rồi ném đá hội đồng như trường hợp em Huyền.

Ngạn ngữ có câu: “Người nào tức giận đầu tiên, cuối cùng sẽ là người ôm lấy xấu hổ”.

Đào Thị Hằng, 27/9/2013

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.