NHẬT KÝ CON BUÔN: 26/7/14


hang-mam-ruoc

Sáng ngủ nướng đến tận bảy rưỡi, bữa ni ở với ba mạ sướng, không còn bị đập dậy lúc 6h sáng nữa. Loay xoay ngoài xưởng mắm với ba miềng đến tận trưa, nói con buồn ngủ quá ba ơi, con vô ngủ đây. Miềng luôn vỗ ngực tự hào đã cai hẳn được ngủ trưa, nhưng đúng là không chịu nổi với nắng và gió Lào của Quảng Trị, ngáp lên ngáp xuống và đẩn một giấc đến hơn hai giờ.

 

Lật đật lao xuống giường, chạy ra kho, mạ ơi mạ chuẩn bị mắm xong cho con chưa, con bị muộn hẹn với khách rồi. Ba với cu Chó giúp miềng cột 5 thùng mắm lên xe, ra trường Cao đẳng sư phạm Quảng Trị.  Bưng thùng mắm đi ngang phòng Hội đồng, E105, miềng ngó vô, thấy ai mà giống cô Phương dạy môn CNXHKH hồi năm ba không? Cô miềng đây chơ ai nữa. Miệng thầm thì: cô cô, cô nhìn miềng nhưng không có biểu hiện chi, hay miềng nhầm với ai, cô miềng ở Huế mà.

Bưng tiếp thùng mắm thứ hai đi qua, lần ni miềng mạnh dạn hỏi: Cô cho em hỏi, cô phải là cô Phương không? Cô bước ra cửa, miềng vui mừng ôm cô. Cô miềng đây chơ ai nữa. Cô miềng cũng gầy như 7 năm về trước, gầy lắm, nhưng cô không già đi. Đợt ni có một đoàn giáo viên các cô trong Huế ra trường CĐSP Quảng Trị dạy và các cô muốn mua mắm Thuyền Nan vô Huế dùng. Rứa là chị Ca, vợ anh Hoàn, PGĐ Sở Thông tin truyền thông Tỉnh gọi điện để miềng đưa mắm ra. Chỉ trong một tiếng, miềng bán vèo 3 thùng mắm, mỗi bì 10 triệu đô, hihi. Nói chuyện với một chị rất lâu mới biết chị là vợ anh Minh Tự, PV Báo Tuổi trẻ tại Huế. Miềng la lên: mạ ơi, vợ anh Minh Tự hihi.

 

Không biết răng mà miềng thương và quý những cô giáo đã từng dạy miềng lắm. Giống như tình dì cháu, mạ con và gắn kết bởi sự đồng cảm giữa những người phụ nữ với nhau. Nên miềng thương lắm, dù không bao giờ gọi điện nhưng miềng luôn cám ơn những người phụ nữ dạy cho miềng về tình thương yêu và ý nghĩa của cuộc sống. Cô nói: Cô rất tự hào khi có một học trò như em. Giờ học hành, công việc ổn định rồi, em nên nghĩ đến chuyện lập gia đình. Khi chọn chồng em đừng chọn người giàu có, miễn họ có đạo đức và công việc ổn định là có hạnh phúc nghe em. Răng cô nói giống mạ miềng, làm miềng rưng rưng…và ôm tạm biệt cô không dưới 10 lần.

 

Xong ra cám ơn chú bảo vệ bằng một bì mắm dưa vì trông giùm xe máy cho miềng. O bán bánh lọc cạnh bên kiện chú giữ xe: răng ngồi coi chút xe mà được mười ngàn, hihi.

 

Chạy về số 1 Lê Quý Đôn, nơi huyền thoại bán mắm một thời của miềng sau sáu tháng không quay lại. Gặp Thu, bán vé số gần đó. Thu với miềng bằng tuổi nên miềng bán măm, Thu bán vé số, nói chuyện với nhau rất hạp, cũng có thể là con gái Quảng Trị với nhau nói chuyện rất dễ. Nói: Ê, răng bữa ni Thu ốm mà đen dữ rứa, còn tau mập dữ ri, hai đứa ti toe. Miềng gửi xe gửi hàng cho Thu giữ, cầm bì mắm dưa đi mời mấy o bán chè, bánh lọc…xung quanh đó, ai cũng khen ngon và mua một vài bì.

 

Trời giông sét ầm ĩ, anh Huy, Phóng viên báo Nông nghiệp Việt Nam gọi điện nói anh chị mời về nhà ăn tối. Miềng chạy chầm chậm dọc đường Hùng Vương, đến đoạn nhà số 11 (gần ngân hàng Quân đội), chợt bùm, bánh trước xe miềng mắc vào bánh sau xe chị chạy trước, mắt cà vô cái yếm xe, may chỉ sưng nhẹ, chưa can chi. Mọi người trong nhà chạy ra dăt xe lên. Miềng mở lời trước: thôi cái xui của hai chị em, may mà chưa can chi. Chị giúp miềng xếp mắm vào thùng. Nói em đi bán mắm, chị mua về ăn thử đi, ngon lắm. Rứa là chị với mấy chị bán hàng gần đó tập trung mua, miềng bán thêm được mớ mắm nữa. Vui, hihi

 

Về nhà anh Huy, chị Linh được ăn một bữa rất ngon. Có món thơm kho với cá bống kho khô, Mắm cá cơm hấp xong đập tỏi, chấm với đậu rồng, mắm dưa cà đu đủ, canh cà chua nấu với thịt bò. Ngon dã man. Nhìn cách anh chị dạy cho hai cháu phát triển tâm hồn, học đàn, học tiếng Anh, miềng thấy hay quá. Gia đình anh chị thiệt hạnh phúc. Vài bữa có con miềng cũng sẽ cho nó học và cảm nhận âm nhạc và hội họa chứ không mù như mạ hắn: đứng trước bức ảnh của danh nhân đáng giá triệu đô không cảm nhận được chi, cho không cũng không lấy, vì không hiểu được giá trị của hắn. Hoặc như nghe nhạc thính phòng thì buồn ngủ vô cùng…Đây là một thiệt thòi của miềng và sẽ khắc phục ở thế hệ sau.

 

Tạm biệt ngày cuối cùng của tháng sáu âm lịch, kết thúc nữa năm, răng thời gian trôi nhanh như chó chạy đàng quan, hiu hiu.

 

 

 

 

 

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.