NỖI BUỒN CŨNG LÀ MỘT MÓN QUÀ


Chào mọi người. Mình tên là Uyên.
Hôm nay mình muốn nói về một chủ đề rất có ý nghĩa với bản thân mình, đó là nỗi buồn.
 
Có ai trong số các bạn ở đây từng bị nói là quá nhạy cảm không?
Mình là một đứa như vậy.
Từ khi còn nhỏ, mình nhận ra mình không giống như mấy đứa trẻ cùng tuổi.
Mình không hồn nhiên và cũng không hay cười.
Mình có thể nhìn thấy người khác đang nói thật hay nói dối, họ muốn gì dù họ cố che giấu.
Do vậy mình rất sợ hãi.
Kể chuyện này với gia đình nghe, mình bị nói là bất thường.
Nghe vậy mình cảm thấy rất buồn.
 
Để không bị tổn thương, mình bắt đầu giấu đi suy nghĩ thật của mình, và tìm cách loại bỏ những cảm xúc tiêu cực.
Mình đã liên tục làm vậy cho đến một ngày, mình cảm thấy quá sức chịu đựng.
Nói cho dễ hiểu thì giống như tình trạng cõi lòng tan nát khi thất tình.
Nhưng nhờ biến cố này mà mình nhìn ra được ý nghĩa của những cảm xúc tiêu cực mà mình luôn ghét bỏ.
 
Những cảm xúc tiêu cực, mà cụ thể ở đây là nỗi buồn, dạy mình nên đồng cảm với người khác.
Mình đã nhìn thấy cảnh một cậu bé trêu chọc một chị gái lạ đang đứng khóc ngoài đường.
Với mình, nụ cười không đúng lúc là một nhát dao rất đau.
Và nhờ nỗi buồn, mình hiểu được chị gái kia cần được quan tâm và an ủi.
Hoặc đơn giản cứ để yên cho chị khóc tiếp. Chỉ vậy thôi là đủ.
 
Nỗi buồn dạy mình tin tưởng tiếng nói bên trong.
Đó là cách bảo vệ bản thân tốt nhất.
Có nhiều lần, người khác muốn lừa mình, hay họ nói họ thương mình lắm nhưng thật ra chỉ muốn làm mình đau khổ mà thôi.
Và thật may, mình nhận họ đang nói dối, nên mình đã dũng cảm nói không.
 
Cảm giác buồn cũng cho mình biết rằng mình không thể hoàn toàn hạnh phúc với cuộc sống chỉ có công việc hay chờ đợi được người khác khen mình giỏi.
Cách đây 5 năm, mình có hội từ bỏ cuộc sống của một nhân viên văn phòng.
Kể từ đó, mình đã có một hành trình vô cùng thử thách.
Mình không còn phải lo lắng về chuyện tiền nong, mình có thể thoải mái làm những gì mình luôn muốn làm.
Tuy vậy, mọi thứ không dễ dàng chút nào, có những khoảng thời gian rất khủng hoảng và tất nhiên mình đã khóc rất nhiều.
Bạn thử tưởng tượng xem, không đi làm, thì cuộc sống của bạn còn gì khác không? Không có công việc, mình là ai?
Mất hơn 4 năm mình mới trả lời được mấy câu hỏi này.
Mình nhận ra mình đã từng xem công việc, tiền bạc là tất cả.
Không có việc làm, mình từng cảm thấy mình thật bất tài, vô dụng.
Mình nhận ra mình hiểu sai về điều này, cũng như hiểu sai về lý do mình sinh ra trong cuộc đời này.
Công việc thật ra chỉ giúp mình nuôi sống bản thân thôi.
Và mình sinh ra là để học làm người, chứ không phải sống chết để kiếm tiền.
 
Vì vậy, mình vô cùng biết ơn nỗi buồn, một người thầy đáng sợ nhưng cũng rất hữu ích.
 
Hiện tại, các bạn nghĩ mình còn ghét nỗi buồn không?
Có chứ, mình đã hoàn hảo đâu.
Nhiều lúc mình tức điên lên được trước mấy cơn cảm xúc phiền toái này.
 
Tuy nhiên, mình đã bắt đầu có thể trân trọng nó, và cho phép nó chung sống hòa bình với mình.
Và mình phải thừa nhận rằng, nó là một người bạn tốt, chứ không phải là kẻ thù đáng sợ.
 
Nó dạy cho mình biết rằng, cần chấp nhận tất cả mọi thứ xảy đến với mình, dù việc đó tốt hay xấu, dễ hay khó.
Do đó, nỗi buồn chắc chắn là một trong những món quà quý giá nhất mình nhận được trong đời này, để mình được là chính mình như ngày hôm nay.
 
Cảm ơn các bạn đã lắng nghe.

Hi everyone. My name is Uyen.
Today I’d like to talk about a topic which is very meaningful to me, that is sadness.
 
Has anyone here ever been told that you are too sensitive?
I am.
Since I was a kid, I knew that I was not like other kids.
I did not ask silly questions or smiled.
I could know if someone is telling a lie, or what they really want although they try to hide them.
Thus, I was very scared.
When I talked about this to my family, they told me I was not normal, as if I had mental problems.
I was really sad to hear that.
 
To stop myself from getting hurt, I started to hide what I really think and tried my best to deny all the bad feelings.
I kept doing so, until one day, it was too much to bear.
To put it simply, it was like my heart was broken.
But thanks to this, I found out the meanings of those emotions that I hated for so long.
 
These emotions, sad emotions in particular, taught me about sympathy, about how to love and care for others.
One day, I saw a boy laughing at this lady, who was crying outside on the street.
To me, laughing at a wrong time is a cruel thing to do.
Thanks to sadness, I understood that the lady needed someone who would care for her and give her a hug.
Or simply just leave her alone. That would be enough.
 
Beside that, being sad taught me to trust my inner voice.
That is the best way to protect myself.
There are times when someone tells me a lie, or they say that they love me, but actually they only want to hurt me.
Luckily, I could see through that and have enough courage to say no to them.
 
Being sad also taught me that I can’t be fully happy with a life where I only work for money, or wait for others to tell me that I’m a good person.
Five years ago, I was given a chance to quit my job, and leave behind the life as an office lady.
Since then, I set out on a challenging journey.
I no longer have to worry about money, and became free to do what I have always wanted to do.
However, everything is not easy as it seems. There have been many times when I felt so stressful and cried a lot.
Imagine, without a job, how your life would be? Is there anything else? Without your position at work, who are you?
It took me 4 years to answer these questions.
I realize that I used to think that my job and money were everything.
Without them, I felt like I am nothing, I am useless.
But I got to know that I was totally wrong about that, and about why I was born into this world.
In fact, jobs are just a way to feed myself.
And I am here to learn how to be a human, not to become a machine that works for money.
 
Thus, I am so grateful for sadness, a very scary yet helpful teacher.
 
Right now, do you think that I still hate being sad?
Yes, of course. I’m not a perfect person yet.
More than often, I still get mad at these annoying emotions.
 
But I got to know how to appreciate it, and let it live with me peacefully.
And I have to admit that, it is a good friend, not an enemy.
 
I am really thankful that it teaches me to accept everything that happens to me, good or bad, difficult or easy.
Thus, it is definitely one of the best gifts in my life, all the precious gifts that make who I am today.
 
Thank you.
 

Bình luận

Bình luận