PHẦN 17: NGÀY QUYẾT ĐỊNH ĐI HỌC TIẾNG ANH


 

Từ ngày và đại học cho đến khi ra trường, ba đều lo lắng không biết lấy tiền đâu để ra trường xin việc cho mình vì ở quê mình là vậy, đã thành lệ trong nếp nghĩ của phụ huynh. Mình nói với ba: Con ra trường đi xin việc, chổ nào lấy tiền xin việc của con, con sẽ không làm cho chỗ đó.

Mình tốt nghiệp loại giỏi, điểm cao nhất lớp được Sở Nông nghiệp Hà Tĩnh nhận vào làm theo chính sách thu hút nhân tài của tỉnh. Quê nội mình ở Lộc Hà, ba mình là tộc trưởng. Mình có người yêu là bạn cùng lớp đại học nên xin việc về đó để ổn định. Đó cũng là ước mơ và mục tiêu trong những năm học đại học của mình: có được một công việc ổn định sau khi tốt nghiệp.

Ngày mình nhận được giấy đi làm, mình vừa mừng vừa vui. Mình hình dung được viễn cảnh tương lai khi đi làm, cưới chồng và có con và các công việc hàng ngày mình sẽ làm. Mình cảm thấy không hài lòng với nó và tự hỏi: cuộc sống tương lai của mình nó sẽ như thế này sao? Buổi sáng sẽ đưa con đến trường rồi đi làm, trưa sẽ tạt vào chợ và về nấu ăn để chiều đi làm. Tối về sẽ dạy con học hoặc xem phim. Mình cảm thấy có gì đó bên trong mình nói: không, Hằng, đó không phải là cái mình muốn. Trong khi ước mơ đi du học từ thời đại học và sử dụng tốt tiếng Anh còn dang dở. Mình gặp chú giám đốc Sở và cám ơn chú đã nhận vào làm và từ chối công việc đó. Mình bắt xe đò quay trở lại Hà Tĩnh và cảm thấy một chặng đường dài chưa rỏ ràng đang chờ trước mặt mình. 

Ba mình phản đối ngay lập tức với quyết định đi học tiếng Anh của mình. Ba nói sau con còn 6 đứa em đang tuổi ăn tuổi học, chừ con không phụ ba mạ thì làm răng ba mạ kham nổi. Nhưng mình hiểu trong tâm ba sợ, ba sợ sự không chắc chắn, ba sợ con cái sẽ ảo tưởng mà theo đuổi ước mơ du học vốn rất xa vời với một đứa sinh ra và lớn lên từ làng chài như mình. 

 

 Miềng ngồi gần Mạ. Mạ đang xắt chuối cho bò. Nhà mới mua con bò nợ 3 triệu từ Dì Thanh. Chuối mạ mới xin nhà Dì Thảnh. Miềng lân la thỏ thẻ xin Mạ. Có lẽ chỉ với Mạ, miềng mới có đủ can đảm để bộc bạch suy nghĩ của mình. Mạ nờ chừ con ưng đi học tiếng Anh, con muốn làm một cái chi đó khác. Chừ con đi làm thì với mức lương nhà nước chừng đó, sau khi chi tiêu xong con chỉ cho em mỗi đứa thêm hai trăm ngàn mỗi tháng, không thấm vô mô hết. Mà em cứ lớn dần lên, con không giúp đỡ định hướng chi cho mấy đứa được. Rồi hắn cứ truột qua tay con.

 

Mạ cũng không nói chi, tay mạ cứ đều xắt chuối từng khúc, từng khúc đều đặn. Những lát chuối trắng ngần, chảy nước như mật, cứ rứa tuôn trào ra ướt cái bao ni lông mạ lót bên dưới. Miềng cũng ngồi, mặt gác trên hai đầu gối, cúi gầm, tay cầm que vẽ hình ngôi sao xuống đất, đầu trống rỗng, chẳng nghĩ được chi. Bế tắc.

 

Mạ trở cơn chuối, nói: Thôi mi đi học đi, ba mi không cho tiền thì tau cho. Mỗi ngày tau nạp hụi mười ngàn, mỗi tháng tau gửi cho ba trăm ngàn. Mi gắng mà học, tau cũng chỉ giúp mi được chừng nớ thôi chơ không biết lấy mô hơn.

 

Miềng chỉ cần nghe đến đó là lòng vui sướng như một cánh cửa lớn mở ra, dù chỉ là he hé. Hắn khẽ dạ rồi nhổm dậy vô nhà bếp dọn tất cả các sách có chứ tiếng Anh bỏ vào một bao tạ. Chà, bao nhiêu năm tích lũy sách giờ hắn có cả một kho tàng sách như ri đây. Cứ một lần nhận học bổng cuối kỳ, hắn lại đạp xe qua bờ Nam có mấy tiệm sách củ, hắn lật lật chọn chọn lựa lựa ra được mớ sách tiếng Anh, toàn ngữ pháp với ngữ pháp, rồi hồ hởi cong khu đạp xe về, như kiểu những quyển sách nớ mới mua xong là chữ đã tự động nạp vào đầu, khỏi cần học hihi. Vừa đạp xe qua cầu Tràng Tiền, hắn nghĩ bụng ước chi mấy quyển sách ni đốt xong, hòa nước uống mà chữ chạy vô đầu thì khỏe hè, khỏi học, sướng. Mới nghĩ tới đó hắn đã thấy rộn ràng sung sướng để tiếp tục dong xe về Ký túc xá Tây Lộc.

 

Mẹt đóng một bao tạ sách, lấy dây cước làm lưới của ba chằng qua chằng lại cẩn thận rồi dắt xe đạp băng qua đường bắt xe vô Đà Nẵng. Hắn tranh thủ đi nhanh kẻo ba đi về mà thấy biết đâu lại bắt ở nhà. Sau khi yên chí ngồi trên xe đò, hắn nghĩ bụng thương mạ, không biết ba về không thấy hắn, có la mạ cho hắn đi học hay không, rồi mạ hắn phải chống chế với ba hắn như răng. Hắn cũng hiểu, ba hắn không phải không muốn cho hắn đi học để có tương lai tốt hơn, mà là vì ba hắn không tin vào cái viễn cảnh mà hắn vẽ ra. Du học, học bổng với ba hắn là một cái chi đó xa xôi, mà một đứa con gái con nhà chài lưới như hắn là một mơ ước viễn vông. Ba hắn sợ con không làm được rồi lại sinh hoang tưởng, không thực tế rồi sinh hư. Ba hắn thương con gái và lo cho tương lai của hai đứa con gái hơn cả. Ba hắn hay nói: tau chỉ lo hai đứa con gái, sợ bây lấy chồng mà không có học hành nghề nghiệp rồi khổ thân nên lo mà học đi. Còn mấy đứa con trai học không được thì vác búa theo tau, kiểu chi cũng có cơm ăn.

 

Lòng hắn nhẹ nhàng bay bổng đón chờ cái tương lai phía trước mà cũng lắm lộn xộn, lo lắng. Thôi kệ, hắn úp mặt lên cái ba lô sách ôm trước bụng và ngủ ngon lành. Gió mát rượi thổi tóc hắn bay xõa tung tóe. Hắn tỉnh, ngó ra cây cối hai bên đường, rồi lại ngủ. Xe qua hầm Hải Vân, anh lơ xe gõ gõ vào ghế nhắc hắn đóng cửa kính vì xe sắp qua hầm, hắn mới thực sự tỉnh giấc. Ồ, miềng tới Đà Nẵng rồi hả, mau rứa.

 

Anh lơ xe thả xe đạp và một bao tạ sách cái chạch xuống trước cổng trường Bách Khoa, bung cả miệng bao tải, sách lăn xoài ra lề đường. Mẹt hì hụi cột bao tạ sách lên xe rồi đạp đi tiếp. Bụng hắn vui vì cứ đạp xe đến cột đèn đỏ nào là đèn từ màu đỏ chuyển sang màu xanh. Hắn phẩn khởi đạp qua ngon lành, nghĩ bụng:chắc đây là dấu hiệu ông bà tổ tiên phù hộ cho mình học hành thuận lợi, đi đến nơi về đến chốn đây.  

Đến gần xóm trọ hắn gọi Hiệu, là bạn thân của người yêu, ra đón về ở tạm với người yêu của Hiệu học trường Sư phạm gần đó.

Bình luận

Bình luận