PHẦN 2: YÊU THƯƠNG CHÍNH MÌNH


IMG_7512Nhiều năm trước miềng đã ý thức việc thương yêu và chăm sóc cho chính bản thân mình bằng ăn uống, giữ cho tâm hồn trong sáng, tinh thần lạc quan, không cho phép ai làm mình tổn thương quá lâu. Miềng cho phép và khuyến khích bản thân học hỏi và theo đuổi những điều miềng muốn như một cách chiều chuộng chính bản thân.

 

Miềng luôn thầm nghĩ miềng đã biết cách yêu chính mình và thấy tự hào về điều đó. Nhưng cách đây tròn một năm, mình mới phát hiện ra là mình làm việc đó chưa đến nơi đến chốn chi hết, chỉ mới hời hợt bên ngoài chứ chưa chạm được vào phần sâu thẳm bên trong tâm hồn mình.

 

Thời điểm mình nhận ra điều này cách đây một năm. Lúc đó mình đang tham gia khóa Global Change Leaders ở trường Francis Xavier, Canada. Trong lớp có 18 phụ nữ đến từ 17 nước trên khắp thế giới, đủ tôn giáo, màu da, độ tuổi từ 26-55.

 

Trong lớp xảy ra mâu thuẩn nhỏ nhưng làm mọi người bất an. Tối đó chị Joe, người Canada mời mọi người tham gia một trò chơi. Trò chơi này đã làm mình thay đổi suy nghĩ rất nhiều. Tất cả mọi người xếp ghế ngồi xung quanh vòng tròn, tắt điện, thắp nến và im lặng như không khí thiền. Chị phát cho mỗi người một viên sỏi và nắm ở tay như một báu vật…tập trung nghĩ về điều gì mình mong ước nhất, mình khắc khoải nhất, mình muốn đạt được nhất. Và lần lượt từng người chia sẻ mong ước đó….một cách chân thành.

 

Điều đáng nói là, trong 18 phụ nữ thì có đến 17 người mong ước cho cha mẹ, cho gia đình, cho chồng con, cho người thân được bình yên, khỏe mạnh. Mong ước cho cộng đồng của mình, cho đất nước của mình được hòa bình, thịnh vượng.

 

Không một ai mong ước sự bình yên, hạnh phúc cho chính bản thân mình, trừ chị Joe người Canada. Chị nói: đây là hoạt động tâm linh của cộng đồng nơi chị sinh ra và lớn lên. Chúng ta quan tâm và làm mọi cách để mang đến niềm vui và hạnh phúc cho người khác, mà quên mất chính bản thân mình cũng cần được chăm sóc, nuôi dưỡng từ trong ra ngoài. Chị Joe nói: Chúng ta là phụ nữ, là leader trong gia đình, trong tổ chức và trong xã hội. Nếu chúng ta chưa thực sự thương yêu mình thì khi càng làm, chúng ta càng cạn kiệt và hao mòn nội lực bên trong,  nên càng ngày sự hiệu quả và sức ảnh hưởng của chúng ta sẽ bị giảm dần và yếu đi !

 

Trò chơi này ngoài chương trình học nhưng nó có sức lay động đối với mình nhiều lắm. Nhiều lắm !!!. Mình suy nghĩ rất nhiều về nó và suy nghĩ, hành động và cách hành xử của mình cũng thay đổi rất nhiều trong suốt một năm nay. Mình thấy thương bản thân mình nhiều lắm vì ở độ tuổi 30 mình mới thực sự ngộ ra điều này một cách đầy đủ. Điều mà mình tưởng ở tuổi 25 mình đã hiểu ra và thực hành khá triệt để. Biết mà như chưa biết gì.

 

 

Vậy tại sao chúng ta không yêu thương bản thân mình?

Bởi vì từ nhỏ chúng ta được giáo dục là phải vị tha, phải yêu thương người khác, yêu thương và kính trọng ông bà, cha mẹ, anh chị em trong gia đình, yêu thương hàng xóm, yêu thương những người không quen biết, yêu thương đồng bào, yêu đất nước, yêu con người. Mà chẳng có bài học nào dạy: hãy yêu thương chính mình.

Người yêu thương chính mình bị coi là ích kỷ, là vị kỷ, là chỉ biết lo cho bản thân và bộ cánh của mình. Do vậy cái động từ “hy sinh” luôn được đề cao và tâng bốc. Người vợ, người mẹ phải hy sinh những niềm vui và sở thích riêng để dành thời gian và công sức lo cho chồng, cho con. Thậm chí phải hy sinh sự nghiệp của chính mình, cốt để chồng thành công là mình nở mày nở mặt. Cha mẹ phải hy sinh cho con cái và mong đợi con cái sẽ hiếu thuận với cha mẹ.

 

Và khi chúng ta làm một việc gì đó với tâm thế là mình đang “hy sinh” một điều gì đó, thì mình sẽ mong đợi bên nhận “sự hy sinh” đó sẽ đáp lại một cái gì đó, một kết quả xứng đáng với sự hy sinh của mình. Và nếu không nhận được thì sao? Thì mình sẽ thất vọng, sẽ đau khổ, sẽ tổn thương. Chính cái tâm lý “hy sinh” đó làm khó chúng ta, làm chúng ta đau khổ triền miên không lối thoát.

 

Đó chính là “hậu quả” của việc đề cao sự hy sinh cho người khác mà quên mất mình phải thương yêu mình đầu tiên. Và khi làm việc gì, không nên làm với tâm thế là mình đang hy sinh một cái gì đó. Mà làm việc đó bởi vì đơn giản là thấy mình muốn làm, mình vui vì được làm như vậy và tự nguyện làm việc đó vì nó mang lại niềm hạnh phúc cho chính mình.

 

Yêu thương chính bản thân mình là cuội nguồn, là gốc rể của sức mạnh tinh thần và tâm linh và của niềm vui sống. Đơn giản, bởi vì người không biết yêu thương chính mình thì sẽ không biết cách lo cho bản thân của mình một cách chu đáo. Thì làm sao có thể thương yêu và chăm lo cho người khác được? Thực ra, người càng vị kỷ thì mới càng vị tha.

 

Vậy làm thế nào để yêu thương chính mình?

 

Còn tiếp….

 

 

 

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.