BM 23: BÁN VÀNG MUA NƯỚC HOA


Viết bởi: Phan Bảo Hòa – Học viên Thần Chưởng

Hòa 3Gần 30 tuổi tôi hoang mang và trong mình luôn có cảm giác chênh vênh khi chừng ấy tuổi mình vẫn chưa hoàn thành việc học anh văn theo như mình mong muốn. Lần đầu tiên tôi nói chuyện với chị và chị nói giọng Quảng Trị đặc sệt.

Chỉ nói đôi ba câu nhưng tôi đã quyết định bỏ lại tất cả hiện có vào miền Nam học full time. Có như thế tôi mới không để lỡ dỡ thêm lần nào nữa việc học vốn đã ngốn của tôi không ít thời gian trước đây nhưng chẳng đâu vào đâu cả.

 

Tôi vội vã thu dọn đồ đạc vào Bình Dương. Không một chút chần chừ tôi đi hăm hở và chờ đón điều mình mong gặt hái mà bấy lâu nay cứ tự hứa rồi lại chưa làm đến cùng. Đặt chân xuống Sài Gòn khệ nệ xách hành lý, Vinh em ra đón tôi dù đã đi qua nhau nhưng tôi và em đều không nhận ra nhau.

 

Hòa 2Vì theo lời chị dặn là tôi còn nhỏ tuổi chứ không già như vậy khiến Vinh chẳng thể nhận ra và tôi tên Thủy hay gì ấy? Lạ nhỉ? Tôi chỉ thầm hỏi chị không nhớ tên mình sao. Lại dặn Vinh như vậy. Cũng hơi chút nghĩ nhưng tính tôi chẳng nghĩ lâu về những điều như thế. Tính chị ít để ý những gì thuộc về tiểu tiết và không quá câu nệ điều mà vốn làm con người thường mất đi nét tự nhiên trong các mối quan hệ.

 

Sống với chị tôi càng hiểu ra rằng chị là người sống thẳng tính và là người phụ nữ rộng lượng chị chân tình cũng như rất đỗi mộc mạc cả trong cách sống lẫn tính cách. Dẫu vậy ở chị vẫn có sự sâu sắc và tinh tế cần thiết khi đánh giá và nghiêm túc khi nói về điều gì trong lẽ sống.

 

Chị là người phụ nữ thứ ba tôi gặp mà không phải là người thân trong nhà tôi, đã có ảnh hưởng rất lớn đến tôi cho tới thời điểm này. Ở chị tôi bắt gặp có những nét tính cách hao hao giống hai người phụ nữ trước. Nhưng điều quan trọng từ ba người tôi học được là sự rộng lượng, bao dung và dễ gần.

 

Buổi sáng với bún lứt xào - món truyền thống của chị em nhà miềng

Buổi sáng với bún lứt xào – món truyền thống của chị em nhà miềng

Chị là chị Đào Thị Hằng, ở cùng chị trong bốn tháng học Tiếng anh tôi đã có thể mạnh dạn giao tiếp cùng người nước ngoài, có thể diễn đạt ý muốn của mình bằng tiếng anh tương đối để người nghe hiểu nội dung tôi muốn thể hiện. Tôi nghe và hiểu các video, audio trình bày theo cách đơn giản.

 

Tôi có thể say sưa đọc một bài báo hay quyển sách tiếng anh mà không còn thấy ngại ngùng. Dẫu mỗi khi ấy tôi sẽ tra và dò từ điển rất nhiều để biết lượng từ mới trong đó. Tôi vốn thích nghe những ca khúc tiếng anh vì lời nó rất hay, cô động ý giờ và  tôi có thể nghe được và hiểu. Điều đó, cho thấy khi giờ đây tôi nghe lại những bài hát đó tôi thấy khác trước rất nhiều. Tôi hiểu nội dung và ý nghĩa mỗi câu chữ diễn đạt trong bài.

 

Đặc biệt, khả năng phản xạ tiếng anh của tôi giờ rất tốt. Tôi có thể nghe và hiểu bài giảng của các chuyên gia đến từ các nước trình bày qua các buổi học đào tạo các khóa về các lĩnh vực khác nhau trong đời sống.

 

Những lúc đó tôi thấy vui và cảm thấy biết ơn chị đã dạy cho tôi cách học và hướng đi đúng trong phương pháp học tiếng anh. Đi từ nói hiểu rồi viết và đọc. Tôi vốn xuất phát từ dân văn chương thuần túy cùng với nghề viết báo đã tạo cho tôi cách hành văn rất là Việt. Có nghĩa là trình bày dài khi muốn nói đến vấn đề nào đó có thể thường đi vòng rồi đến ý muốn nói. Hay lời văn của tôi quá trau chuốt và bóng bẩy đến khó diễn đạt theo tiếng anh. Chính điều đó đôi khi cũng gây khó khăn cho chính tôi khi viết tiếng anh. Nhưng chị đã chỉ cho tôi cách trình bày gắn ngọn khi muốn diễn đạt điều gì trong tiếng anh.

 

hòa 5Bốn tháng, chừng ấy thời gian đi ngang qua cuộc đời sao mà chóng vánh và rất vội. Đôi khi, cứ ngỡ sẽ lãng quên nhưng tôi biết chắc rằng chính thời gian ấy tôi đã học được rất nhiều điều từ chị. Từ lối sống giản dị của chị. Chị bày tôi cách ăn uống sao cho hợp lý theo chế độ thực dưỡng điều mà tôi chưa thực hành trước đây bao giờ. Nó đã giúp ích cho tôi rất nhiều.

 

Tôi nhận ra một điều từ chị dù có như thế nào đi nữa khi sự chân tình cho đi ta sẽ nhận lại sự chân tình một cách sâu sắc.

Chị ơi! khi em về ngoài đó không có những cơn mưa chiều bất chợt là nét đặc sản của miền Nam. Về ngoài đó em sẽ không còn cùng chị chạy xe từ Sài Gòn về Bình Dương hơn 20 cây số dù mỗi lần sau giờ dạy chị mệt. Có lần chị nói với tôi: Hòa ơi, chị đứng suốt 3 tiếng chân chị mỏi quá. Nhưng chị vẫn không để tôi chạy xe giữa trời tối đen cùng cơn mưa lành lạnh vì chị biết tôi chưa quen đường và chị không thể yên tâm.

 

Về nhà tôi sẽ không còn cùng chị cười ngắt ngẻo khi nói đến điều gì đó vui. Tôi sẽ không còn cùng chị chạy khắp cái thành phố Bình Dương tìm mua một món đồ nào đó. Rồi sau đó vui sướng như trẻ con được cho kẹo mừng khôn xiết khi chọn được thứ ưng ý.

 

IMG_7653Tôi học được từ chị sự chu đáo và yêu thương thật sự đối với tất cả mọi người sống xung quanh mình. Có lần tôi và chị nói chuyện không biết kiếp trước tôi và chị là thế nào với nhau nhỉ? Cũng có thể kiếp sau em là mẹ chồng chị hoặc chị là mẹ chồng em? Tôi và chị nhìn nhau cười khà khà. Tôi nhắc nhờ chị, chị ơi, chị nhớ xem kiếp trước cho em như thế nào với nhé. Chị ừm.

 

Tôi và chị không biết khóc cười cùng nhau bao nhiều lần rồi. Bởi những lời tâm sự. Mỗi lần như vậy tôi không dám nhìn sâu vào mắt chị bởi tôi thương chị. Em kính trọng sự chịu khó và kiên trì của chị. Em nể sự vươn lên từ chị.

 

Chị rất ít khi trang điểm mỗi lần đi đâu tôi đều cùng chị cùng nhau hý hoáy tự trang điểm cho nhau. Có lần trước lúc chị đi dự họp, tôi nói, để em trang điểm cho chị hi? Chị trả lời không em để chị làm vài bữa em về ai làm cho chị. Tôi thoáng buồn, rồi dạ chị.

 

Chị ơi! Dù cuộc sống có thế nào, mai sau này có ra sao thì trên con đường em đi em muốn chị biết rằng đâu đó luôn phảng phất hình ảnh chị trong em và mỗi điều em làm đều phần nào có mang dấu ấn của chị trong đó. Chị là một trong những người phụ nữ em rất kính trọng và biết ơn. Chị có sự ảnh hưởng đối với em.

 

Sẽ là câu nệ và khách sáo khi nói ra điều này nhưng thực tình em cảm ơn chị rất nhiều, chị ạ!


Hằng viết:

 

Phan Bảo Hòa là phóng viên Báo xây dựng – Cơ quan ngôn luận của Bộ xây dựng, thường trú ở Quảng Trị. Lúc đầu đăng ký lớp Líu Lưỡi với miềng, sau đó Hòa xin cơ quan nghỉ việc không lương, vào nhà miềng ở Bình Dương học với miềng 4 tháng để học tiếng Anh từng bước một từ ban đầu. Hòa rất quyết đoán, nỗ lực và sống rất có tình.

 

Một điều đặc biệt, hắn không dùng facebook hahaha

 

Hai chị em tính khề khà giống nhau, không chấp vặt, và đặc biệt là nụ cười hào sảng, nét đặc trưng của con gái Quảng Trị. Lúc Hòa về chắc miềng nhớ em quay quắt, cứ nghĩ đến việc về nhà người mở cổng không phải là em, lúc ăn cơm không có ai nói chuyện cười khà khà.

 

Hòa học rất nhanh tiến bộ, miềng chỉ dạy phần căn bản và chỉ phương pháp cho em để em tự học, tự tìm niềm yêu thích của mình trong tiếng Anh và theo đuổi nó. Miềng chỉ là người dẫn dắt, dẫn đường còn việc học là do em tự học.

Sau hai tháng, em nói được như ri:

 

Sau 4 tháng, em đã tự tin nói được như ri, miềng rất tự hào về em.

Miềng học được nhiều điều từ Hòa, mà quan trọng nhất là hào phóng với chính bản thân mình và đã ưng chi là làm bằng được. Nội lực bên trong của em rất vững, em biết thương yêu, biết mình cần gì và làm bằng được để có điều mình muốn. Việc quyết định nghỉ việc không lương mấy tháng trời để vô Bình Dương với miêng để học tiếng Anh từ đầu nói lên điều này.

Có lần Hòa kể chuyện ni mà miềng cứ nhớ cười mãi.

Bữa nớ em ưng chai nước hoa xách tay từ Mỹ về. Em nói với chị bán hàng: Chị để đó cho em nghe, cất kỹ đừng bán nghe. Xong tháng nớ nhận lương em trả nợ với tiêu lặt vặt gần hết. Sợ chị bán chai nước hoa nớ đi. Rứa là trên tay em có chiếc nhẫn 5 phân, em chạy ra chợ Đông Hà, lột đem bán, bù thêm mấy trăm nữa mua chai nước hoa cho bằng được.

Ui chao, em cầm chai nước hoa mà mừng dữ tợn dữ dằn. Em mở nắp ra xịt xịt xịt quanh người. Xịt như kiểu mà nếu cầm lên đến nhà chưa chắc có còn đó mà xịt hay không. Em xịt mà chị bán nước hoa nói: mi xịt chi mà xịt dữ rứa Hòa, tau bán nước hoa đây mà còn chưa xịt như mi. 

Xịt xong em chay xe lên Cam Lộ giữa trời trưa nắng chang chang. Lên đến nhà, thấy cả nhà ngồi ăn cơm. Em xông vô mâm. Mạ em nói: cái mùi chi mà hôi dữ tợn dữ dằn ri bây….

 

Em đắng họng, đem cất chai nước hoa nớ hai năm chưa đem ra xịt lại hihi.

Hắn đáng yêu rứa mà hỏi răng miềng không thương. Mà biết làm răng được….

 

Ngày mai em về Quảng Trị…..Nhớ em lắm Hòa ơi !

ảnh 7Em là phóng viên thông minh, có tâm và có tình với nghề. Em xinh đẹp, thánh thiện và vững nghề. Chị nhìn bức hình chị chụp cho em hôm em nói chuyện với các doanh nhân Thái Lan ở Becamex Bình Dương mà đầy tự hào. Chị mong nhìn thấy em trong tương lai 3-5 năm nữa, em là phóng viên giỏi nghề, giỏi tiếng Anh và giỏi viết lách.

 

 

card hòaChị tin em làm được. Chắc chắn là như vậy !

Bình Dương, 29/10/2015

 

 

 

Đà Nẵng ngày 27/11/16: Startup weekend Đà nẵng

Hắn là đứa bạn chịu chơi nhất miềng có: nói cái phắn đi liền, không lăn tăn ỏng ẻo.
Hắn là một trong những đứa học trò mạnh dạn nhất của miềng.
Nhớ hồi hắn mới học mấy tháng tu học, miềng đi hội thảo ở Thái Lan, hắn xin đi theo, chịu tiền vé, miềng email xin BTC free ăn ở.
Hắn qua xông xáo nói tiếng Anh liên miên với các bạn tự nhiên và hồ hởi. Giáo sư trình bày xong hắn giơ tay lên hỏi rất tự tin – đúng phong cách nhà báo. Không phải hỏi một lần, một câu mà hỏi nhiều lần, nhiều câu với vốn từ và phát âm lởm khởm, nữa anh nữa việt.
Miềng tự hỏi: Hình như hắn ko biết ngại là chi.
Sáng ni hắn qua gặp miềng, hỏi chừ mi đi chơi với mạ tau hay đi cafe với tau gặp anh bạn từ Úc mới sang, là chồng chị bạn, muốn lên làng chơi?
Hắn nói em đi với chị. uhm đi thì đi.
Đến nơi hắn nói cả buổi với anh Rick. Hắn chẳng cần quan tâm ngữ pháp, âm điệu, cứ bớ là nói bớ là nói, rất vui vẻ và tự tin.
Miềng tự hào về hắn dữ
Học là phải rứa !
Cấy Quảng Trị là phải rứa !

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.