KEEP YOUR HANDS RAISE UP


Buổi thảo luận với giám đốc của Xodexo vê local food.

Miềng có thói hay thích phát biểu trong lớp, từ hồi tiểu học, tay giơ thẳng, người rướn lên khỏi bàn, miệng bô bô em em khí thế lắm. Mỗi ngày đến trường là một ngày vui và ngày mô không phát biểu được là miềng bứt rứt lắm, kiểu như hôm ni miềng đã thất bại rứa. Còn tham gia phát biểu được là miềng vui, phới lới lắm.

Hồi học tiểu học ở trường Triệu Long là chạy về sớm nhất làng, lên trên đê hua hua tay để cho các bạn thấy mình về  nhà sớm nhất làng, mà cũng chẳng biết để làm chi nữa, chỉ là miềng thích rứa. Xong ngồi trên bờ đê thử ăn rau răm trời hắn ngứa cho toe lưỡi, xong hái trái Táu, hắn đen sì, có gai, lấy đá đập ra ăn cái nhân bên trong hắn bùi bùi ngọt ngọt như hạt đậu phụng, rồi chao chân ở dưới mương, nhìn lên các áng mây và khói bếp rơm bay lên trời và tưởng tưởng đủ mọi hình thù. Xong chờ các bạn lên đến đê rồi nhập hội, đi vào làng và về nhà.

 

Hồi học tiểu học,  con Huệ đanh đá hay đập miềng, miềng nói cái chi hắn cũng đập, có bữa hắn còn giận miềng xuống dưới ruộng,  rứa mà miềng cứ chơi với hắn. Miềng chơi thân với con Si vì mỗi lần con Huệ đập miềng là con Si a vô đập lại con Huệ, có bữa miềng với con Si hợp sức đập con Huệ tơi tả, giận vô bụi tre gần nhà hắn, rứa là từ đó con Huệ tởn không dám đập miềng nữa. Lan man chút kỷ niệm hồi học cấp một chút rứa cho vui.

 

Buổi field trip về local food

Buổi field trip về local food

Lên cấp hai miềng vẫn duy trì thói quen phát biểu trong lớp một cách cuồng nhiệt, buồn ngủ rục rạ cũng phát biểu hoàn tráng, đến nỗi các bạn trong lớp đặt cho miềng biệt hiệu “Ba Pha” vì miềng phản ứng nhanh như điện ba pha. Biệt danh ni theo miềng cho đến hết cấp 3, vui, miềng thích các biệt hiệu các bạn đặt cho miềng. Trường Giang Ái gần nhà miềng nên không có chi đặc biệt ngoài việc hồi lớp 9 nhận được bức thư tay đầu tiên của bạn trai trong lớp. Miềng cầm không dám mở ra đọc, băng đường sân bay, cỏ may cắm đầy quần, về tới gần nhà mới run run mở ra đọc. Chừ quên cha bạn nớ viết chi rồi. Lên lớp 10, bạn nớ vô nhà miềng chơi một lần, gặp ba miềng. Ba miềng đi qua, hỏi một câu: Cháu con ai, ở chổ mô? Vòng lại hỏi một câu: Ba mạ làm chi? Cháu học trường mô? Kết quả học hành như răng……một cách nghiêm nghị và sát thủ, hắn hết hồn bạt vía, 5 năm sau mới dám quay lại nhà miềng, hê hê. Miềng phải cám ơn ba mạ đẻ miềng không có sắc nước hương trời và ba miềng canh miềng rất chặt chẻ.

 

Lên cấp 3 miềng nổi tiếng với ngủ gật và rất tích cực phát biểu dù toàn được cô chủ nhiệm bố trí ngồi trong góc khuất, phía trước chắn bởi ba thằng to cao lần lượt là Tuấn Lẩu, Toàn Dậu và Trung Dê. Lưng thằng mô thằng nấy to như tấm phản, che hết cả ba con nhỏ gần nhất lớp là Tâm Sune, Thảo Béo và Ba Pha. Thời gian ni miềng chỉ dùng tay, hạn chế dùng miệng để gây sự chú ý với thầy cô giáo vì lớn rồi. Nếu lam dụng miệng để gây sự chú ý thì sẽ bị đánh giờ B, giờ C vì tội lớp mất trật tự, lộn xộn. Mà phát biểu cũng đơn giản lắm, chỉ cần đọc trước khoảng 1-2 lần bài ở nhà, lên lớp cô đặt câu hỏi cái là biết nó nằm chổ nào để đọc lướt nhanh lấy ý. Mắt đọc, tay giơ thẳng, thật cao, miệng nói em cô – em cô gây sự chú ý là kiểu chi cũng được cô kêu, hihi

Field trip to local food

Field trip to local food

Lên đại học, miềng là lớp trưởng, miềng tự chọn chổ cho miềng, ngồi bàn đầu, một mình. Miềng thích sự tập trung, lại có thời gian học hành nên điểm chín mười như lá mùa thu. Không những phát biểu hăng mà còn kích động anh em trong lớp phát biểu bằng cách lập các câu lạc bộ học tập nữa. Nên lớp miềng giờ học mô cũng phát biểu khí thế lắm, thầy cô ai dạy lớp miềng xong đều khen và rất hài lòng về tinh thần học tập của lớp. Điển hình có Bố Thành, Điệp Điên, Quang Tèo, Sơn trưởng thôn, Huy Béo, Phương, Phượng, Dưỡng, Dương….Nói chung lớp đại học miềng đến giờ học tranh nhau phát biểu rầm rộ, rất vui, hihi

Hồi học cao học ở Úc, kỳ đầu tiên tiếng Anh miềng kém, nội dung học mới kết hợp với phát âm kinh hoàng nên nói không ai hiểu. Các bạn sinh viên bản địa trong lớp lúc mô phát biểu dài là dài với giọng Úc bè bè đặc sệt làm miềng choáng váng. Nghĩ răng mấy bạn giỏi mà miềng ngu dữ ri. Qua năm hai khi vốn kiến thức chuyên ngành và tiếng Anh đã khá lên, miềng mới nhận thấy các bạn nói nhiều như vậy nhưng lập luận không chắc, rất lan man. Miềng lấy lại tự tin và bắt đầu giơ tay dày hơn, phát biểu, tham gia tranh luận trong lớp nhiều hơn và miềng tìm lại được niềm vui trong việc học hành và giơ tay phát biểu, thảo luận trong lớp. Cái ni hắn cũng cố tính tự tin cho miềng rất nhiều, không những trong nước mà khi đi ra với bạn bè quốc tế, miềng rất vui vẻ, tự tin và được các bạn yêu mến.

 

Với các bạn châu PhiMiềng để ý thấy các bạn nữ trong các buổi thảo luận ít sôi nổi hơn các bạn nam. Và thậm chí khi giáo viên hoặc facilitators vô tình không gọi vài lần, các bạn sẽ nhụt chí mà bỏ tay xuống. Miềng thì khác, miềng đã có ý chi là phải tìm cách nói cho bằng được. Ví như hôm qua trong một loạt cả lớp giơ tay, miềng cũng hăng hái giăng tay dù ngồi ở góc khuất. Thầy không thấy, hoặc thấy mà không để ý xuể nên nói Sonia, Ibrahim then Mohamed. Miềng cất giọng: then Queen from Vietnam làm thầy và cả lớp cười òa. Thầy thumb up nói: You’are true woman, làm miềng rất khoái.

 

Rứa đó, phải biết raise your hands, then raise your voice and stand up for ourselves. Miềng nghiệm rồi, đời là rứa, miềng không đấu tranh cho miềng thì chẳng ai nhường và quan tâm đến nhu cầu của miềng hết. Chính thói quen phát biểu trong lớp từ lúc nhỏ đã giúp miềng tự tin vào chính bản thân mình như ngày hôm nay.

 

Canada, 20/9/14

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.