TÀI LẺ CỦA MẮM – BIẾT CHI SƯỚNG NẤY


Tài lẻ của Mắm

Tài lẻ của Mắm

Ngày mai lễ tốt nghiệp, tối ni bà con sắp hàng ở phòng miềng để sơn móng tay, hihi. Miềng thích ngửi mùi nước sơn móng tay và làm mấy việc tăn măn tỉ mỉ như ri 🙂

Rà lại thấy miềng có trên chục tài vặt, hệ thống lại phát:

1. Sơn móng tay: Hồi đang học cấp 3, miềng tính nếu ko được đi học đại học là đi làm nghề ni nên măn mo học trước. Gần nhà miềng có chị Sang làm nghề ni, ngày mô cũng bồng em qua học lóm. Đến chừ đi mô cũng thủ màu sơn, nước tẩy để sơn cho bạn. Tức cái miềng ko tự sơn cho miềng được. Bạn thấy miềng sơn xong, êm quá, không đủ tự tin để sơn lại cho miềng.
2. Massage Thái: cái ni chị Sandra người Myanma dạy cho miềng. Chị đi học ở Thái Lan một khóa masage 5,000$ chỉ để về massage cho chồng. Mấy chị cùng lớp mê miềng khoản ni lắm. Tối mô cũng tranh nhau sắp lịch massage, nên phòng miềng lúc mô cũng người vô ra tấp nập, rộn ràng hihi. Cái làm cho massage Thái khác biệt chính là âm nhạc và dùng lòng bàn tay, thay vì ngón tay. Dùng lòng bàn tay lực sẽ mạnh và êm, dễ chịu hơn.
3. Chích lễ (trị phong, cảm hàn…): Cái ni mệ ngoại miềng dạy. Miềng hay chích cho ông nội với các bác bạn của ba. Miềng cầm kim chích người khác dạn tay lắm, bựt bựt bựt nhưng đừng hòng ai cầm kim đụng vô người miềng. Sợ òm.
4. Chằm nón lá: cái ni mạ miềng dạy. Lúc đầu lấy nón cời ra chằm lại trên đường kim củ quen tay mới chằm nón mới. Mạ miềng hồi trước chằm nón giỏi mà đẹp nhất nhì làng Đâu Kênh, Triệu Long. Chắc mạ miềng tính dạy cho miềng cái nghề, sau ni còn có cái kiếm ăn lỡ thất nghiệp.
5. Đan lưới: Cái ni ba miềng dạy. Ba miềng đem nghề nò từ Hà Tĩnh vô Quảng Trị, là người đầu tiên làm. Ba miềng làm được nhiều tôm cá, nhiều người muốn làm, ba miềng truyền nghề, đan lưới bán. Một trộ nghề hồi nớ là 700-800 ngàn. Miềng hành nghề đan lưới được 9 năm, từ hồi lớp 3 cho đến lớp 12. Cước hắn kéo đứt tay, rướm máu, nhưng được mạ miềng khen đan nhanh, chắc mà đều là miềng sướng, quên đau.
6. Hát: thích chi hát nấy, thỉnh thoảng đi ngoài đường nhớ bài chi, là có cảm hứng về tự hát tự thu, cất đó. Giọng miềng khỏe, cao. Mà con gái Quảng Trị hầu hết giọng rất khỏe, hát hay.

7. Nhảy: thích Cha cha cha, Bi-bop, Tango, Rumba, Van nếu có nam chắc thì đi được. Hồi học đại học trường Nông Lâm có CLB Ráp – Khiêu vũ vui lắm. Tối thứ bảy mô cũng nhảy rùm beng sau nhà thi đấu. Con gái biết nhảy rất lợi hại, nhất là trong giao tế sau ni: tự tin và hòa đồng nhanh lắm. Cả trường miềng chừ ai cũng biết Fish Sauce Queen. Khi biết cơ bản thì rất dễ nắm bắt các điệu nhảy của các nước khác. Miềng thích các điệu nhảy truyền thống của Ấn độ và Châu Phi, mông là cứ lắc tít mù :v :v :v
8. Múa: múa từ hồi lớp 2, cô chọn vì miềng học điệu nhanh. Nhưng gặp thầy dạy múa chửi như Ru-i Pham thì muốn….chửi lại :v :v :v

9. Nấu nướng: cấy ni là đam mê trong máu rồi. Đời đéo đẹp nếu ko có cái bếp.

10. Làm mắm: Hồi trước, trước khi đi ngủ, câu hỏi là: Sáng mai ăn cái chi? Bữa ni câu hỏi là: Không biết sáng mai mẻ mắm làm hôm trước như răng?
11. Bắt điện dân dụng trong nhà: Hồi lớp 9, học nghề cả lớp con gái học nghề may. Miềng nước mắt ngắn dài ròng ròng mà một hai ba miềng không cho đi học may, bắt học nghề Điện dân dụng. Cả lớp hình như chắc miềng con gái. Cũng may, bữa ni nổ cầu chì, công tắc hay mắc thêm bóng mới khỏi cần nhờ hàng xóm.

13. Bơi: Miềng làm nghề chài lưới, ngâm mình dưới nước rất lâu, nhưng không biết bơi. Đến khi sang Úc mới học. Biết bơi các kiểu: ếch, sải và bởi ngữa. Bữa ni miềng tính chuyển qua Yoga vì bị dị ứng nước hồ bơi nhiều clo.

14. Viết: Miềng thích viết kiểu reflection, trải nghiệm, chiêm nghiệm và đúc kết các bài học. Không biết miềng thích viết từ khi mô nữa. Nhưng mỗi khi viết được là miềng phới lới lắm. Miềng chỉ viết được lúc bình yên mà chỉ khi bình yên mới viết được. Nhưng quyển sách ” Tại sao miềng không học Tiến sỹ” cứ lăm le hoài mà chưa được chương mô :v :v :v

15. Viết chữ đẹp: Miềng viết trong vỡ thì như mèo cào, nhưng nắn nót thì đẹp, ngon. Mấy bạn trong lớp mỗi lần làm nhóm đều nói: hey Queen, you have a very good hand writing, you write it, hehe. Miềng mần liền.

16. Biết trồng cây, biết nuôi heo, nuôi gà. Cái ni ngó rứa chơ phải học đó. Cô bạn người Ukraine lúc trưa hai đứa ăn cơm chia sẻ với miềng: Tau sinh ra và lớn lên ở thành phố từ nhỏ nên tau rất bận rộn với cuộc sống thành phố. Tau không biết trồng cây, tau có rất ít trải nghiệm được gắn kết với thiên nhiên và đến chừ gần 30 tuổi tau thấy tau cần quay lại với Mẹ thiên nhiên. Khi về nước, tau sẽ bắt đầu học trồng cây, bắt đầu từng bước một. Cái ni miêng sẽ có một bài riêng, thú vị lắm 🙂

Ông bà miềng nói: Biết chi cực nấy, nhưng miềng thấy: “Biết chi sướng nấy” sướng hơn.

17. Xem chỉ tay và coi tướng: Hồi nhỏ ba miềng có nhiều sách coi tướng, coi chỉ tay, ngày tháng lắm. Miềng thích đọc từ nhỏ, đi mua đường hoặc mỳ chính về đổ vô hủ là miềng lấy tờ giấy báo ra đọc không bỏ sót một chử. Hồi nớ ko có sách báo nhiều như chừ nên ăn rồi toàn lấy sách tướng số của ba miềng ra đọc. Đọc hoài hắn cũng thấm và thấy thú vị. 

Lên cấp 3, cô chủ nhiệm của miềng là người giỏi món ni nên hai cô trò thương nhau lắm. Thấy ai cũng vận động nội công ra thử nghiệm và miềng phát hiện việc này mất năng lượng. Miềng dừng việc đó từ khi vô đại học và chỉ dùng khả năng cảm nhận đó cho bản thân và công việc của miềng, và miềng thấy rất hiệu quả trong việc nhìn nhận và phỏng đoán tính cách, sở thích, đạo đức…

Miềng nghĩ việc có khả năng coi tướng mạo, chỉ tay nó giúp miềng trong việc hình thành và phát triển trí thông minh cảm xúc (emotional intelligent), một tố chất lãnh đạo thiết yếu. 

18. Public speaking: cái ni mới học được ở Canada trong chương trinh Global Change Leader. Cô Hanina chuyên gia đào tạo public speaking cho các chính trị gia và CEO dạy cho miềng. Rất tuyệt hehe

 

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.