THÀNH PHỐ CHẾT


ottawa1

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hôm qua đi học với Việt, cô bạn thực dưỡng miềng mới quen mấy tháng gần đây. Buổi trưa hai đứa đưa cơm lứt, muối mè, tỏi ngâm tương, 3 củ khoai lang luộc đi ăn. Ra chân cấu thang của tầng 11, tòa nhà MB 548 Cách Mạng Tháng 8 ngối ăn. Thấy ngon miệng và trân trọng người nấu, người chuẩn bị thức ăn cho mình: Tịnh Duyên lắm lắm luôn.

 

Hai đứa nói với nhau: có ai đi ngang qua thấy mình ăn đạm bạc ri chắc họ nghĩ mình cực khổ lắm, chẳng có mà ăn, nhưng thực ra bọn mình đang rất vui và hạnh phúc khi ăn thức ăn đơn giản, đạm bạc như ri. Cảm giác vui và hạnh phúc lắm, như được NGỘ đạo hihi

 

Nhưng không hiểu sao miềng có cảm giác buồn khi đứng từ tầng 11 của tòa nhà, nhìn xuống thành phố: không một bóng cây, không một cái hồ, đường sá chật chội, xe máy, ô tô nối đuôi nhau chạy rầm rì. Cả thành phố toàn bê tông với mái tồn không. Miềng cảm thấy buồn, miềng cảm thấy cô độc ở thành phố này. Không biết răng nữa. Cảm giác mình bị bỏ rơi, bị lạc lõng ở thành phố này. Cảm giác như mạ miềng bỏ rơi miềng ở giữa sa mạc, để miềng khóc bù lu bà loa, rồi tự tìm đường về nhà.

 

Miềng không biết răng, miềng thích gần nước và cây cối, nơi đó – mình được là chính mình. Mình cảm thấy bình yên và hạnh phúc trong môi trường đó. Miềng có cảm giác miềng là một con trâu, hay miềng là tuổi trâu. Miềng cần cây cỏ và cần nước. Không biết có duy tâm lắm không nữa, nhưng miềng cảm thấy rứa.

 

Miềng có sở thích là ngắm đèn, ngắm cây, ngắm xe, ngắm người vào buổi tối. Cứ thích ra đường buổi tối, hít bụi và ngắm những thứ đó là tâm hồn rộn ràng hạnh phúc. Thói quen ni có từ hồi năm 1 sinh viên ở Huế cho đến chừ. Và vô SG cũng rứa, nếu không có bạn chở đi thì tự chạy xe máy đi ngắm một mình: mơ mộng đủ kiểu trên đời, bình yên và hanh phúc vô cùng. Sau đó, tối về ngủ một giấc không mộng mị.

 

Nhưng tối qua thì không, cũng trên con đường đó, với người bạn đó, nhưng miềng không thấy hạnh phúc nữa. Miềng nói với bạn: Đó là thành phố chết: không cây cối, không hồ nước, chỉ có bê tông và tồn. Trong lòng nặng trịch, chẳng muốn nói chuyện chi. Bạn miềng cũng vậy. Hai đứa lặng thinh trên suốt đường về.

 

Miềng luôn tin con người phải sống hòa hợp với thiên nhiên, tôn trọng thiên nhiên và cảm thấy được Mẹ thiên nhiên bao bọc, chở che, như được sống với người mẹ của mình vậy. Miềng luôn nỗ lực vì điều đó, nhưng thời gian gần đây, miềng có cảm giác đuối, down. Rồi cảm giác ni cũng sẽ qua thôi, nhưng hắn làm miềng buồn. Bạn miềng nói: Hằng dễ vui, dễ buồn hèo. Uhm, đó là tình miềng mà.

 

Chẳng có thành phố mô miềng đi qua lại thực sự chết như vậy. Ottawa có cả nông trang trong thành phố, có rừng trong thành phố nữa mà. Miềng mơ, mơ về nơi xa lắm…

ottawa

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Sáng mai ngủ dậy, hai đứa em miềng kể, tối qua chị ngủ nói mê sảng, cứ lẩm bẩm: “Đây là thành phố chết. Đây là thành phố chết”.

 

Mặc cho ai nói SG là thành phố hoa lệ, năng động. Nhưng với miềng, đó là thành phố chết.

Uhm, thành phố chết…nó đã cắm rể trong giấc mơ của mình. Miềng nhớ đến bộ phim này, chẳng biết vì sao nữa…

 

SG, Monday, 20-4-2015

 

 

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.