TÌM LẠI CHÍNH MÌNH


Hôm nay là thứ 4, miềng vừa đi dạy ở SG về, thấy hai trái bưởi treo trước cổng. Cu Vinh nói khoan mở cổng, lấy chìa khóa xe máy bổ bưởi ăn luôn. Tuấn phi công lên thăm chị mà không gặp, để hai trái bưởi trước cổng, quà quê mang từ Đaklak xuống, rồi về. Thấy thương.

 

Định bụng đi ngủ nhưng cảm thấy buổi học hôm nay có gì đó khiến miềng muốn note lại. Buổi học đầu năm nên Tùng mang vải khô và bánh đậu xanh từ Hưng Yên vào, chị Lan – cả lớp xem chị như Mẹ của lớp vì chị lúc nào cũng mang đồ ăn lên cho các bạn trong lớp: bữa thì bánh bao, bữa thì xôi, các loại bánh. Riêng Hằng hôm nào đi học chị cũng mang cho một hộp cơm gạo lứt muối mè và hôm nay lì xì cho một hộp muối mè nữa.

 

Chị là người ăn dưỡng sinh lâu năm nên chị nấu ngon lắm, làm món chi cũng ngon. Hôm nay chị đem các loại mứt của Nga và hạt hướng dương của Nga vì hồi trước chị đi Nga về. Chị Lan trên 50 tuổi, không biết tiếng Anh chữ mô mà vẫn quyết tâm đi học tiếng Anh từ đầu để sau này lỡ có nói chuyện với con rể hoặc con dâu vì hai con của chị đang đi du học nước ngoài. Sự lo của chị thiệt đáng yêu, đúng là sự lo xa của một người mẹ.

DSCF1731

Bước vào module thứ 3: module cụm và tập trung phát triển kỹ năng nói và trình bày, miềng dành một buổi để khơi thông khả năng thấu hiểu bản thân, vì đây chính là mấu chốt vấn đề của giao tiếp thành công vì rất nhiều trường hợp sự giao tiếp không cần phải qua lời nói, mà là qua cử chỉ điệu bộ của cơ thể.

 

Thêm nữa là để học tốt và theo tiếng Anh đường dài, mỗi người cần “làm sạch” tâm trí của mình để tăng khả năng tập trung, chuyên tâm học hành. Muốn làm được điều đó cần sự thấu thiểu bản thân và  tìm lại chính mình để biết mình là ai, mình thực sự muốn cái gì, để tìm được đam mê của mình.

 

Tùng là người chia sẻ rất chân thành từ đầu khóa học. Mình ấn tượng nhất buổi thứ hai lúc đi học muộn, Tùng nhắn tin: chị ơi em xin phép đến muộn 15 phút. Sau đó về Tùng chia sẻ: khi em nhắn tin vậy, em hy vọng là chị sẽ để dành chia sẻ những điều quan trọng khi em đến, để chị đợi em một chút. Không học được từ đầu buổi em toàn lo những cái quan trọng em bị nhỡ. Ui cái thằng, đáng yêu thiệt.

 

Tùng nói khi tìm đến khóa học, ngoài học nói lại từ đầu, em muốn tìm lại chính mình, tìm được đam mê của mình vì em đam mê nhiều thứ quá: nấu ăn, chữa bệnh năng lượng, kỹ thuật…cái gì em cũng thích, em thích đủ thứ nhưng em chưa tìm được cái nào là đam mê của mình nên em rất rối. Em muốn đến lớp để được tương tác với mọi người và được chia sẻ cái gì đó giúp em giải quyết những khó khăn hiện tại. Hơn hết em muốn tìm lại chính mình và đam mê của mình.

 

Xong đến Ngọc chia sẻ, Ngọc kể e đang làm kế toán công trình. Trong một chuyến xe về quê em ở Bình Thuận, em gặp anh Cường, là giảng viên Đại học Nguyễn Tất Thành. Anh Cường giới thiệu về lớp học Anh văn của chị Hằng là em đến học. Đi học nghe chị khuyên là em bỏ việc luôn, về quê chồng chăm con. Tết vừa rồi em phụ giúp gia đình hái tiêu, em mới thấy là em gái chồng của em chăm làm và giỏi kinh khủng. Học ở đại học Y Dược rất cực như vậy nhưng về nhà là em lăn ra làm cật lực vì thương bố mẹ quá vất vả. Em nhìn thấy rất cảm động. Còn em từ nhỏ đã không phải làm gì, chỉ có học, học và học. Mẹ em dạy làm cái này làm cái khác em cũng không theo. Mọi việc mẹ lo hết kẻ cả việc chọn trường nào để thi. Sau này ra đi làm em mới đỡ nhút nhát.

 

Đến khóa học này em muốn học tiếng Anh để thay đổi công việc, để có tương lai tốt hơn. Em muốn tìm lại chính mình và đam mê của mình mà hiện tại nghĩ việc mấy tháng ở nhà em vẫn chưa tìm ra. Em muốn tìm hiểu về thiền và duyên đến với lớp.

DSCF1749

Chị là quản lý của một công ty truyền thông nói đến ai cũng biết. Chị chia sẻ rất nhiều về việc đọc sách, chị có 18 năm kinh nghiệm làm việc trong các công ty truyền thông hàng đầu của Việt Nam. Mỗi tháng chị dành mua sách hết cỡ 1 triệu và đọc kỹ chứ không phải đọc cho có để khoe có đọc sách. Có những quyển sách phải có người hướng dẫn và có trải nghiệm nhất định trong cuộc sống mới hiểu được cái hay của nó. Chị chia sẻ thêm phải đọc sách nhiều để trở thành con người thú vị, đụng đâu cũng biết, không nhiều thì ít.

 

 

Buồn ngủ quá, đi ngủ đã, bữa sau viết tiếp

 

12h10am ngày 24/2/2016 – BÌnh Dương

 

 

 

 

 

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.