TỰ THÂN


 
Sáng nay mình coach một nhóm Master Speaking, giai đoạn 2 phát triển độ thành thạo khi giao tiếp. Một số bạn cảm thấy khó khăn khi nói các câu hỏi đơn giản như:
1. Do you think you are healthy?
2. Do you think you are successful?
3. Do you think you are beautiful?
4. Do you think you are law-abiding?
5. Do you think you are optimistic?
6. Do you think you are paitient?
7. Do you think you are kind?
 
Vì sao những câu hỏi đơn giản như vậy lại khó trả lời với các bạn?
 
Vì chúng ta được học văn chưa đúng. Từ cấp 1 trở lên cấp 3, chúng ta được học những vấn đề của xã hội, của cộng đồng, của thế giới, mà không được hướng dẫn nhận biết về các vấn đề nội tại của bản thân.
 
Có thể bạn sẽ thấy an toàn và đánh giá cao những câu lớn lao như: “Changing medical practices seem to be the biggest contributing factor to grow health expenditures. Such practices make possible to prevent or treat more illness even as they raise the cost of achieving universal health coverage” hơn là: “Hôm nay đi ị xong, tôi quan sát phân của mình xem nó có bị nhão, vón cục và màu phân như thế nào”?
 
Câu thứ hai quá tầm thường nhưng đó là câu mà một bác sỹ hành nghề giỏi sẽ hỏi khi bạn điều trị trong bệnh viện. Phân bạn ị ra nói lên sức khoẻ của bạn thời điểm đó như thế nào?
 
Các vấn đề chúng ta nói ra lớn lao đến mấy cũng trở nên sáo rỗng khi không nói được, làm được ở cấp độ cá nhân. Một hòn sỏi quăng xuống hồ nước tạo ra các gợn sóng. Sẽ không có các vòng ngoài lớn lao khi không có các vòng nhỏ lăn tăn li ti từ bên trong. Chính những vòng nhỏ bên trong tạo nên sự lớn lao ở vòng ngoài.
 
Mất kết nối với bạn thân, cảm xúc của bản thân chính là cội nguồn của sự mục rỗng này ở cấp độ cá nhân và cộng đồng.
 
Mình làm việc nhiều với thanh niên, học sinh, sinh viên nên mình hiểu nhà trường, gia đình và xã hội đã góp phần đánh mất sự kết nối này ở một đứa trẻ như thế nào bằng cách đưa ra kỳ vọng và khiến các em chạy theo kỳ vọng của người lớn, đến một lúc nào đó phụ huynh nhìn lại thì chuyện đã xong: các em đã chệch quỹ đạo đó lúc nào không hay, đi ngược lại mong đợi của phụ huynh, họ thất vọng tràn trề những vẫn chưa từ bỏ ý chí kiểm soát và định hướng. Parenting là một chủ đề thú vị trong lớp Real Speaking.
 
Ở các khoá hè, mình thường cho các em viết Morning pages vào mỗi sáng, dành 1 tiếng viết tất cả những suy nghĩ của em thời điểm đó vào một tờ giấy A4. Em có thể viết, vẽ bất cứ cái gì em nghĩ, cảm cảm thấy ở thời điểm đó. Việc này giúp các em (1) kết nối với cảm xúc, cảm nhận, suy nghĩ, nó giúp các em chữa lành thân tâm vì bệnh là do tắc từ tâm mà ra. (2) phát triển khả năng diễn đạt, điều này giúp cho việc học văn rất nhiều.
 
Gần đây có một người đàn ông ở TQ sắp chết vì dịch Covid. Trước lúc lâm chung, ông viết lên giấy, đại ý rằng: Tôi hiến nội tạng cho nhà nước nghiên cứu…. nhưng vợ tôi đâu? Truyền thông nhà nước lan truyền câu đầu tiên và giấu nhẹm câu thứ hai, có thể họ cho rằng: tình yêu đất nước mới là điều lớn lao, còn tình yêu với vợ mình là nhỏ nhen, ích kỷ.
 
Nhưng liệu ông ấy có yêu nước được không khi không yêu vợ mình?

Comments are closed.