28. YẾN – TU HỌC HÈ 2016 ĐAI HỌC KINH TẾ LUẬT


 

Yến mặc áo trắng ngày Tân gia làng Hama 5-11-2016

 

Chị à,

Bây giờ là 22h48 em vẫn ngồi đọc lại lá thư gửi cho dượng Tony, lá thư thần thánh đã khiến em nhận thấy “ mình cần phải gặp người chị này” Tới giờ em vẫn không hiểu tại sao em  lại có mong muốn mãnh liệt gặp chị đến thế. Thật kì diệu và lạ lùng chị nhỉ. Con bé ở tận đâu đâu của Bình Phước đọc cái lá thư thôi mà lại khát khao được gặp chị Hằng ngoài đời đến thế. Lúc đó em ước được chạm lên khuôn mặt của chị, khuôn mặt đã đi qua bao sóng gió và gian khổ cuộc đời để thành công.Tối hôm chị chở em đi dạy từ sài gòn về, ngồi sau xe ôm chị, em thấy ấm áp và như không  còn khoảng cách nữa. Lạ lắm ạ.

 

2 tháng đã kết thúc, em về nhà rồi ạ, nhớ chị và mọi người. Nhớ lúc chị nghiêm lại, la tụi em khi  em phát âm không đúng, muốn bay hồn luôn chị à, rồi cũng nhớ lúc chị hiền hòa và nhõng nhẽo như 1 đứa con nít á. Em thề là em là con gái mà cũng thấy những lúc như vậy chị đáng yêu cực chị à, em còn thích nữa huống hồ gì trai J ở đây, nhờ chị và mọi người mà em hiểu được chính bản thân mình hơn, quản lí cảm xúc của mình tốt hơn…Nói chung là nhiều cái lắm mà em hổng biết diễn tả sao chị à, chỉ biết nói cám ơn và yêu thương nhiều lắm. Lúc đầu mới tiếp xúc với chị, nói thật em chỉ thấy sợ, bởi vì em có cảm giác như chị hiểu hết được suy nghĩ của mình, hiểu thấu tâm can. Lúc chị chia sẻ về những việc chị trải qua, em thấy ngưỡng mộ và khâm phục nhưng vẫn còn khoảng cách. Kể từ lúc chị kiu em vào phòng, chỉ em làm đề tài tốt nghiệp, cầm tay em lên coi chỉ tay em, kể từ giây phút đó em thấy chị thân thương lạ kì, không còn khoảng cach nữa.

À em thú nhận với chị là trong 2 tháng qua em có trốn ra tiệm nét 3 lần để gọi skype và nhắn tin cho mẹ em ạ, do em nhớ mẹ quá. L

Em đọc osho, thấy hay, thấy như mình chưa hiểu hết thâm ý của nó hoàn toàn, nhưng cứ đọc vì có 1 sức hút lạ kì.

Về nhà đọc những trang lưu bút của mọi người trong nhà mà nước mắt em cứ chảy.

Nhớ Vinh tỷ tỷ, chị Hằng biết sao hông,  lúc trời sáng tầm 6h là Vinh tỉ thức dậy đầu tiên kéo tầm rèm ra, em cứ muốn ngủ tiếp thì chạy lại kéo tấm rèm lại rồi leo lên giường nướng tiếp.  Hihi

Nhớ lúc đi dạo chị  Vinh hay khoác tay em, làm em thấy yêu thương và gần gũi. Em thích kể chuyện cho chj Vinh nghe lắm vì chị khá là nhẹ nhàng, chăm chú lắng nghe. Hihi. Nhớ những đêm chị em đi dạo mà quên cả đường về, cứ đi miết luyên thuyên hết chuyện này tới chuyện kia. Ngày em đi, 2 chị em mình đã ôm nhau thật chặt. Thấy chị ốm, xương không à, thương chị kinh khủng. Nhớ chị lắm, nhớ con đường in dâú chân đi dạo của tụi mình nữa.

Em có cảm giác là sau này Vinh tỉ sẽ rất hạnh phúc, chắc chắn vì chị xứng đáng được như thế. Nhờ Vinh tỉ mà em cẩn thận, tỉ mỉ và nhẹ nhàng hơn. J

Gửi Jerry Lợi, ngày đầu tiên chị vào, chính em là người xếp chỗ chỗ cho chị ngủ, rồi chỉ chị nầu cơm nữa. Giờ nhắc lại chắc e không nhớ, những ngày đầu tiên chị ấn tượng với em nhất ấy, em để ý khắp nơi, con gái  nhà này,con gái nhà kia, đen trắng ra sao. E nói với chị trong ngày đầu tiên lúc  2 chị em mình đi dạo rằng “phải   để ý chứ, để ý lần sau mà nhớ”, chị nhớ hoài câu này luôn í.

 

Em viết lưu bút cho chị hay lắm, sau này e sẽ viết thư tình rất xuất sắc, đọc thôi mà chị còn nổi da gà “có những câu em chọc chị tức giận, em xin lỗi nhưng mà giận không tốt đâu, xấu gái chẳng ai chịu “ tìm hiểu chị đâu”” cứ đọc tới đây là chị phì cười.  Rồi tới đoạn “ nhớ về thăm chó nha” chị lại bật khóc.  Em à, bữa chị  sắp đi, e hỏi chị không viết thư cho chó à, hi. Giờ chị viết rồi nè ^^

Chị Hằng à, em thấy mình may mắn ghê, hình như trong nhà em được yêu thuơng nhiều nhất hay sao á, chị Vinh, chị Thảo, chị bé rồi chị Ánh nữa…em nói nhiều và loi nhoi vậy mà !!! bữa chị bé với chị Ánh chở em về, mưa rớt xuống. Em kiu 2 chị về đi, để em đứng đợi 1 mình rồi xíu xe cũng tới, đứng đợi làm gì 3 người duới mưa ướt hết sao, vây mà 2 chị cứ nhất quyết để em lên xe rồi mới đi để rồi mưa ướt hết cả 3 chị em . Nhìn 2 chị thương em, còn tặng quà cho em nữa. Chị Ánh tặng em thỏi son môi và chiếc khăn, chị bé nhét  vào túi e hộp kem và lá thư. Lên xe em lấy ra đọc mà nước mắt tràn mi, mấy nguời trên xe tưởng em bị chi á chị nờ.

Chị Ánh iu thương, trong nhà, em thấy em giống chị nhất. Ngày đầu tiên em vào học, chị là người đầu tiên ra đón em, chị cuời “ a, bạn mới”. Rồi lúc chị nói chuyện nữa, e nói răng mà loi nhoi giống em rứa. Mà người ta nói dương với dương là nó đẩy nhau. E với chị giống nhau nên em thấy mấy ngày đầu chị em mình đẩy nhau hay sao ấy. Càng về sau, nói chuyen nhiều, em quý chị lắm. Thích nhất lúc em chị dạy em đọc truyện, nói giọng 3 miền cho e nghe, chiên bánh đa, rồi chỉ em cách cắt dưa leo, đặc biệt chị kể em nghe về chị nữa, chỉ e cách tán trai nữa. Hihi. Sáng hôm thức dậy, em nói với chị “ hôm ni em về chị nờ” chị với chị bé cứ nói “ răng rứa, về chi ?, thôi ở lại đi”, “ em về thiệt á hở Yến”, những câu hỏi của chị làm em nghẹn lại, không dám nhìn thẳng vào mắt mấy chị luôn. Đặc biệt lúc chi bé nói “em thích ăn món chi nhất để chị đi chợ mua về nâú cho em ăn”. Eo ơi, mấy chị ơi, răng mà mấy chị thương em rứa, <3

Anh Trí, anh ĐẲng, anh Lộc bữa em có viết thư để lại mấy anh rồi, nên em không viết đây nữa.

Chị Hằng à, em vẫn muốn nói cám ơn chị, vì gì nhỉ ? vì những điều khó diễn tả lắm. Vì chị thành công và chị phát triển sự thành công của mình theo hướng có tâm. Mà trước khi găp chị em mong muốn được đặt tay em khuôn mặt của chị cơ, nhất là lúc em thấy khuôn mặt của chị trên thời sự vtv1 mà nói nói “người phụ nữ tạo nên thương hiệu mắm ruốc” á, khuôn mặt rắn rỏi, đầy nghị lực. Cơ mà em vẫn chưa chạm được vào khuôn mặt của chị, chị mới ôm eo chị thôi. hihi.

Thôi e viết dài rồi, sợ mọi người đọc mỏi mắt, giống Jerry Lợi viết trong lưu bút của em là “ Mỏi tay qúa không viết nữa” á. Hi

Em chúc mọi người học tốt nhé !

Thương

 

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.