Giúp người Việt sống tự do hơn: học rộng hơn, làm chủ hơn, và bình an hơn bên trong.
Tôi là Hằng, một cô gái Quảng Trị đang sống ở Úc. Hơn hai mươi năm qua, tôi đi một con đường không thẳng: từ ruộng đồng miền Trung, qua những khóa học tiếng Anh tự xoay xở, qua khởi nghiệp với mắm, qua du học, qua xây dựng những dự án của riêng mình, và qua những khóa thiền im lặng mười ngày.
Nhìn lại, tôi thấy tất cả những chặng đó chỉ là một việc: đi tìm tự do. Và bây giờ, việc tôi làm mỗi ngày là giúp người Việt, nhất là phụ nữ Việt, có nhiều tự do hơn trong đời sống của họ.
Tôi lớn lên ở một nơi mà mọi cánh cửa đều có vẻ đóng. Không tiền, không tiếng Anh, không quan hệ, không ai chỉ đường. Tôi đã lần lượt đẩy từng cánh cửa ấy ra, và nhận ra một điều: cái thiếu của người Việt mình thường không phải là sự chăm chỉ hay thông minh. Cái thiếu là tự do.
Thiếu tự do ngôn ngữ, nên bao nhiêu cơ hội đi qua trước mặt mà không với tới được. Thiếu tự do trong công việc, nên đổi sức lấy tiền năm này qua năm khác mà không thoát ra được. Và thiếu tự do ở bên trong, nên có khi đã đủ đầy bên ngoài rồi mà lòng vẫn nặng, vẫn bị những vết thương cũ kéo đi.
Tôi không xây những dự án rời rạc. Tôi xây những cánh cửa tự do, cho những chỗ kẹt rất thật của người Việt.
Bạn không cần đi qua cả ba. Bạn chỉ cần bắt đầu từ cánh cửa mà bạn đang đứng trước nó.
Rất nhiều người Việt học tiếng Anh mười năm mà vẫn không dám mở miệng. Cái đau không nằm ở điểm số. Nó nằm ở cảm giác thế giới rộng thế kia mà mình đứng ngoài.
Bạn không dở tiếng Anh. Bạn được dạy sai cách, từ ngọn thay vì từ gốc. Khi học lại từ cái móng là âm thanh, từ chính miệng và tai mình, tiếng Anh thôi là nỗi sợ và bắt đầu là công cụ.
Khám phá Speakout →Nhiều người làm chủ mà không tự do: đổi giờ lấy tiền, ôm hết mọi việc, nghỉ một tuần là mọi thứ khựng lại. Cái đau của người đứng đầu là cô đơn và kẹt cứng trong chính cỗ máy mình dựng nên.
Thời của AI, một người có hệ thống tốt làm được điều mà trước đây cần cả một bộ máy. Không phải để làm nhiều hơn, mà để được chọn: chọn việc mình làm, chọn giờ mình sống, chọn quy mô vừa với đời mình.
Khám phá Breakout →Có những người phụ nữ đủ đầy mọi thứ bên ngoài mà bên trong vẫn nặng: tự trách, hôn nhân nguội lạnh, kiệt sức vì làm mẹ, những vết thương cũ và cái vòng lặp cứ khổ mãi một kiểu.
Phần lớn nỗi khổ không nằm ở hoàn cảnh, mà ở cách tâm mình phản ứng với hoàn cảnh. Bloom Out là thư viện tôi viết cho phụ nữ Việt: gọi tên từng nỗi khổ, và dẫn về một chỗ: quay về quan sát chính mình. Miễn phí, và không bán gì ở đó.
Đọc Bloom Out →Tôi sinh ra ở Quảng Trị, trong một gia đình nghèo ven sông. Tuổi thơ tôi là ruộng, là nước lụt, là những bữa cơm độn và một niềm tin âm ỉ rằng đời mình phải khác đi.
Cánh cửa thứ nhất: con chữ và tiếng Anh
Cánh cửa đầu tiên tôi đẩy là con chữ. Rồi tới tiếng Anh, thứ tôi học bằng mọi cách một đứa trẻ quê có thể nghĩ ra, kể cả khăn gói lên núi ở để học cho bằng được. Tiếng Anh cho tôi học bổng, cho tôi bước ra thế giới, và cho tôi hiểu rằng ngôn ngữ không phải môn học, nó là chìa khóa.
Cánh cửa thứ hai: làm chủ
Tôi từng khởi nghiệp với Mắm Thuyền Nan, đem con mắm của mạ, của những người đàn bà miền Trung ra thị trường. Tôi nếm đủ vị của người làm chủ: tự do có, cô đơn có, kẹt cứng cũng có. Sau này, khi xây các dự án ở Úc, tôi học được cách làm ngược lại: nhỏ thôi, tinh gọn thôi, để công việc phục vụ đời mình chứ không nuốt mất đời mình.
Cánh cửa thứ ba: bên trong
Năm 2015, tôi ngồi khóa thiền Vipassana mười ngày đầu tiên. Tới nay tôi đã ngồi tám khóa, và vẫn thực hành mỗi ngày. Thiền không làm đời tôi hết sóng gió. Nó cho tôi một chỗ đứng vững hơn ở giữa sóng gió, và cho tôi thấy rằng tự do sâu nhất không nằm ở hộ chiếu hay thu nhập, mà ở cách mình có mặt với chính tâm mình.
Ba cánh cửa đó là ba điều tôi đang trao lại, qua Speakout, Breakout và Bloom Out. Không phải vì tôi đã xong, tôi vẫn đang đi. Mà vì tôi tin: người đi trước vài bước có thể cầm đèn cho người đi sau.
Bloom Out hiện có gần một trăm bài viết, mỗi bài cho một nỗi khổ có thật của phụ nữ Việt. Bạn không cần đọc hết. Bạn chỉ cần tìm đúng cánh cửa mình đang đứng.
Nếu bạn đang tìm một lối đi, để học tốt hơn, để làm chủ công việc của mình, hay để bình an hơn ở bên trong, bạn có thể bắt đầu từ đây. Không cần bắt đầu lớn. Một bài đọc, một buổi học thử, một phút ngồi yên với chính mình, đều là một cánh cửa đang hé ra.
Còn nếu bạn chỉ muốn nói chuyện với một người thật, thì nhắn tôi một câu. Tôi đọc, và tôi trả lời.