28. SINH NHẬT 20 CỦA TÈO


DSCF4799

Ngày Mạ đau bụng đẻ em, chị tròn 10 tuổi, nách chị đã bồng hai đứa em cho hăm, em là đứa thứ ba.

Mạ trở dạ, ba chở chị lên kêu bà mụ ở trên đường tàu. Mụ đỡ tên chi chị quên rồi, nhưng mặt thì chưa quên, là mạ thằng Vinh, bạn học cùng lớp với chị. À, mà chữ nghĩ lại răng ba không đạp xe đi một mình rồi chở Mụ về, mà chở chị đi làm chi hèo?

Em đẻ ra đỏ hỏn, khóc oe oe, thằng Vinh còn đòi vô giành Mạ với em, chị phải bồng hắn tránh xa mạ cực bắt chết. Ba thì mừng ra mặt vì có thằng quý tử thứ hai. Ba làm gà nấu cháo đậu xanh cho mạ ăn. Không biết mấy chi tiết ni có lộn qua đẻ thằng Mèo không biết mà chừ chị nhớ máng máng rứa.

Nhưng từ ni trở xuống là rỏ ràng chắc chắn nì:

Khác với Vinh và hai chị, em có làn da hơi đen đen đỏ đỏ chứ không trắng tinh như anh chị. Ba thường sai chị đi mua bia Huda bên nhà Loan Hùng, chai năm ngàn về súc miệng liếm tắm quanh người cho em. Ba nói tắm bia để da đỏ lỳ cho đẹp. Mạ nói dấp dúa tui không liếm. Ba nói dấp chi mà dấp để ba mần cho hihi. Hồi nớ ba toàn uống rượu trắng, rứa mà mua bia về tắm cho em. Chịu chơi gớm !

Mà ba cũng hay thiệt, mấy chị em trong nhà đứa mô mũi chảy lòng thòng ba đưa miệng hút hết xong chổ cái choẹt. Chị với mạ nói hút chi mà tởm. Ba nói tởm chi mà tởm, nước mũi con có chi mà tởm. Bó tay hihi !

 

Ngày ngày chị giữ em, bồng em như cóc cộng nhái. Có bữa chị ham chơi nhảy dây với chị em nhà Đông Vui trước vạt cải, thả em đứng ôm cột hiên. Xiêu vẹo răng em bổ xuống, trán cắm ngay viên đá nhọn, máu chảy toe tua, chị hết hồn hết vía. Đợt nớ ba mạ tẩn chị một trận gần chết hihi. Chừ nhìn trán em có hình lưỡi liềm giống Bao Thanh Thiên chị toàn nhớ lại hình ảnh ham chơi để em bổ đựng. Thấy đầy ăn năn hối lỗi.

 

Em có tuổi thơ khá êm đềm. Ngày ngày mấy chị em đi xuống sông Thạch Hãn cặm lưới với ba suốt mùa hè. Em trần truồng từ đầu đến chân, ôm say, ôm lưới đưa cho ba, đùa cát… Người em đen nhẻm, đỏ lòm từ đầu đến chân, không có một vệt trắng nào. Em đen toàn diện. Những hình ảnh lúc em 5-6 tuổi luôn ở trong tâm trí chị, không thể quên !

 

Chị nghĩ em có trải nghiệm tuổi thơ đẹp và bình an vì tính em hiền lành, chăm chỉ và ngoan. Trong nhà em là đứa có tố chất thông minh và học giỏi nhất nhà. Từ cấp 1 đến cấp 3 em toàn là học sinh giỏi, lớp chuyện, đi thi huyện tỉnh toàn được giải.  Em là niềm tự hào của cả nhà, đặc biệt là của ba. Ba nói em Ất Hợi, chị Ất Sửu, ba Ất Mùi nên hai chị em miềng nhờ sự che chở của ba.

 

Tính em vốn hiền lành nên khác với Vinh và Thắng, em chẳng bao giờ gây sự với ai, chẳng bao giờ đánh bạn. Chị nhớ có lần thằng Dũng con Nga Phi sang gây sự với anh em trong nhà, mấy thằng chạy về nhà lấy đồ nghề của ba đi “chiến đấu” còn em không dám chạy theo mấy đứa, ở nhà với chị. Hỏi răng em không chạy theo để bảo vệ mấy đứa, lỡ hắn đông hơn nhà miềng răng? Em nói em sợ đánh nhau bị hạnh kiểm khá mất học sinh giỏi hihi. Lên trường em bị bạn bắt nạt là chạy về sớm mách anh Vinh: anh Vinh anh Vinh thằng nớ đập em, rồi để anh Vinh xử đẹp, còn em nấp trong nhà.

 

Hồi đi học đại học, mỗi lần về nhà là em cứ quấn quýt nói chuyện với chị. Chị rửa chén, giặt áo quần em lân la ngồi bên. Chị nấu ăn là em lặt rau. Chị đi chợ là em chạy theo xách giỏ. Tối đến mấy chị em kéo ra sân bay nói chuyện, ngắm trăng. Mà em nói chuyện rất có duyên, kể chuyện chi cũng đầy cảm xúc và hào hứng. Em kể về thầy cô dạy bồi dưỡng học sinh giỏi trên trường. Em kể về bạn bè trong lớp. Em kể về những kỳ thi và những nỗ lực của em. Em kể về những cô bạn gái em thích, em có cảm tình. Nghe em kể chuyện hồn nhiên, đầy sức sống, đáng yêu lắm luôn!

 

Có lẽ trong nhà chị là người em tin tưởng nên chị có ảnh hưởng đến nhiều quyết định quan trọng của em. Bình thường thì chị chẳng quan tâm em làm chi làm chi. Làm chi cũng được, em thích chi chiều nấy. Nhưng lúc em cần sự giúp đỡ, chị là người đầu tiên đưa tay cho em.

Lúc em nói em không muốn đi học Đại học, em muốn học tiếng Anh rồi đi du học. Chị mừng lắm luôn, giục em đi bảo lưu ngay. Nhìn em học cặm cụi bên máy tính suốt ngày. Nghe điện thoại số Hotline reo là em bắt ngay: Alo Thuyền Nan xin nghe ạ. Nhìn em học chị thấy thương. Em cặm cụi hai năm như vậy để thuần thục tiếng Anh như hôm nay. Chị ngưỡng mộ em lắm luôn. Từ em chị rút ra được bài học là người đã có tố chất, học gì, làm gì họ cũng làm giỏi. Chăm chỉ và kiên trì là đức tính không thể thiếu.

 

Biết em thích ngọt ngào, dỗ dành, nhẹ nhàng. Buổi sáng muốn thức em dậy học bài, chị vào giường, xoa lưng em nói: You’re so kind, you’re brilliant, you speak English so well, I believe you will achieve it…Chị nói hoài cho đến khi em mỉm mỉm cười, là em tỉnh ngủ. Bằng không, chị kêu Lộc, dậy học bài tề, trưa rồi, là em lăn qua lăn lại đến 11h trưa mới dậy hihi.

 

Điều chị ngưỡng mộ ở em là niềm đam mê của em đối với việc nấu ăn. Em đam mê lắm luôn. Em ngồi xem Gordon Ramsay cả ngày, em thích thú và thường xuyên kể với chị em trong nhà về những món mới, cách Gordon đánh giá món ăn, cách ông ta nêm gia vị…. Em kể với đầy đam mê và tập trung cao độ khiến người nghe không thể xao nhãng và không phấn khích theo.

 

Em nấu nhiều món rất lạ, dù những tháng đầu khi em tập nấu ăn thực sự là disaster nhưng chị em trong nhà bấm bụng khen em nấu ngon vì bọn chị hiểu là để được ăn món ngon do em nấu, phải qua giai đoạn làm chuột bạch như ri đã hihi. Em tưởng em nấu ngon thiệt, vui mừng ra mặt, càng nhiệt tình nấu nhiều món hơn.

 

Khoảng 6 tháng sau, trình nấu ăn và làm bánh của em lên hẳn một level mới. Chị và mọi người trong nhà cảm thấy rất ngon khi ăn các món em nấu. Tất cả các món !!!. Với chị, nó không còn đơn thuần là món ăn nữa, mà chị cảm nhận được tình yêu, sự đam mê, chu đáo và tỉ mĩ em dành cho mỗi món ăn. Nhà miềng không ăn mỳ chính, bột nêm và rất ít đường nhưng món em nấu lúc nào cũng ngọt, vị ngọt tự nhiên từ nguyên vật liệu, ngon lắm !!!.

 

Điều chị đặc biệt tự hào về em là tính cách của em. Em đẹp trong sáng, thánh thiện không tì vết. Em đáng yêu lắm !!!. Ngày ngày mỗi khi ngồi gần em, đứng trước em chị đều khen em đẹp trai, em đáng yêu. Chị khen nhiều lần trong ngày, từ sáng ngủ dậy thấy em đến trước khi đi ngủ vẫn thấy em đẹp, em đáng yêu, vẫn lân la khen em, mà chị vẫn thấy chưa đủ.

 

Em đẹp, em nhiệt tình vô tư với bạn bè, tận tụy với học trò và chu đáo với gia đình. Mỗi lần chị đi dạy về, trên đường chạy từ SG chạy về BD, chị nhớ em quay quắt, cứ trông chạy cho nhanh về đến nhà để mở cổng thấy em ngồi bên máy tính xem Gordon Ramsay nấu ăn, thấy em cười nói: chị Hằng về đó rồi à, để xe đó chút em dắt vô cho.

 

Chị cảm thấy hạnh phúc khi có em ở cùng với chị.

 

Chị yêu em nhiều lắm <3

 

17. CU LỲ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.