32. GẮNG LÊN, CÁC BẠN CỦA TÔI


 

Mình đang ở Bali học lớp Marketing with Peng Joon từ 22-26/5. Lớp học có 75 người đến từ khắp nơi trên thế giới: Anh, Úc, Mỹ, Nam Mỹ, Nhật, Philippin, Malaysia, Thái Lan… Đoàn Việt Nam có 11 người, các anh chị là chủ các doanh nghiệp làm trong các mảng Xây dựng, Dược phẩm, Khách sạn, Marketing… Peng Joon là người Malaysia, là chuyên gia Marketing với 2 triệu followers, mình có cảm nhận là bạn giỏi về lý thuyết lẫn thực hành, nguồn năng lượng của bạn cực cao, bạn thông minh và rất chiến lược.

 

Hôm nay là ngày thứ ba, sau khi học nguyên lý thì hôm nay học về công cụ. Cả lớp chia nhóm chơi một bài tập, mỗi nhóm 8 người và cho 1,000$ (tiền tượng trưng) để phân bổ ngân sách vào các hoạt động marketing sao cho hiệu quả. Lúc chia nhóm, thầy kêu Việt Nam xếp riêng một nhóm, vì không nói được tiếng Anh. Lúc đó mình có cảm giác nhột nhột, giống như bị phân biệt đối xử. Đoàn Việt Nam tách ra nhóm riêng, 11 người, đông quá, các bạn trợ giảng kêu ai trong đoàn nói được tiếng Anh thì sang nhóm khác. Mình và một chị nữa sang nhóm khác, cảm thấy chạnh lòng vì bị phân biệt đối xử.

 

Sau đó các nhóm chơi hơn 2 tiếng, từ 1,000$ nhóm Việt Nam nhân lên được 167,000$ trong khi tất cả nhóm khác được loanh quanh 5-7.000$. Việt Nam chiến thắng trong sự kinh ngạc của các nhóm khác, các bạn không biết làm sao các bạn Việt Nam có thể tìm ra chiến lược để nhân số tiền lên nhanh như vậy.

 

Sau đó Peng Joon lại đưa ra một challenge nữa, là mỗi người trong lớp nộp 20$ (tiền thật) và Peng Joon cấp thêm 1,000$ (tiền tượng trưng) để thử chạy lần nữa, nhóm nào điểm cao nhất là nhận tất cả gần 1,500$ (tiền tươi thóc thật)  và đi ăn tối với team của thầy. Lần này team Việt Nam lại không được điểm cao nhất.

 

Câu chuyện này thể hiện một điều rất rõ: người Việt Nam thông minh, giỏi nhưng tiếng Anh luôn là rào cản. Các bạn đi học không biết tiếng Anh phải sắp xếp người đi cùng để phiên dịch. Mình có cảm nhận với khoá học nội dung khó như vậy, rất khó để có thể hiểu được khi mình không tự hiểu, phải thông qua việc dịch lại, càng khó hiểu và rối hơn.

 

Minh thỉnh thoảng dẫn các đoàn đi du lịch các nước loanh quanh khu vực Châu Á. Khi nhập cảnh mới thấy cái cảnh cho khách không biết tiếng Anh phỏng vấn lúc hải quan hỏi thót tim cỡ nào. Lỡ người ta hỏi một đường, mình trả lời nẻo. Người ta kêu scan ngón trỏ thì đặt ngón cái lên, anh hải quan sẽ khó chịu, ánh mắt quắc lại, đầy vẻ nghi ngờ, kiểu như không hiểu tiếng Anh qua nước tui làm gì?  Chỉ lúc đó mới có thể mới thấm thía cần phải học tiếng Anh cho đàng hoàng, nghe nói lưu loát, phản xạ nhanh để còn tự tin, ưỡn ngực cao đầu nhập cảnh vào nước khác. Không lẽ ở nhà hoài không đi đâu?. 

 

Ở trong nước nên chăng bớt chấp nhau vì câu chữ và bị lôi cuốn vào những chuyện cỏn con, dành thời gian trau dồi tiếng Anh lẫn kiến thức, ra nước ngoài mới thấm cái cảnh nước nhỏ, thấp cổ bé họng, rất dễ bị thiệt thỏi và bị coi thường.

 

Mình cảm thấy sinh ra ở một nước nói tiếng Anh đã là một lợi thế. Mấy nước xung quanh như Malaysia, Indo, Sing, Phillipin, Ấn… đi học không có vấn đề gì với ngôn ngữ. Các bạn rất là tự tin kết giao, hùng biện và mở mang. Chúng ta không có được lợi thế đó thì phải nỗ lực gấp nhiều lần.

 

Mình tin mục đích cuối cùng của cuộc sống là sự tự do, cả bên trong lẫn bên ngoài. Tự do học hỏi, tự do đi lại là hai cái căn bản. Và giỏi tiếng Anh bạn sẽ có được hai sự tự do này. Cố lên, sớm hay muộn bạn cũng phải đối mặt với nó. Nên học sớm vì sớm muộn gì cũng phải học.

 

Gắng lên, các bạn của tôi!

Comments are closed.