BẠN MIỀNG – PHẦN 15: DŨNG CHÓ


cadobongda

Miềng không mê bóng đá nhưng mê cổ vủ cho đội miềng ủng hộ, mang tính thắng – thua. Thắng thì đã 20 phút, thua là buồn 2s 🙂

Hồi học đại học, lớp miềng 2/3 là con trai, trong đó có 1/3 là mê cá độ. Đến các mùa WC, Ngoại hạng Anh…là xôn xao và bấn loạn lắm.

Đi học muôn, áo quần xộc xách, dép Lào lê thê. Lên đến lớp là úp mặt giữa bàn ngủ khí thế. GIờ ra chơi là bàn chuyện tối cá độ cho đội mô.

Hồi nớ miềng hay chơi với Dũng (miềng hay gọi là Dũng Chó), ngắn gọn hơn là Chó, hắn nhăn răng cười nham nhở. Đến chừ 8 năm không gặp, miềng vẫn nhớ nụ cười tè le, mặt đỏ kè và một sợi gân xanh chạy dọc trán hắn. Nhìn hắn cười tếu táo vô cùng, không nhịn cười được.

Hắn đá bóng giỏi và điêu luyện lắm. Điệu đi của hắn cũng ấn tượng không kém, rất lả lướt, cả đi cả nẩy tới, hai chân chè bè như vịt bầu gắn thêm đôi dép lào như hai cái mái chèo chân vịt. Nhưng hắn đi cực nhanh. Hắn đi còn miềng phải chạy theo hụt hơi mới kịp tốc độ của hắn.
Đến mùa cá độ, miềng hay hùn hạp với hắn. Miềng không mê bóng đá nên tin tưởng hoàn toàn khả năng phán đoán và cá độ của hắn. Mỗi trận miềng cá độ 5 ngàn. Hắn thông báo kết quả vào buổi sáng và đưa ra phân tích, phán đoán cho trận tiếp theo vào buổi chiều, cộng lấy tiền cá độ luôn.

Dù không ham bóng banh, nhưng đến mùa cá độ, mỗi ngày đến trường là mỗi ngày vui vì biết có bất ngờ nho nhỏ đang chờ mình ở đó. Mất tiền là chửi thằng chó mi phán đoán như ẻ, rồi nghe hắn phân tích trận tiếp theo, và hùn tiếp, hihi.

Và cả mùa hình như miềng không trúng trận mô.

Chừ đến mùa WC – nghĩ lại một thời hùn hạp cá độ với Dũng Chó – rất nhiều cảm xúc, hihi

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.