Chữa lành 11: Kệ đi em


Image may contain: plant, flower, outdoor and nature

Chữa lành 11: Kệ đi em.

Khi chưa có chồng hầu như em nào cũng nghĩ mình ngon lành, mình xịn, mình tuyệt vời hết á.

Vì sao? 
Vì hồi nhỏ đến lớn học giỏi, được cả nhà kỳ vọng, tôn trọng và yêu thương. Lớn lên em có công việc tốt, mọi việc đúng sai rõ ràng, sai phải xin lỗi, đúng phải cám ơn.

Em biết làm việc giỏi, biết đối đãi tốt, được mọi người yêu mến, nên em nghĩ mình ngon, mình xịn là chuyện thường. Nên em xứng đáng có được một hoàng tử xịn hơn em, chí ít cũng bằng em. Em có niềm tin bất động rằng: anh nào vớ phải em như hốt phải kim cương hihi.

Nhưng những điểm yếu của em chỉ được bộc lộ khi lấy chồng và có con. Khi sống chung với một người khác, nhìn thấy sự bê bối của họ hàng ngày, em sẽ đặt câu hỏi sao anh ta bừa bộn, lầy lội quá, làm việc chẳng có deadline kế hoạch gì, sao mình có thể chung sống với người như vậy được ta?… Và ý muốn thay đổi người đàn ông của em được hình thành.

Đau khổ bắt đầu từ khi đó…

Quần quật một thời gian, em sẽ hiểu rằng đó là điều không thể và người cần thay đổi đó chính là em, chứ không phải người khác. Vì sao?

Em không chấp nhận được những yếu điểm của người khác chỉ vì em không chấp nhận những điểm đó trong chính con người mình. Vì từ nhỏ em đã được dạy chỉnh chu trong từng việc nhỏ, nên em cầu toàn, em không chấp nhận sự lỗi nhịp.

Từ đó em phóng chiếu qua người bên kia và không chấp nhận sự bất toàn của họ luôn. Khi em không chấp nhận em, thì không thể chấp nhận người khác, đó là điều đương nhiên.

Biểu hiện cốt lõi của thương yêu bản thân mình không phải là cho mình ăn ngon, mặc đẹp, mà cốt lõi là chấp nhận những điểm bất toàn trong con người mình. Có yêu mình mới có sự kết nối với mình được. Uhm, tao biết là mi dở, mi yếu, mi tè le, nhưng tau chấp nhận điều đó.

Khi chấp nhận được mình, thì mới chấp nhận được người khác. Nên cốt lõi là quay về với bản thân mình, và chấp nhận bản thân mình trước, chứ không đi chỉnh sửa người khác, vì đơn giản là không được hehe. Sau một hồi vật lộn với đống cơ lê, mỏ lết, mệt quá, em sẽ nhận ra được điều này.

Không mợ chợ vẫn đông. mợ đi lấy chồng thì chợ vẫn vui.

Điểm thứ hai, là phụ nữ Việt Nam, đặc biệt là phụ nữ miền Bắc và miền Trung, em được đào tạo từ nhỏ bởi xã hội và đặc biệt là ảnh hưởng từ mẹ em, để trở thành một người vợ chu toàn, con dâu hiếu thảo, đối đãi tốt với nội ngoại. Nói chung em phải hoàn hảo từ nhà ra cửa ngõ, mang công dung ngôn hạnh đầy mình như huân huy chương hihi

Nhưng… để làm gì?

Em hãy quan sát những người phụ nữ xung quanh em, những người có đầy đủ những cái chu toàn đó, xem họ sống ra sao, họ có hạnh phúc không?

Em có thể quan sát mẹ em, xem em có đang là phiên bản của bà hay không?

Sau khi quan sát, có thể em sẽ nhận ra em đếch cần phải chu toàn, em cứ kệ đi, xuôi theo đời, đời cho chi nhận nấy, việc đến tiện tay thì làm, không tiện tay để đó lúc nào tiện thì làm, mà không làm cũng không sao, không cần phải xoắn.

Không chợ, mợ vẫn đông. Em không quan trọng như em nghĩ.

Không có em, trái đất vẫn chạy tốt, thậm chí tốt hơn, vì đỡ tải 50kg hehe
Nên kệ đi, thân ai nấy lo em, em không cần bao đồng chuyện thiên hạ, chuyện của người khác chi cho mệt.
Dẹp luôn mấy cái tào lao như Phụ nữ giỏi việc nước đảm việc nhà đi cho khoẻ. 
Cứ vậy, đời sẽ êm.

Đừng tự tạo áp lực cho mình.

Chị ở trên làng, học trò đến khắp nơi Bắc Trung Nam có đủ. Quan sát nhiều năm, chị thấy con gái miền Tây đặc biệt lắm. Rất là thả lỏng, relax, biết cách nói điều các bạn muốn một cách rất tự nhiên.

Tuyết, học trò chị từ Tiền Giang là một phụ nữ miền Tây điển hình mà ngày ngày chị quan sát và học hỏi Tuyết cách em vào bếp, nấu từng món ăn, sử dụng gia vị, cách em nhờ người khác giúp việc bếp, không hề có chút căng thẳng, rất là enjoy và relax mà việc nào cũng xong trọn vẹn. Học hành tấn tới.

Chị nghĩ phụ nữ miền Trung và miền Bắc cần học phụ nữ miền Tây ở điểm này. Theo chị, họ là những người đàn bà trí tuệ. Trí tuệ nó khác thông minh, biết nhiều nghe. Học nhiều chỉ biết nhiều rồi thông minh thôi. Nhưng trí tuệ nó thuộc về bản năng, bản thể, có sẵn, chỉ có điều nó thường bị cái lí trí chi phối cho lu mờ.

Khi thả lỏng, kệ đời em sẽ có trí tuệ mà không cần học. Khoẻ, ngon hehe. Đừng tự tạo áp lực cho mình. Kệ đi em, đến đâu đến, không chết đâu mà sợ. mà có chết cũng không sao, không chết trước thì cũng chết sau mà. Đằng mô chẳng phải chết hihi.

Tự diễn biến xuất sắc

Một điểm rất chung của phụ nữ là khả năng “tự diễn biến”, và tự diễn biến một cách mạnh mẽ và điên cuồng. Khi đàn ông họ im lặng, không phải là họ không tôn trọng mình hoặc có điều chi nghiêm trọng, mà đơn giản họ biết có nói cũng không giải quyết được vấn đề gì và có thể làm cho câu chuyện tệ hơn nên họ im. Vậy thôi!.

Nên em đừng tự suy diễn chi cho mệt mà phải nói được suy nghĩ và cảm xúc của mình.

Từ “Cảm Thấy” rất là quan trọng. 
Cảm là hướng bên trong, thấy là hướng bên ngoài.
Cảm là thuộc bản thân mình, thấy là cái của người khác.
Cảm là con tim, thấy là khối óc.
Cảm là trực giác, thấy là lý trí.

Khi buồn giận, em thường chỉ có thấy chứ không có cảm. Chỉ thấy được cái sai, cái bất toàn của người khác mà không nhận ra được em đang cảm nhận điều đó trong chính bản thân em thế nào? Em vui, em buồn, em giận, em tổn thương, em đau khổ, em hạnh phúc…. hãy giao tiếp với người khác những cảm xúc chân thực đó của em. Cái “thấy” thích thì nói, không thích thì thôi, nghĩ khoẻ.

Em vui, em có những cảm xúc tích cực thì tốt.

Nhưng em buồn, giận và những cảm xúc tiêu cực liên tục ập đến thì sao?

Thì đón nhận thôi chứ sao?

Em đừng trốn chạy nó hoặc tìm cách thoát ra nó thật nhanh hoặc ngăn cản những điều tiêu cực đến với mình, bởi điều đó là không thể.

Em không cần phải cưỡng lại rồi why why chi cho mệt, bởi đơn giản là em không thể kiểm soát được những cái sẽ tới với mình.

Em cứ chấp nhận và tận hưởng nó như là thú đau thương vì đó là hai mặt của cuộc sống, một cách tất yếu.

Có ban đêm sẽ có ban ngày.
Có dài sẽ có ngắn.
Có đúng sẽ có sai.
Có hạnh phúc ắt sẽ có khổ đau.

Quả trứng vỡ từ bên ngoài sẽ thành thức ăn. 
Vỡ từ bên trong sẽ thành con gà.
Khó khăn từ bên ngoài tạo áp lực.
Em vượt qua khó khăn từ bên trong chính mình, em sẽ trưởng thành hơn.

Chính khó khăn mới là cái làm cho em trưởng thành. 
Chính khổ đau mới là cái làm cho em nhận ra chính mình, để bớt ảo tưởng về bản thân.

Để hiểu mình, hiểu người. Để chấp nhận mình, và chấp nhận người khác. Để thông cảm cho mình, và cho người khác.

Vậy em ngại gì khi không thừa nhận những cảm xúc tiêu cực đang diễn ra bên trong mình, và chia sẻ với người khác những cảm xúc đó của em?

Khi em chấp nhận những điều bất toàn bên trong em, em đã chấp nhận mình.

Khi em chấp nhận mình, anh Trụ sẽ chấp nhận và vỗ về em.

Rứa là ổn rồi.

Em có nhận ra là, chị dẫn em đi loanh quanh, để cuối cùng nhắn nhủ em rằng: Chấp nhận bản thân mình là cái đầu tiên em có thể làm trên hành trình kết nối và hoàn thiện bản thân mình không?

Hẹn em trong tour Chữa lành 12: Với con

 

Chữa lành 10: Linh hồn con trẻ

Bình luận

Bình luận