BẠN MIỀNG: PHẦN 17 – CU LỲ 1


Đào Xuân Vinh

Đào Xuân Vinh

 

Ba miềng là tộc trưởng.

Quê nội miềng còn nặng nề chuyện ni lắm.

Mạ miềng mần hai phát Thị Mẹt

Nội miềng nói: Giống ni chắc không có con trai.

Mạ miệng nghĩ bụng: ẻ, chồng không chồng thì thôi, có hai mẹt là ngon rồi, rồi khăn gói vô quê ngoại.

Ba miềng khăn gói phóc xe ngựa theo mạ miềng vô Quảng Trị luôn.

 

Nhờ uống nước sông Thạch Hãn mát lành nên mạ miềng đẻ tứ quý, thỏa lòng nội miềng: có cháu đích tôn nối dõi tông đường.

 

Đầu tiên là hắn: Lỳ Eng.

 

Ngày mạ đau bụng đẻ, mạ đi vô đi ra, bước lên bước xuống, từ trong bếp bước ra cây ổi, từ cây ổi vòng lui cây khế ngọt, rồi lại vòng vô giường.

 

Mụ Hiếu đỡ đẽ cho mạ miềng. Mụ đỡ đẻ với chích lễ nổi tiếng ở xóm Rào, làng Đâu Kênh. Mụ nổi tiếng hơn với việc: mỗi năm chỉ tắm một lần, vào ngày 30 Tết.

 

Mụ nói với mạ: Khi mô mi thấy một trời, thành hai trời, thì hắn mới chịu ra.

 

Mạ quằn quại, vật vã một đêm, nữa ngày, hắn mới chịu ra. Hắn chào đời vào buổi sáng cuối đông. Năm đó miềng học lớp 1. Đó là ngày thi học kỳ đầu tiên của đời học sinh. Mạ đặt cho hắn tên LỲ, nghĩa là lỳ lợm.

 

 

Lúc hắn khóc oe óe, miềng chạy lên nhà, lấy vở chính tả, bò lên sập nằm, lật ngược quyển vở lại, ghi nắn nót ngày tháng năm sinh của hắn đầy trang vở, ghi lui ghi tới, cốt cho nhớ để sau ni chờ hắn lớn lên, nói lại cho hắn nghe ngày sinh của hắn, đề phòng ba mạ quên.

 

Chưa đủ, miềng cầm quyển vở nớ đi quanh nương nhẩm nhẩm cho nhớ, xong lấy que khô khắc lên thân cây khế kẻo quên.

 

Chiều đi học lên lớp thi học kỳ, băng qua cánh đồng Triệu Long, cả đi cả nhẩm: ngày tháng năm sinh của thằng Lỳ – như một ngày trọng đại.

 

Vẫn còn sợ quên, còn nói xơ cua với con Si nhớ giùm ngày sinh của em tau, để vài bữa lỡ tau quên, mi nhắc cho tau hi. Con Si gật gù: tau nhớ, tau nhớ, hihi

 

Lúc hắn 4-5 tháng chi đó, mạ miềng đi bán tôm cá, giao hắn cho miềng bồng. Ui cha là hắn nặng. Miềng bồng hắn đi khắp làng, như cóc cộng nhái.

 

Mà hồi còn nhỏ hắn dễ thương dã man lắm. Người múp míp, da trắng tinh, môi đỏ hồng hào, tóc vàng lơ thơ, nhìn cu-te như con Tây. Ai nhìn thấy hắn cũng ưng bẹo má hay hun phát cho bỏ ghét.

 

Mạ nói đừng cho họ hun em, kẻo hắn nhác ăn.

 

Có mà nhác, cơm chén mô chén nấy bun chun, tôm cọng rim khô cứ rứa chị em bụp no nê, hê hê

 

Mỗi lần hắn không ăn, nói: Mạ, em hắn không ăn, bép cái bép vô mông, hỏi: ăn không?

 

Không ăn hả: tau ăn hihi.

 

Mạ đi chợ, miềng cho hắn nằm ngược lên chân miềng, chân rung rung, lắc lắc, miệng hát bậy bạ, cho hắn ngủ, mắt đọc Hecman.

 

Mỗi lần hắn đái là như nước sôi đổ vào chân, nóng hổi hổi,  suốt ngày miềng mang quần đẫm nước đái.

 

Có bữa hắn đái, sẵn ngồi dưới võng gốc ổi, miềng ức quá, bắt kiến càng cho hắn cắn chim. Chim hắn sưng lên, bên to, bên nhỏ. Mệ ngoại miềng kêu trời: ui chao, chết nơi con ơi, rồi lật đật lấy vôi ăn trầu ky vô. Miềng khiếp hồn, khiếp vía. Đúng là không có cái ngu mô giống cái ngu mô, hihi

 

Lúc hắn chập chững tập đi, miềng ham chơi đồ đoàn với mấy đứa trong xóm, thả hắn đi lặc lè trong sân. Hắn mặc áo dây kiểu con gái, màu xanh, một tay cầm cái bông cảnh, đi lặc lè. Thấy cứt gà sáp ẻ trong sân, đóng bánh khô rang, hắn ngồi xuống, dùng tay gỡ lên, bỏ vô miệng nhai ngon lành. Hết bại ni đến bại khác. Nhà mệ miềng nuôi mấy chục con gà, nên cứt miên man, hehe

 

Sau ni mới biết mấy đứa con nít lớn lên ở Mỹ, Châu Âu thường bị dị ứng, là do nguồn nước sạch quá, các loại vi khuẩn bị tiệt trùng. Có một nghiên cứu đang trong giai đoạn thực nghiệm là dùng các con giun sán trong con lợn làm thành chế phẩm, cho trẻ con uống. Một tháng sau thì những con giun sán này sẽ ra ngoài theo đường phân, cách này dùng để chữa dị ứng.

 

Tay hắn có cái bớt màu đen, miềng nói với hắn đó là do em bốc cứt gà ăn dữ quá nên cứt gà dính vô tay, màu đen hihi. Ngày mô hắn cũng đi rửa tay, không hết, hắn chổ nước miếng vô tay, kỳ cọ suốt ngày hihi. Nhưng đời mô sạch được !!!.

 

Lúc đi học mẫu giáo, thằng Phúc làm lớp trưởng, hắn thường xuyên kiểm tra tay trước khi vô lớp. Sáng mô cũng bị thằng Phúc lấy thước khẻ vô tay, méc cô bạn Vinh tay bẩn. Hắn uất thằng Phúc lắm, mà không biết làm răng, đòi không đi học.

 

 

Mỗi lần miềng chở hắn đi học nữa đường là hắn đòi trụt xe xuống đi về. Miềng năn nỉ chút lên chị nói với cô đó là cái bớt, chứ không phải tay bẩn. Hắn có vẻ yên bụng,  ngồi một tay bợ vô yên xe đạp, một tay chổ nước miếng vô tay, đưa lên miệng cạp, với hy vọng cái bớt nớ mất đi. Nhưng đời nào, cứt gà sáp có sức dính thâm hậu hihi

 

Tạm thời viết tới cấp 1 đã. Sinh nhật năm sau chị viết tiếp.

 

Chị thương Lỳ và tự hào về Lỳ rất nhiều, rất nhiều.

 

You’re my inspiration

 

Chị Mắm

 

sinh nhật anh lỳ vinh 2 Vinh

 

 

 

Bình luận

Bình luận


Leave a comment

Your email address will not be published.

One thought on “BẠN MIỀNG: PHẦN 17 – CU LỲ