DẶN DÒ


Thảo lên thăm tối qua trước khi sang Ấn du học

 
Ngày mai ba đứa khăn gói quả mướp vượt đại dương, chị dặn mấy điều, mấy đứa nhớ kỹ nha.
 
1. Thời gian 6 tháng đầu các em sẽ vật vã khi nghe thầy cô giảng bải, các bạn nói chuyện. Chuyện đó là bình thường, đi du học hầu như ai cũng vậy, chấp nhận và vượt qua nó thôi.
 
Em nói nhiều khi người ta không hiểu, nhưng không vì thế mà em lái sang accent của Ấn cho người ta hiểu mình cho dễ, sau này nó quen – khó sửa.
 
Giữ nguyên những cái chị đã dạy, phát âm rỏ ràng, đúng trọng âm, nguyên âm và chú ý âm cuối, nói có âm điệu, chậm rãi, điềm đạm, rỏ ràng, bình tĩnh, em sẽ ổn. Trust me!
 
Mấy đứa em may mắn hơn chị rất nhiều vì được học đúng từ đầu nên sẽ ít bị văng quật hơn nhưng không phải vì vậy mà không te tua.
 
2. Thời gian đầu qua em sẽ thấy khó thích nghi vì đủ chuyện: thức ăn, khí hậu và môi trường sống, đủ thứ chuyện. Cái này thử thách em nhiều, và đó là giá trị của việc du học, được thả mình vào môi trường đầy thử thách vậy, để em vùng vẫy, quẫy đạp, rồi tìm cách thích nghi, tích luỹ kinh nghiệm sống và trưởng thành từ đó. Chứ không phải đi du học để lấy kiến thức và lấy bằng về đi làm. Nên môi trường càng khắc nghiệt, về sau em càng thấy biết ơn nó đã trui rèn em.
 
Keyword: dù có khó khăn cỡ nào, việc em cần làm chấp nhận, chấp nhận và chấp nhận, sau đó tìm cách thích ứng và vượt qua. Không so sánh nước nọ nước kia – người ta cho học bổng gần như toàn phần là may mắn lắm rồi. Hãy biết ơn điều đó! Đừng than vãn với bạn bè, ba mẹ…. vì họ sẽ không giúp em được gì, chỉ có em mới giúp được bản thân mình. Luôn nhớ như vậy, tự lực cánh sinh.
 
3. Cái em cần học nhiều nhất không phải là kiến thức mà là KHẢ NĂNG TỰ HỌC. Kiến thức đầy rẫy, cho free đầy trên mạng, cái em cần là khả năng tổng hợp, phân tích và chọn cái phù hợp với mình, cái em cho là đúng. Đó là kỹ năng em cần phát triển trong thời gian này, sau đó dùng kỹ năng đó đi làm việc khác chứ không phải học ngành nào là về làm ngành đó.
 
Như chị học Quản lý Carbon 6 năm trước giờ có dùng đâu, cái chị học được ở Úc là khả năng tự học và tư duy phản biện, rồi về thích gì học nấy.
 
Nên nhớ Phản biện chứ không phải Phản ứng. Cả ba đứa em đều được trui rèn trong thiền định nên chị không cần nhắc lại phản ứng nữa.
 
4. Dành nhiều thời gian để kết bạn, vui chơi và học hỏi từ bạn bè là sinh viên quốc tế. Mục đích đi học là có bạn, học xong chữ thầy trả thầy, cái em còn lại là mối quan hệ bạn bè nên hãy mở rộng với bạn bè, ba đứa đừng có đi đâu cũng bám vào nhau rồi nói tiếng Việt chí choé. Đừng tự tách mình như vậy. Trường cho em học bổng là để tăng sự đa dạng của sinh viên quốc tế trong trường.
 
Ba đứa sẽ ở chung, nấu chung và ăn chung với nhau. Đi du học xa nhà sẽ cô đơn nên có xu hướng tụ tập, chơi đùa. Điều đó chị hiểu và đồng ý, nhưng có chừng mực và luôn ý thức về điều đó, đừng dính với nhau như các bạn Trung Quốc, mình chẳng được chi mà xa cách với bạn bè quốc tế. Thiệt!
 
5. Với thầy cô và bạn bè Ấn: theo trải nghiệm của chị, người Ấn họ khá đàng hoàng, tử tế và tình cảm. Khi em cần giúp cái chi đó, cứ nói, họ sẽ sẳn sàng giúp. Chị tin với tính hiền lành, thân thiện và lúc nào cũng tươi cười của cả ba đứa, các em sẽ được thầy yêu bạn mến, chị không lo chuyện này.
 
6. Ngày các em qua New Dehli, em nhờ chị Hạnh dẫn đến Đại sứ quán Việt Nam ở Ấn Độ chào và cám ơn các anh chị và chú Đại sứ Tôn Sinh Thanh đã giúp cho em có học bổng này. Sau này có khó khăn gì thì còn nhờ các anh chị giúp.
 
À có cái trung tâm Vietnam Studies ở Ấn mới thành lập, em hỏi chị Hạnh có việc chi cần phụ không. Việc ở Đại sứ quán rất nhiều, em xin vào phụ để biết người, biết việc trong những dịp lễ, nghĩ học.
 
Mấy đứa em là thế hệ đầu tiên sang Ấn sau khi VN và Ấn ký mức ngoại giao cao nhất. Hai nước trước đó là TQ với Nga. Cơ hội cho các em rất lớn về giao thương giữa hai nước sau này. Nhìn xa một chút mà chuẩn bị.
 
7. Ruốc và nước mắm chị cho, em ở Ký túc xá, hạn chế nấu chín mà nên ăn sống. Mình khó chịu với mùi carry răng thì người ta khó chịu với mùi mắm ruốc vậy. Thậm chí kinh khủng hơn nên lấy ra mỗi lần một ít mà ăn, đừng lấy nhiều, ăn xong rửa sạch sẽ, đừng tạo cho bạn bè quốc tế biết đó là mùi đặc trưng của VN – mang tiếng chết.
 
Nhàn Hồ ruốc em bỏ nhiều chanh, giã ớt tỏi vô đánh bông lên chấm các loại. 2kg đó ba đứa em ăn cả năm. Mỗi lần ăn ruốc hãy nhớ đến chị và cầu chúc cho chị được sang Ấn học Yoga 6 tháng với đến thăm chơi với mấy đứa nghe hihi.
 
8. Đồ đạc đem ít thôi, qua bên mua, đừng có mang lếch kếch nhiều chi cho cực. Mua thêm ít măng khô và mấy bì bột canh nữa là được. Đồ ăn bên Ấn rẻ.
 
9. Cái này quan trọng, chừ chị mới nhớ ra: Không đi làm thêm, buôn bán lặt vặt trong quá trình học ở trường. Thiếu tiền tiêu thì nhờ ba mẹ vay ngân hàng, học về làm trả. Tiền làm thêm trong lúc học không được mấy hết á mà em sẽ mất nhiều cơ hội học hành.
 
Ấn rất thú vị và có nhiều cái cho mình học và trải nghiệm: Yoga, Thiền, Y học Vệ Đà…. Không phải ngẫu nhiên mà các bậc thầy tâm linh của thế giới đều là người Ấn: Đức Phật, Krishtinamurti, Osho, Ghandi, Sadhguru… Nhất định họ có cái gì rất sâu đằng sau để mình tìm hiểu. Hãy tận dụng thời gian đó để học và chơi. Tiền dễ kiếm, đi học về chị chỉ cho.
 
10. Cuối cùng, em học hành, ăn ở răng cho người ta thương, để mấy năm tiếp theo còn cấp tiếp học bổng cho sinh viên Việt Nam, để chị còn gửi các bạn khoá sau đi.
 
Rứa nghe, chị thương yêu và tự hào về các em nhiều. Thường xuyên update tình hình và có khó khăn chi nhớ inbox chị.
 
Ảnh nhà Hoa Sứ tối qua đó, ấm áp, lung linh.
 
Hẹn đón các bạn lên thăm dịp 2/9 nghe!

Bình luận

Bình luận