PHẦN 21: THẦY MIỀNG DUYỆT THỊ TRANG – TÙY DUYÊN BẤT BIẾN


IMG_3603

Miềng ở với mệ ngoại từ lúc mới sinh ra nên được mệ ngoại hay hát ru bằng các câu dân ca nên hắn thấm vô miềng từ khi mô không biết. Sau này miềng lại ru mấy đứa em của miềng bằng các câu dân ca này một cách vô thức.

 

Lúc miềng vô Huế, buổi chiều tối hay đi dọc bờ sông Hương chổ đối diện trường Sư phạm coi hát nhã nhạc trên thuyền và miềng thích nhã nhạc từ hồi đó, mặc dù hồi nớ miềng lại đi học khiêu vũ. Thích thì thích rứa thôi chứ nghĩ miềng chẳng có điều kiện để học nhã nhạc mô.

 

Rồi đến lúc qua Canada trong đợt Global Change Leaders, trong đó có một phần về Peace Building và điều kỳ lạ là cô giáo dùng nhạc cụ dân tộc, của các cộng đồng dân tộc thiểu số để phục vụ cho peace building. Cô nói hòa bình phải xuất phát từ trong ý niệm của mỗi người. Trong gia đình người có tâm hòa bình sẽ kết nối với các thành viên khác. Rồi peace sẽ lan tra trong cộng đồng, trong đất nước. Và lúc đó thế giới mới có hòa bình.

 

Do vậy nhạc cụ truyền thống của mỗi dân tộc khi cất lên nó làm cho tâm của cộng đồng đó yên, có sự gắn kết  mọi người trong cộng đồng đó với nhau. Đó là nguồn gốc của peace.

 

Hồi đó miềng không biết chơi nhạc cụ nào của Việt Nam hết, và cuối dùng mình hát bài trống cơm và dùng trống của Canada vỗ theo nhịp bài hát này.

 

Về nước, một lần em Thùy Dương đang học Đại học ở Mỹ (Dương được 7 trường ở Mỹ cấp học bổng toàn phần bậc đại học, mỗi cái 240,000$ cho 4 năm học). Dương post một clip em đánh đàn tranh bài Lý con sáo do thầy em, Duyệt Thị Trang hát đệm. Nghe xong miềng thấy tiếng đàn tranh đẹp chi lạ, nhìn rất thương, và miềng ấp ủ học đàn tranh từ ngày đó.

 

Tròn 1 năm sau, duyên đến. Miềng nhắn tin qua facebook với thầy Duyệt Thị Trang rằng em muốn về Long Thành học đàn tranh với thầy vì khi nghe tiếng đàn tranh em cảm thấy bình yên lắm, không còn chi phải lo nghĩ nữa.

 

Thầy đồng ý, rứa là miềng khăn gói quả mướp về nhà thầy học với cả thầy và cô.

Ngày mai miềng về lại SG, tròn 6 ngày ăn, ở, học và chơi với thầy cô. Mai phải về rồi, miềng thấy răng mà nhanh dữ rứa không biết nữa. Một tuần trôi qua thật nhanh và nó rất có ý nghĩa đối với miềng.

Miềng được học đàn, học hát, được thầy chỉnh giọng: như chữ sầu tư miềng phải chỉnh liên tục hơn 3 tiếng đồng hồ mới nói tròn giọng từ nớ được.

 

Thầy dạy phương pháp dễ hiểu lắm, không cần xòn, đô, rê chi hết mà phương pháp rất dân gian nên khi ráp vào bài nó rất tình và rất duyên. 6 ngày học với thầy miềng học hát và đàn được 4 bài: Xung phong Long Hổ – nhã nhạc cung đình Huế, Lý con sáo, Lý Mười Thương và Bèo dạt mây trôi. Mới biết cách đánh thôi, về nhà phải tập nhiều. Nhưng miềng vui lắm vì ước mơ từ thời sinh viên hơn chục năm mới thực hiện được.

Bữa nay khi đi nước ngoài miềng sẽ không hát những bài hát tiếng Anh hoặc nhảy xồn xồn những điệu cha cha cha, bi bop hay tango nữa mà cây đàn tranh sẽ là cái miềng thể hiện để giới thiệu nhạc cụ đáng yêu của dân tộc đến với bạn bè quốc tế.

 

Miềng nói miềng thích ăn bắp, thầy sáng dậy sớm chạy xe hơn chục cây số đi mua bắp cho miềng. Miềng nói: thầy ơi, con ăn uống đơn giản lắm, mỗi ngày ăn một bữa thôi. Rứa mà trưa nớ thầy lại đi chợ mua bún, dưa và mắm tôm về ăn.

 

Thấy thầy cầm một đùm về, miềng la lên: răng thầy vật vã vì miếng ăn dữ rứa?

Thầy nói thầy sợ con nhịn buổi trưa không quen hihi.

 

Thêm chuyện ni nữa mới vui: Mỗi lần ăn cái chi, miềng mời thầy: Thầy ăn không? Thầy nói không. Chỉ uống bia Tiger lon.

 

Miềng nói: người thầy ướp bia. Rồi chiều nớ đi mua cho thầy một két Tiger, nói: Đây là thức ăn của thầy. Còn miềng mua hai bì chè về ăn tối. Hỏi: thầy ăn không? Thầy nói: không.

 

Đến lúc thầy đói quá, thầy rủ miềng đi nấu cơm ăn, miềng nói: em no rồi, thầy đói không? Thầy nói không. Rứa thì em cũng không đói, khỏi nấu thầy hi.

 

Ai ngờ, thầy đói ngất ngư, miềng lấy cơm muối đậu cho thầy ăn, thầy khen ngon đáo để.

Bài học đúc kết là: phải mời thầy: Thầy ăn HÍ, thầy sẽ HÍ. Còn mời thầy ăn không? Thầy sẽ nói KHÔNG. Mạ ơi, bây giờ thì con đã hiểu hihi.

 

Học đàn, học hát đã thích lắm rồi, miềng còn ngộ ra được những điều trong cuộc sống như tình bạn, tình yêu, duyên, nợ, nghiệp. Thầy nói chuyện như một nhà hiền triết đầy trải nghiệm.

 

Một tuần ở với thầy, miềng có cảm giác miềng chỉ mới nói chuyện để hiểu thầy như là một bề mặt của tảng băng. Còn phần chìm, có lẽ miềng chưa đủ năng lực để khai thác và đủ trải nghiệm để hiểu nó. Thôi đành để dành vậy, đợi thêm thời gian, miềng trưởng thành hơn, có đủ trải nghiệm để nắm bắt và hiểu những điều thầy chia sẻ.

 

Thầy hỏi em muốn thầy viết tặng em chữ chi? Miềng nói: chữ DUYÊN vì gặp được thầy là cái duyên của em. Thầy viết tặng sau đàn mình chữ TÙY DUYÊN BẤT BIẾN. Thầy nói mọi sự đều do chữ Duyên mà ra. Việc hai thày trò gặp nhau, ăn cùng mâm, học cùng nhau là duyên từ kiếp trước. Người xưa nói “nhất ẩm, nhất trác, giai do tiền định” tức một miếng ăn một miếng uống cũng được sặp xếp từ kiếp trước chứ không phải là việc gặp nhau như thầy trò.

 

Hiện tại thầy đang triển khai dự án 1,000 cây đàn tranh với mong muốn đưa đàn tranh, một nhạc cụ truyền thống của dân tộc đến với mọi người.

 

Đàn tranh Việt Nam sang Việt Nam từ thời nhà Tần ở Trung Quốc và nó được coi là thứ nhạc cụ phục vụ cho vua chúa và giới quý tộc thời đó.

Cuộc cách mạng văn hóa Trung Hoa 80 năm trước đã thay đổi đàn tranh từ 16 dây, mảnh thành 17, 18 dây to, giọng kim, tiếng lanh lảnh để phục vụ cho đông đảo quần chúng.

Đến bây giờ Trung Quốc muốn quay lại với đàn tranh 16 dây, sợi nhỏ nhưng các nghệ nhân đã không còn.

 

Ngày mai miềng về lại Bình Dương, nhưng những trải nghiệm một tuần ở với thầy cô, sẽ là một kỷ niệm đáng nhớ của miềng, ở tuổi 30.

 

Cám ơn bề trên, ông bà, ba mạ đã ăn ở hiền lành nên cuộc sống  đã mang đến cho miềng nhiều duyên lành. Gặp thầy là một duyên rất lành đó. Và mọi việc đều TÙY DUYÊN BẤT BIẾN.

 

Long Thành, 27/8/2015

 

 

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.