THUẬN TỰ NHIÊN: PHẦN 1: TÙY DUYÊN HAY NHÂN DUYÊN?


Trước đây tôi nghĩ mình thông minh nên tôi muốn thay đổi thế giới. Nay tôi khôn ngoan nên tôi thay đổi chính mình

Trước đây tôi nghĩ mình thông minh nên tôi muốn thay đổi thế giới.
Nay tôi khôn ngoan nên tôi thay đổi chính mình

Mọi người hay nói: mọi việc đều TÙY DUYÊN. Chữ DUYÊN sẽ đưa đẩy mà nên. Chữ DUYÊN sẽ tạo nên duyên phận, duyên số, duyên nghiệp và duyên kiếp.

Nhưng bản thân mình thấy chữ NHÂN DUYÊN thì đúng hơn. Ít ra nó đúng với những trải nghiệm của mình cho đến thời điểm này.  Chữ NHÂN mang yếu tố con người, là mong muốn, là tác động của con người trong cuộc, khiến cái DUYÊN diễn ra theo cách mà họ mong đợi, tìm kiếm.

 

MÌnh từ nhỏ sống với cây cỏ, sông nước, chai lưới và công việc ruộng đồng. Ở nhà quần quật với bầy heo, đám em, việc nhà và việc học hành. Đầu tắt mặt tối suốt ngày. Nhưng ơn trời: miềng chưa bao giờ phải vào bệnh viện.

 

Lúc bị cảm nặng, ba mua thuốc cho uống, miềng chỉ uống 2-3 lần cho đỡ đau rồi dấu vứt thuốc đi, vì trong bụng miềng nghĩ: thuốc là hóa chất, mà hóa chất thì không nên cho vào người. Có thể đó là bản năng sống gần với tự nhiên trong mình lớn nên có cảm nhận tốt từ nhỏ. Cũng có thể miềng được thừa hưởng những gene tốt và khỏe mạnh từ ba mạ.

 

Lớn lên mình vào trường Nông nghiệp, chọn ngành Trồng trọt vì đơn giản là mình thích cây, mình thích trồng cây dữ lắm. Đi học về cất cặp là chạy ra vườn xem cây hôm nay ra được thêm mấy lá, gà có bới đất không.  Có thể tuổi mình là tuổi trâu nên mình thích cây cỏ. Trong nhà mình luôn luôn có một cây gì đó màu xanh thì tâm hồn mình mới thấy bình yên được. Mình quyết định rời Sài Gòn vì thành phố quá ít cây cối, mình thấy ngột ngạt và bất an. Khi đi mua nhà, mình chốt trong 3 phút chỉ vì có hai cây bằng lăng rất to trước cổng.

 

Vào trường, như bao sinh viên nông nghiệp khác, mình được học các môn chuyên ngành về giống cây trồng, giống lai, phân bón, thuốc trừ sâu, trừ bệnh, hệ thống canh tác…Đề tài tốt nghiệp mình chọn thí nghiệm hai yếu tố (giống và mức lân) trên cây đậu xanh. Miềng cật lực chăm sóc theo quy trình được dạy. Mà trời ơi, sâu với bệnh hắn phá tưng bừng, cứ sáng ra múc nước tưới nhìn ruộng đậu xanh bị sâu với bệnh phá mà miềng xót ruột xót gan. Miềng phải phun xịt hàng tuần như điên nếu không ruộng đậu xanh không còn một trái để chụp hình báo cáo chứ đừng nói thu hoach. Mấy tháng vật lộn với 500m2 đậu xanh, miềng tả tơi, kiệt sức và đau một trận ngất ngư trước ngày bảo vệ.

 

 

Từ thâm tâm miềng cảm nhận có cái gì đó không ổn ở đây nhưng  không biết đó là cái gì. Miềng quyết định rẻ sang một nhánh khác trong ngành nông nghiệp, là phát triển nông thôn, đi làm trong mảng này và chuẩn bị việc apply học bổng đi du học.

Khi chọn ngành học, mình chọn một ngành chẳng liên quan gì đến Trồng trọt hay Phát triển nông thôn, là ngành Quản lý Carbon, hắn thiên về chính sách vĩ mô: toàn cầu, khu vực và quốc gia với những khái niệm như Phát triển bền vững, tăng trưởng xanh….

Có một điều miềng ngộ ra khi học những thứ to tát, tưởng như chẳng liên quan này là: mọi việc trong tự nhiên có trật tự của nó, đừng phá vỡ trật tự đó và hãy sống thuận tự nhiên, dựa vào mẹ thiên nhiên và sống hòa hợp, dung hòa với thiên nhiên. Tuy nhiên, miềng vẫn thấy mơ hồ, chưa rỏ ràng lắm.

 

Miềng cứ làm theo những gì trực giác của bản thân mách bảo. Miềng chọn mắm vì miềng nghĩ mắm thuận tự nhiên, là cái ông bà mình chế biến và dùng cả ngàn năm nay, và họ khỏe manh, như thế hệ của ông bà mình ăn uống đơn giản, có gì ăn nấy, không cầu kỳ mà họ khỏe mạnh và rất ít bệnh.

 

Có lẽ việc chọn mắm là một trong những quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời miềng. Để từ đó, miềng mới hiểu và thấm thía được như thế nào là thuận tự nhiên và làm thế nào để sống một cuộc sống thuận tự nhiên, để có sự bình an và hạnh phúc cả về thể xác lẫn tâm hồn: cho bản thân mình, cho gia đình và những người xung quanh.

 

Bởi trên hành trình mắm đó, mình gặp rất nhiều người bạn có chung quan điểm sống, chia sẻ được với nhau và quý mến nhau chân thành. Miềng thấy rất may mắn khi có những người bạn như vậy: chị Hằng Mai của XanhShop và team Xanh, Tịnh Duyên ở Hải Phòng, chị Thu, Lan – Việt – Linh là những người bạn cùng tuổi Trâu mà miềng quý mến, chị Tâm, chị Trang Karta… là những người truyền cảm hứng cho miềng. Miềng thấy cuộc sống của miềng rất đủ đầy và an yên khi xung quanh miềng có được những người thân, người bạn chia sẻ được như vậy.

 

Miềng thấy miềng thiệt là may mắn khi miềng ngộ ra những điều tưởng chừng như đơn giản nhưng khó làm: là nguyên lý Âm – Dương và thuận tự nhiên. Để kể từ đó, cuộc sống của miềng lật sang một trang mới: bình yên và hạnh phúc, đúng như miềng mơ ước từ những ngày còn thơ bé.

 

Mình không phải gồng mình lên lo nghĩ việc cứu thế giới, thay đổi thế giới, giúp người này thay đổi, người khác thay đổi. Bây giờ mình chỉ tập trung vào thay đổi chính mình. Vì mình biết: chỉ khi mình thay đổi, cả thế giới sẽ thay đổi theo. Mong muốn không giải quyết được vấn đề gì.

 

Có một câu nói: “Trước đây tôi nghĩ mình thông minh nên tôi muốn thay đổi thế giới. Nay tôi khôn ngoan nên tôi thay đổi chính mình.”

Trong lúc post bài này, một người bạn đồng hương Quảng Trị nhắn tin: muốn làm gì đó giúp quê hương thay đổi vì quê miềng nghèo quá. Miềng nhắn: cứ làm cho mình giàu trước, rồi quê hương sẽ giàu theo.

 

Cám ơn ba mạ ăn ở hiền lành, ăn uống đúng mực nên con toàn gặp được những bạn tốt và duyên lành. Để con ngộ ra những điều căn bản trong cuộc sống ở tuổi 30. Độ tuổi con đủ chín để hiểu, để thương, để không chấp chước và dám sống cuộc sống con ước mơ.

 

Con biết ơn ba mạ nhiều lắm.

Hết phần 1

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.