VIẾT CHO CÁC MẸ YÊU CON 1


chi-dao-thi-hang-1

Mấy ngày trước mình nhận được cuộc gọi của một bạn. Bạn có con mới hai tuổi nhưng muốn cho con gặp gỡ, giao tiếp nói chuyện với người nước ngoài từ bây giờ. Theo bạn: Nếu cho con tiếp xúc TA như vậy từ bây giờ thì sẽ bằng sau này con bạn học TA cả chục năm.

Bạn sẳn sàng nghĩ việc để đi làm người vệ sinh trong các gia đình người nước ngoài, để con mình có điều kiện tiếp xúc với con người ta.

Mình rất cảm động tấm lòng của một người mẹ hết lòng vì con cái như vậy.

Theo những trải nghiệm của mình, mình nghĩ việc đó là không cần thiết. Tuổi thơ cần CHƠI, chơi thật nhiều và chơi thật hồn nhiên với bạn bè. Chơi gì cũng được, miễn là được chơi với bạn nó thích và bạn nó cũng thích chơi với nó.

Một nghiên cứu ở Pháp cho thấy rất nhiều danh nhân nổi tiếng ở Pháp xuất phát từ nông thôn, tuổi thơ gắn liền với cỏ cây, hoa lá, chim chóc, rất gần gũi với thiên nhiên. Và họ nói rằng những đứa trẻ có trải nghiệm tuổi thơ phong phú như vậy sau này sẽ thành công hơn những đứa trẻ khác.
Mấy tháng trước trong khóa học Global Change Leaders ở Canada, gồm 18 phụ nữ đến từ 17 nước. Các chị là những người phụ nữ thành công trong công việc, hạnh phúc và bản lĩnh trong cuộc sống.

Mọi người đều chia sẻ về tuổi thơ của mình, có người yên bình, có người dữ dội. Nhưng có một điểm chung là trải nghiệm tuổi thơ rất phong phú. Và mọi người đều công nhận những trải nghiệm đó đã hỗ trợ, nâng đỡ và giúp các chị phát triển khả năng lãnh đạo như ngày hôm nay.
Bản thân mình cũng vậy, kỹ năng quản lý và lãnh đạo của mình cũng được phát triển từ nhỏ, khi một tay chăm 5 đứa em từ A-Z để ba mạ đi làm. Trong chuồng lúc mô cũng nuôi 4 con heo thịt, một bầy gà, mỗi ngày giặt tay một thau quần áo đầy bun, cơm nước cho cả nhà….Chừ thả mô mình cũng sống tốt là nhờ những trải nghiệm tuổi thơ như rứa.

Cô bạn Kateryna đến từ Ukraine, là người có nhiều khả năng nổi trội nhất trong lớp, tâm sự với mình:
“Khi nghe mọi người trong lớp chia sẻ như vậy, mình đã biết mình hổng chổ nào. Mình sinh ra lớn lên ở thành phố, mình học rất nhiều kỹ năng từ nhỏ và mình học rất giỏi từ nhỏ. Sau này đi làm, tất cả mọi người đều thừa nhận năng lực làm việc xuất sắc vượt trội của mình. Mình luôn là đại diện của Ukraine tham gia ở các diễn đàn quốc tế. Nhưng từ trong thâm tâm, mình không đam mê những công việc mình đang làm. Mình làm rất tốt, nhưng từ trong sâu thẳm, mình không đam mê nó.
Bây giờ mình mới ngộ ra là mình rất ít gắn kết, kết nối với thiên nhiên. Đợt này về nước, có lẽ mình sẽ đến một làng quê yên tĩnh nào đó, mình muốn học lại cách trồng cây, nuôi gà. Mình muốn có những trải nghiệm gần gũi với thiên nhiên, để có thêm sức mạnh từ bên trong”.

Các mẹ biết răng không? Theo trải nghiệm của mình: Thông minh, Học giỏi, Thành công và Hạnh phúc nó khác nhau lắm, và chẳng tương quan chặt với nhau. Một đứa bé thành công không đồng nghĩa với đứa trẻ học giỏi từ nhỏ. Và cũng không nên tự hào khi đứa bé học giỏi từ nhỏ, điều đó cũng chưa nói lên được vấn đề gì. Nhất là trong bối cảnh của giáo dục nước mình, học giỏi đôi khi lại làm mất khả năng sáng tạo của trẻ, có thể làm tăng tính ghanh đua, coi thường bè bạn và tự mãn. Cái này theo mình là hiểm họa cho việc phát triển của trẻ về sau.
Một đứa trẻ thành công, nó không cần thông minh hay học giỏi. Nó chỉ cần học ở mức trung bình. Cái nó cần, chính là sự KIÊN TRÌ: là khả năng theo đuổi mục tiêu từ ngày này sang ngày khác, tháng này sang tháng khác.
Các mẹ xem thêm bài nói chuyện này nha: http://www.ted.com/talks/angela_lee_duckworth_the_key_to_success_grit

Thành công thôi chưa đủ, cái đích cuối cùng là sống hạnh phúc. Để sống hạnh phúc, theo mình, nên dạy cho trẻ biết sống tình cảm và thương yêu. Thương yêu chính bản thân mình, gia đình mình và những người xung quanh. Theo mình, EQ đó là cái gốc để trẻ hạnh phúc sau này.

 

Nhìn một đứa trẻ sống tình cảm rất đáng yêu. Giống như con em gái mình, nó tình cảm lắm. Thấy mẹ nó nhắm mắt là nó khóc thảm thiết, lấy tay đập đập vào mặt mẹ nó cho tỉnh. Lúc mẹ nó mở mắt là nó cười sung sướng, nhìn yêu không chịu nổi hehe <3 <3 <3

Ngoài dạy cho trẻ tính kiên trì và yêu thương ra. Mình nghĩ các mẹ có thể dạy cho trẻ về thiên nhiên, thức ăn. Ví dụ củ cải được trồng như thế nào, nấu ra sao? Nước mắm truyền thống được làm như thế nào, ăn ra sao thì ngon và khoe con luôn là mẹ cho con ăn Nước mắm cho trẻ em làm từ cá cơm bạc của cô Hằng mắm đó, để giờ con mới khỏe mạnh và thông minh được như vậy. Để sau này trẻ lớn lên, nó biết cách tự chọn thực phẩm, nấu ăn, chăm sóc cho mình. Bằng không, ai cho cái gì là nó ăn cái đó.

Các mẹ thấy béo phì ở các nước phương Tây chưa? Kinh lắm !!! Đó là hậu quả của sự thiếu hiểu biết về thiên nhiên và thực phẩm đó. Cái này nhà trường, xã hội bó tay, các mẹ đừng trông chờ. Các con chỉ nhờ vào các mẹ thôi !

Mình còn thấy việc các mẹ cố gắng cho con vào trường tốt, trường có dạy TA từ nhỏ. Mình nghĩ cũng chẳng cần thiết. Thực ra vào trường xấu, nhiều học sinh hư, cũng có cái hay của nó. Đó là trải nghiệm ! Không phải cứ chơi bạn tốt thật nhiều là tốt. Mà chơi với bạn xấu để sau này biết trân trọng bạn tốt, để biết sống hòa hợp với cả người tốt và chưa tốt, cũng rất thú vị.

Mà chưa hẳn bạn xấu là xấu. Mình thích chơi và có nhiều bạn trai thân, bị người ta coi là “người xấu, là lêu lổng” nhưng chơi với các bạn đó rất thích. Các bạn sống rất tình và chất. Có những tính cách mà “bạn tốt” hiếm khi có được. Cái mình muốn nói, đó là: TRẢI NGHIỆM. Nếu thương thì hãy để trẻ trải nghiệm. Cái mình nghĩ là tốt với nó, chưa chắc là tốt thực sự với nó.

Quay lại việc học tiếng Anh, mình là đứa giàu trải nghiệm với việc học và dạy tiếng Anh. Mình chân thành khuyên các mẹ đừng cho trẻ học sớm quá. Vì có học nó cũng quên. Cứ cho các cháu chơi tẹt ga. Sau này có con, nếu nó không thích đi học, minh cho ở nhà chơi, mình dạy a b c, cộng trừ nhân chia là được. Học nhiều, ngu nhiều. Học ít, ngu ít. Không học, không ngu, hihi.
Đến lúc con muốn đi du học, cho nó học tiếng Anh liên tục một năm. Lúc đó đừng sợ tốn tiền, tìm thầy cô giỏi kèm cho nó liên tục. Thi được IELTS, Toefl cao không có nghĩa là sử dụng được tiếng Anh. Nó chỉ là chứng chỉ, là bước đầu thôi. Kiểu như thi đại học rứa đó, nó chẳng liên quan gì đến việc sau này vào ĐH sẽ học giỏi nếu thi điểm cao. Mà nó chỉ là kỹ năng làm bài thôi.

Việc học tiếng Anh thực sự chỉ diễn ra khi các con ra nước ngoài học. Lúc đó tương tác, áp lực thì học mới nhanh, mới thấm và thực dụng. Nên các mẹ đừng lo lắng nha. Như mẹ Viet Vo chơi cao tay hơn: đi học chỉnh lại phát âm, đăng ký tiếp khóa giao tiếp với chỉ một mục đích duy nhất: về dạy lại cho hai thằng cu ở nhà hahaha.
Mình kết thúc note này với câu sáng nay của chị Hang Mai

Không hiểu sao người ta cứ thích nghe người không làm kinh doanh nói chuyện về kinh doanh?

Tại sao người nông dân thì cứ làm theo những nhà khoa học?

Tại sao các mẹ lại nghe theo kinh nghiệm nuôi con của một phụ nữ chưa chồng ?:v :v :v

 

 

 

 

Bình luận

Bình luận


Leave a comment

Your email address will not be published.

One thought on “VIẾT CHO CÁC MẸ YÊU CON