HỌC TIẾNG ANH ĐỂ CHIA SẺ TRÊN TED.COM


Hằng và anh Hiệp trong lễ tốt nghiệp

Hằng và anh Hiệp trong lễ tốt nghiệp khóa 5

Hôm ni là ngày đầu tiên miềng khai giảng Lớp Líu Lưỡi, Khóa 5. Thường buổi đầu tiên miềng sẽ đứng ở dưới lâu hơn một chút để chào các bạn mới đến và chỉ các bạn sang hẻm đối diện gửi xe. Đang đứng chờ thì thấy một người đàn ông đi taxi Vinasun dừng trước mặt nhà 99 Nguyễn Bỉnh Khiêm, nơi miềng dạy.

 

 

 

Miềng đã quen việc chổ ni là điểm dừng xe của nhiều công ty đưa rước nhân viên nên miềng thấy đó là chuyện bình thường. Anh bước xuống xe, chống nạng  và đi vào nhà chào miềng, giới thiệu tên  anh là Hiệp, làm miềng lúng túng. Không lẽ anh đi học Líu Lưỡi, sao đợt này miềng lại có học viên đặc biệt thế này? miềng nghĩ bụng.

 

Các khóa trước thường nữ đông lắm, nam chỉ chiếm số ít, nhưng lớp Líu Lưỡi 5 thì các anh 7X khá đông.

Vào lớp như thường lệ là tiết mục làm quen, để mọi người nhớ tên nhau,  làm gì, sống ở đâu, quê quán ở đâu. Miềng không có ý phân biệt địa phương, nhưng việc biết được quê quán của từng người giúp miềng hiểu được âm sắc và các lỗi phát âm điển hình hay sai. Như một số tỉnh phía bắc thì âm l, n hay nhầm, các bạn miền Tây sẽ dễ sai âm th….Biết vậy để chú ý cho các bạn trong quá trình chỉnh âm thôi, chứ ko phân biệt vùng miền chi cả.

 

Phần cuối cùng là chia sẻ mục đích học tiếng Anh của từng người. Miềng muốn biết động lực của từng người một: là du học, là du lịch, là giao tiếp, thương mại…để có hướng coaching phù hợp cho từng người. Miềng cũng chia sẻ động lực học tiếng Anh của miềng, thực sự động lực là cái quan trọng nhất để duy trì việc học TA vốn cô đơn và quá dài dòng. Nếu động lực ko đủ mạnh, thì sẽ bỏ giữa chừng một cách dễ dàng.

 

Đến lượt anh Hiệp, anh nói: Anh muốn chia sẻ câu chuyện của mình trên TED.com.

Miềng thấy giật mình: sao anh lớn tuổi, sinh năm 67 (nhỏ hơn mạ miềng 4 tuổi), lại tật nguyền (đi nạng chống chân), lại học tiếng Anh từ đầu, mà lại muốn chia sẻ câu chuyện của mình trên TED?. Lạ ghê, lạ ghê.

 

Một điều gì đó thoáng qua trong suy nghĩ, miềng dừng lại với anh, nói: Anh có thể chia sẻ câu chuyện của mình bằng tiếng Việt với cả lớp được không?

 

Anh kể: Anh muốn chia sẻ một thông điệp thông qua TED.com về câu chuyện của ý chí, nghị lực thì bất cứ việc gì cũng vượt qua và đạt được ước mơ của mình. Anh tóm tắt câu chuyện như sau: Hồi trước anh ước mơ trở thành bác sỹ nhưng anh bị tật nguyền, phải đi nạng và việc thi vào Đại học hồi đó khó khăn lắm, xét đủ cái, trong khi anh trai bị bệnh nữa.

Vậy là anh phải từ bỏ ước mơ trở thành bác sỹ.

Anh buồn lắm. Sau đó anh nghĩ: Không làm bác sỹ được thì phải làm chủ.

Anh nung nấu ước mơ trở thành ông chủ. Bắt đầu bằng cách lấy bóng đèn  sau đó lấy đất sét nặn thành các con vật bỏ trong đó đem bán.

Và cứ như vậy, bây giờ anh là Đại lý của Công ty Gốm sứ Minh Long 1 được nhà sản xuất và phân phối hết sức tạo điều kiện.

 

Câu chuyện của anh rất truyền cảm hứng.

 

Anh dare to dream big: chia sẻ câu chuyện của mình trên TED và miềng thích điều đó.

Why not?

Nếu mình thực sự muốn việc gì, nhất định sẽ làm được.

Còn nếu chưa làm được, có nghĩa là chưa thực sự muốn.

 

Nhất định rồi, Bình Dương 7/9/15


Buổi tốt nghiệp anh Hiệp đến chia sẻ với các bạn về những bài học thành công của anh. Rất tuyệt vời, rất tuyền cảm hứng. Hằng cảm thấy rất cảm động vì sự nhiệt tình, hiểu biết và nguồn năng lượng mà anh đang có.

 

 

 

 

 

 

 

 

Bình luận

Bình luận

Leave a comment

Your email address will not be published.