Đi hay ở: khi hôn nhân bế tắc và con còn nhỏ
Không ai trả lời thay bạn được, nhưng bạn có quyền nhìn cho rõ trước khi chọn
Ba giờ sáng, chị tỉnh dậy và không ngủ lại được. Vẫn câu hỏi đó, câu hỏi đã theo chị mấy năm nay: mình đi hay mình ở? Ở thì ngột ngạt thế này đến bao giờ. Đi thì con mới sáu tuổi, tiền một mình nuôi con biết đủ không, bố mẹ ở quê sẽ nói gì, hàng xóm sẽ nhìn con mình bằng ánh mắt nào. Nghĩ đến đây, chị lại tự dập câu hỏi xuống, tự nhủ thôi ráng thêm, con lớn chút nữa rồi tính. Rồi vài tuần sau, lại ba giờ sáng, lại câu hỏi đó.
Nếu bạn đang mang câu hỏi này trong người, có lẽ đã lâu rồi, thì bài này viết cho bạn. Nhưng nói trước để bạn khỏi mong chờ nhầm: bài này sẽ không trả lời thay bạn. Không ai trả lời thay bạn được, và ai đó trả lời thay bạn quá nhanh thì bạn nên dè chừng. Điều bài này muốn làm là giúp bạn nhìn rõ hơn, vì người ta có thể sống với cả hai lựa chọn, nhưng khó sống nổi với sự mù mờ kéo dài.
Câu hỏi đầu tiên: mình đang ở vì điều gì
Giữa bế tắc, "ở lại" và "rời đi" thường bị dán nhãn sẵn: ở là vì con, đi là ích kỷ. Nhãn đó che mất câu hỏi thật sự đáng hỏi: điều gì đang thực sự giữ mình ở lại?
Hãy thử liệt kê một cách trung thực, không ai đọc ngoài bạn. Có phần nào là tình thương còn lại không, là chút gì đó vẫn còn giữa hai người, là niềm tin có căn cứ rằng mọi thứ có thể khác đi? Hay danh sách chỉ toàn nỗi sợ: sợ con thiếu cha, sợ không nuôi nổi con, sợ mang tiếng, sợ bố mẹ buồn, sợ cô đơn, sợ làm lại từ đầu ở tuổi này?
Cả hai loại lý do đều là con người, không có gì đáng xấu hổ. Nhưng chúng khác nhau một điều căn bản: tình thương và niềm tin là nền để xây tiếp, còn nỗi sợ chỉ là sợi dây giữ chân. Một cuộc hôn nhân được ở lại vì còn điều gì đó để vun thì có đường đi tới. Một cuộc hôn nhân được ở lại chỉ vì sợ thì thường không đứng yên, nó mòn dần, và người mòn nhanh nhất là bạn.
Ở lại vì còn thương và ở lại vì chỉ còn sợ, bề ngoài giống hệt nhau. Bên trong là hai cuộc đời khác hẳn nhau.
Nỗi sợ lớn nhất: con thiếu cha thì sẽ khổ
Đây là sợi dây chắc nhất giữ chân những người mẹ, nên nó xứng đáng được nhìn kỹ nhất.
Điều nghiên cứu về trẻ em trong các gia đình trục trặc chỉ ra, lặp đi lặp lại, là thế này: thứ ảnh hưởng sâu nhất tới con không phải là cấu trúc gia đình, đủ cha đủ mẹ hay không, mà là mức độ xung đột con phải chứng kiến và sự bình an của người trực tiếp nuôi con. Một đứa trẻ lớn lên trong căn nhà đủ cha đủ mẹ nhưng đầy tiếng quát tháo, khinh miệt, hoặc im lặng buốt giá, đang học mỗi ngày rằng hôn nhân là như thế, rằng không khí đó là bình thường. Một đứa trẻ sống với người mẹ đã bình tâm trở lại, trong một mái nhà ít người hơn nhưng yên hơn, không hề tự động khổ hơn đứa trẻ kia.
Điều này không có nghĩa là cứ bế tắc thì nên đi, xin đừng đọc thành như vậy. Nó chỉ có nghĩa là phép tính "ráng ở cho con đủ cha" không đơn giản như tiếng đời vẫn nói. Cái con cần nhất không phải là một tấm ảnh gia đình đông đủ. Cái con cần nhất là được lớn lên ít phải chứng kiến chiến tranh, và có ít nhất một người lớn bình an, vững chãi, còn sức mà thương con. Bạn giữ được điều đó cho con bằng cách nào, ở lại và thay đổi được không khí trong nhà, hay rời đi, đó mới là câu hỏi thật.
Đừng quyết giữa cơn bão
Có một quy luật đáng tin về các quyết định lớn: chúng cần được đưa ra trong trạng thái tĩnh, không phải giữa khủng hoảng. Đêm nay vừa cãi nhau xong mà viết đơn, hay sáng nay anh vừa ngọt ngào mà xé đơn, đều là để cho cơn sóng cao nhất hoặc êm nhất trong ngày quyết định thay cả cuộc đời.
Người thực hành quan sát tâm hay ví tâm mình như một cốc nước đục. Cứ khuấy thì không bao giờ nhìn thấu. Muốn nhìn thấu phải để cốc nước đứng yên một lúc cho cặn lắng xuống. Quyết định đi hay ở cũng vậy: nó cần những khoảng bạn không ở đỉnh giận dữ cũng không ở đỉnh hy vọng, tâm tương đối lặng, và nhìn cuộc hôn nhân của mình như nó đã và đang là, qua một quãng dài, chứ không qua một tuần tệ nhất hay một tuần đẹp nhất.
Cho nên nếu bạn chưa quyết được, điều đó không có nghĩa là bạn nhu nhược. Có thể chỉ là nước chưa lắng. Cho mình thời gian, một cách có chủ đích, khác với trì hoãn vô hạn trong sương mù.
Ba câu hỏi cho những ngày nước đang lắng
Thỉnh thoảng, chọn một lúc yên, tự hỏi mình ba câu và viết câu trả lời ra giấy.
Một: nếu không có bất kỳ nỗi sợ nào, không sợ tiếng đời, không sợ tiền, không sợ con thiếu cha, mình sẽ chọn gì? Câu này không phải để làm theo, mà để nghe được tiếng nói thật của mình dưới các lớp sợ.
Hai: trong một năm qua, cuộc hôn nhân này đang đi lên, đứng yên, hay đi xuống? Nhìn theo quãng dài, đừng nhìn theo tuần.
Ba: mình đã nói thẳng điều mình cần với chồng chưa, và anh đã đáp lại bằng thay đổi thật hay chỉ bằng lời? Câu này cho bạn biết mình còn đường nào chưa đi hết, hay đã đi hết rồi.
Nếu trong nhà có bạo hành, đây là chuyện khác
Phải tách riêng điều này ra, rõ ràng và dứt khoát. Mọi điều ở trên, về việc cho thời gian, cố thêm, chờ nước lắng, chỉ áp dụng cho những cuộc hôn nhân bế tắc nhưng an toàn. Nếu trong nhà có đánh đập, đe dọa, khủng bố tinh thần, kiểm soát khiến bạn sống trong sợ hãi, thì đó không nằm trong phạm vi "cố gắng thêm" nữa. An toàn của bạn và con đứng trước mọi phép tính khác, và điều bạn cần không phải là tự vấn thêm, mà là người hỗ trợ: người thân tin cậy, chuyên gia, các đường dây trợ giúp.
Khi bạn cần được đỡ ngay
Ngôi nhà Bình yên (Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam)
Tư vấn và nơi tạm lánh miễn phí cho phụ nữ, trẻ em bị bạo lực. Đường dây nóng hoạt động 24/7.
Gọi 1900 969 680Tổng đài Quốc gia Bảo vệ Trẻ em
Miễn phí, 24/7, tiếp nhận thông tin và hỗ trợ về bạo lực, xâm hại, và các vấn đề liên quan tới trẻ em và gia đình.
Gọi 111Nếu bạn hoặc con bạn đang gặp nguy hiểm ngay lúc này, hãy gọi 113 hoặc tới nơi an toàn gần nhất trước. Nếu bạn có ý nghĩ làm hại bản thân, xin tìm tới bác sĩ, chuyên gia tâm lý, hoặc một người bạn tin cậy ngay hôm nay.
Khi nào nên tìm người đồng hành chuyên môn
Câu hỏi đi hay ở là một trong những gánh nặng tâm lý lớn nhất một người có thể mang, và mang nó một mình nhiều năm thì hao mòn lắm. Nếu bạn thấy mình kiệt sức kéo dài, mất ngủ triền miên, lúc nào cũng căng như dây đàn, hoặc câu hỏi này quay vòng trong đầu nhiều năm mà không nhích được, thì tìm một nhà tâm lý là điều rất đáng làm. Không phải để họ trả lời thay bạn, người làm nghề tử tế sẽ không bao giờ làm vậy, mà để có một người ngoài cuộc, không phe phái, giúp bạn gỡ từng lớp và nghe rõ chính mình hơn. Còn những thủ tục pháp lý, quyền nuôi con, tài sản, đó là việc của luật sư, và tìm hiểu kỹ trước khi quyết cũng là một cách thương mình.
Một điều để bạn nhẹ lòng
Dù bạn rồi sẽ chọn gì, tôi mong bạn giữ được điều này: việc bạn trăn trở lâu và kỹ như vậy không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối hay thiếu quyết đoán. Nó là dấu hiệu của một người mẹ đang cân nhắc bằng cả tình thương và trách nhiệm. Câu hỏi này khó vì nó xứng đáng khó.
Và cũng xin nhớ: đây không phải kỳ thi chỉ có một đáp án đúng. Có những người ở lại và tìm được cách làm cho cuộc hôn nhân dễ thở hơn. Có những người rời đi và dựng được mái nhà bình yên cho mẹ con mình. Điều làm nên những kết cục tốt đó không phải là bản thân lựa chọn, mà là người phụ nữ đã chọn trong tỉnh táo, rồi sống hết lòng với lựa chọn của mình. Bạn đang trên đường trở thành người phụ nữ đó, ngay lúc này, khi bạn chịu nhìn thẳng thay vì nhắm mắt trôi đi.
Nguồn tham khảo
- Nghiên cứu về con cái và hôn nhân cha mẹ: mức độ xung đột con chứng kiến và chất lượng chăm sóc ảnh hưởng tới con nhiều hơn bản thân cấu trúc gia đình.
- Tâm lý học về ra quyết định: vì sao quyết định lớn không nên đưa ra giữa khủng hoảng, và sự khác nhau giữa chọn vì sợ và chọn vì thấy rõ.
- Vipassana theo truyền thống S. N. Goenka: để tâm lắng xuống trước khi nhìn một việc lớn, như để cốc nước đục lắng lại mới nhìn thấu.
Bài viết là chia sẻ tri thức và trải nghiệm, không thay thế cho tư vấn y tế, tâm lý hay pháp lý chuyên môn. Nếu bạn đang trong khủng hoảng hoặc có ý nghĩ làm hại bản thân, xin tìm tới chuyên gia hoặc một đường dây hỗ trợ gần bạn.
Nếu bạn muốn trò chuyện, hãy nhắn Hằng một câu. Bạn không phải đi một mình.