Lớn lên trong một mái nhà không an toàn
Khi cơ thể vẫn sống trong căn nhà năm ấy
Một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi kể rằng chị vẫn giật mình mỗi khi nghe tiếng chìa khóa tra vào ổ cửa. Chồng chị hiền, chưa từng to tiếng với chị. Nhưng cứ nghe tiếng cửa mở là vai chị cứng lại, tai dựng lên, tim đập nhanh, như thể cơ thể đang hỏi một câu quen thuộc: hôm nay không khí trong nhà thế nào. Phải mất vài giây chị mới nhớ ra, mình không còn ở căn nhà năm ấy nữa.
Căn nhà năm ấy là nhà tuổi thơ của chị. Nơi tiếng cửa mở lúc chiều tối có thể là một buổi tối yên, cũng có thể là một trận đòn, một trận cãi vã, hay một sự im lặng nặng như đá. Đứa trẻ trong nhà đó không bao giờ biết trước hôm nay sẽ là hôm nào. Nên nó học cách đoán. Nó thành chuyên gia đọc tiếng bước chân, đọc cách đặt cái cặp xuống bàn, đọc nét mặt người lớn từ ngoài ngõ.
Nếu bạn nhận ra mình trong vài dòng trên, bài viết này dành cho bạn.
Tuổi thơ mà cơ thể không quên
Một mái nhà không an toàn không phải lúc nào cũng có đòn roi. Có nhà là tiếng la mắng và những trận đánh. Có nhà là sự lạnh nhạt, con làm gì cũng không ai nhìn thấy. Có nhà không ai đụng đến ai, nhưng căng thẳng lúc nào cũng lơ lửng trong không khí, như mùi thuốc súng trước cơn giông, và đứa trẻ sống trong đó lúc nào cũng nín thở chờ.
Điều ít ai nói cho ta biết: những năm tháng đó không nằm lại trong quá khứ. Chúng nằm trong cơ thể. Người lớn lên từ những mái nhà như vậy thường mang theo một vài dấu vết rất giống nhau. Luôn dò xét tâm trạng người khác, vào phòng nào cũng tự động quét xem ai đang vui ai đang bực. Khó lòng thấy an toàn thật sự, kể cả khi mọi thứ đang yên, thậm chí chính sự yên ổn lại làm mình bồn chồn, vì ngày xưa yên thường là khoảng lặng trước cơn bão. Hoặc ngược lại, tê liệt đi, khó cảm nhận được vui buồn của chính mình, như thể có một tấm kính ngăn giữa mình và cuộc sống.
Không phải tính cách hỏng, là cách sống sót
Chỗ này tôi muốn dừng lại lâu một chút, vì đây là điều quan trọng nhất của cả bài.
Những phản ứng đó không phải là khuyết tật tính cách. Không phải bạn nhạy cảm quá, yếu đuối quá, khó tính quá. Đó là hệ quả có thể lý giải được: hệ thần kinh của một đứa trẻ lớn lên trong nguy hiểm đã học cách sinh tồn. Dò xét tâm trạng người lớn là để né đòn trước khi nó tới. Cảnh giác thường trực là để không bao giờ bị bất ngờ. Tê liệt cảm xúc là để bớt đau, khi đau mà không được khóc, không được chạy, không được ai bênh.
Nói cách khác, tất cả những gì bạn đang thấy phiền ở mình hôm nay, ngày xưa từng là thứ giữ cho bạn nguyên vẹn. Cơ thể bạn đã làm rất tốt việc của nó. Chỉ là nó chưa nhận ra cuộc chiến đã qua rồi.
Đứa trẻ không có lỗi khi ngôi nhà không an toàn. Nó chỉ có mỗi một việc: tìm cách sống sót. Và nó đã làm được.
Trẻ con có một đặc điểm làm chúng dễ tổn thương gấp đôi: chúng không thể nghĩ rằng cha mẹ sai, vì chúng phụ thuộc hoàn toàn vào cha mẹ để sống. Nên khi bị đánh, bị mắng, bị bỏ mặc, đứa trẻ thường quay mũi tên vào trong: chắc tại mình hư, chắc tại mình chưa ngoan. Niềm tin "tại mình" ấy theo ta lớn lên, thành cảm giác mơ hồ rằng mình có lỗi, mình không đủ tốt, dù chẳng ai còn mắng mình nữa.
Vì sao mẫu cũ dễ lặp lại trong tình yêu
Có một điều đau lòng mà nhiều người lớn lên từ nhà không an toàn gặp phải: họ tự hứa sẽ không bao giờ sống như cha mẹ, rồi một ngày nhìn lại, thấy mình đang ở trong một mối quan hệ có không khí giống hệt căn nhà cũ.
Tâm lý học gọi đây là sự lặp lại của khuôn gắn bó. Đứa trẻ học về tình yêu qua những gì diễn ra trong nhà. Nếu tình thương thuở nhỏ luôn đi kèm sợ hãi, thì lớn lên, sự hồi hộp phập phồng bên một người khó đoán có thể bị nhầm là rung động, còn một người bình yên, đối xử tử tế và đều đặn, lại bị thấy là nhạt. Không phải vì ta dại. Vì cái quen thuộc, dù đau, vẫn tạo cảm giác "đúng chỗ" hơn cái xa lạ, dù lành.
Nhìn ra được vòng lặp này không phải để tự trách thêm một lần nữa. Nhìn ra là bước đầu tiên để bước ra.
Điều hay bị hiểu sai: "nhà ai chẳng vậy"
Khi một người bắt đầu kể về tuổi thơ của mình, câu họ hay nghe nhất là: ngày xưa ai chẳng bị đòn, nhà ai chẳng có lúc cãi nhau, cha mẹ nào chẳng thương con. Và thế là họ im lặng, tự nhủ chắc mình làm quá.
Xin nói rõ: chuyện xảy ra với bạn là tổn thương thật. Việc nhiều người cùng trải qua một điều không làm điều đó bớt gây hại, cũng như việc cả làng cùng uống nước nhiễm độc không làm nước sạch hơn. Gọi tên đúng điều đã xảy ra không phải là kể tội cha mẹ. Cha mẹ ta phần nhiều cũng lớn lên trong những mái nhà như thế, cũng mang những vết thương chưa từng được ai gọi tên, và trao lại cho con cái thứ duy nhất họ biết. Hiểu điều đó giúp ta bớt oán. Nhưng hiểu không có nghĩa là phủ nhận nỗi đau của đứa trẻ năm ấy, và không có gì bào chữa được cho bạo hành.
Cảnh giác không phải là tính cách của bạn. Nó là vết tích của một thời bạn phải tự bảo vệ mình.
Bạn được phép giữ cả hai điều cùng lúc: thương cha mẹ, và thừa nhận rằng mình đã bị tổn thương. Hai điều đó không loại trừ nhau.
Học lại cảm giác an toàn, từng chút một
An toàn không phải là thứ có thể tự ra lệnh cho mình phải cảm thấy. Nó được xây lại từng chút, qua những trải nghiệm nhỏ mà trong đó không có gì xấu xảy ra, và mình có mặt đủ để ghi nhận điều ấy.
Trong tinh thần chánh niệm, thầy Thích Nhất Hạnh có một thực tập tôi rất quý: trở về với em bé bị thương bên trong mình. Không phải để đào bới chuyện cũ, mà để mỗi khi phản ứng cũ trồi lên, cơn giật mình, cơn co rúm, mình nhận ra: à, đây là em bé năm ấy đang sợ. Rồi thay vì gắt lên với chính mình "có gì đâu mà sợ", mình nói với phần đó một câu khác: giờ đã có mình ở đây rồi.
Một điều nhỏ bạn có thể thử
Lần tới, khi cơ thể bỗng căng lên vì một tiếng động, một giọng nói, một không khí quen thuộc nào đó, thử làm ba việc chậm rãi. Một, cảm nhận hai bàn chân đang đặt trên nền nhà. Hai, nhìn quanh và thầm gọi tên năm thứ mắt đang thấy: cái bàn, ô cửa, bình nước. Ba, nói thầm với mình một câu: bây giờ là bây giờ, không phải năm ấy. Mình đã lớn rồi, và ngay lúc này mình đang an toàn.
Bài tập này không xóa được ký ức, nó chỉ giúp hệ thần kinh của bạn tập phân biệt quá khứ với hiện tại. Làm nhiều lần, cái khoảng giật mình sẽ ngắn dần. Và xin nhớ: đây là bài tập cho những cơn căng thẳng thoáng qua trong ngày, không phải cách để tự ngồi đối diện với những ký ức nặng một mình.
Khi nào cần một người chuyên môn đồng hành
Có những vết thương có thể tự chăm bằng hiểu biết và thực tập nhỏ hằng ngày. Nhưng sang chấn nặng thì không nên đi một mình, và cũng không nên tự ép mình ngồi đối diện ký ức khi chưa có ai đỡ.
Nếu ký ức cũ hay ùa về sống động như đang xảy ra lại, nếu bạn mất ngủ kéo dài, tê liệt hoặc hoảng loạn thường xuyên, nếu chuyện cũ đang làm bạn khó sống, khó yêu, khó làm việc, hoặc có lúc bạn nghĩ tới việc làm hại chính mình, thì đó là dấu hiệu cần một nhà chuyên môn về tâm lý đồng hành. Đi tìm sự giúp đỡ không phải là yếu đuối hay làm quá. Đó là việc người lớn trong bạn làm cho đứa trẻ năm ấy, điều mà ngày xưa không ai làm cho nó.
Khi bạn cần được đỡ ngay
Ngôi nhà Bình yên (Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam)
Tư vấn và nơi tạm lánh miễn phí cho phụ nữ, trẻ em bị bạo lực. Đường dây nóng hoạt động 24/7.
Gọi 1900 969 680Tổng đài Quốc gia Bảo vệ Trẻ em
Miễn phí, 24/7, tiếp nhận thông tin và hỗ trợ về bạo lực, xâm hại, và các vấn đề liên quan tới trẻ em và gia đình.
Gọi 111Nếu bạn hoặc con bạn đang gặp nguy hiểm ngay lúc này, hãy gọi 113 hoặc tới nơi an toàn gần nhất trước. Nếu bạn có ý nghĩ làm hại bản thân, xin tìm tới bác sĩ, chuyên gia tâm lý, hoặc một người bạn tin cậy ngay hôm nay.
Điều bạn có thể mang theo hôm nay
Bạn không chọn căn nhà mình lớn lên. Bạn không có lỗi với những gì đã xảy ra trong đó. Và những phản xạ bạn mang theo tới hôm nay không phải là bằng chứng bạn hỏng, chúng là bằng chứng bạn đã sống sót.
Điều đã học được thì có thể học lại. Chậm thôi, từng chút một, với nhiều dịu dàng hơn ngày xưa bạn từng được nhận. Căn nhà năm ấy bạn không chọn được. Nhưng cảm giác bên trong mình từ hôm nay trở đi, bạn đang từng ngày có thêm quyền chọn.
Nguồn tham khảo
- Tâm lý học phát triển: ảnh hưởng của môi trường gia đình căng thẳng kéo dài lên hệ thần kinh đang lớn của trẻ; các phản ứng sinh tồn như cảnh giác cao độ và tê liệt cảm xúc.
- Thuyết gắn bó: trải nghiệm an toàn hay bất an với người chăm sóc thuở nhỏ ảnh hưởng tới cách ta gắn bó khi trưởng thành.
- Thích Nhất Hạnh, thực tập trở về chăm sóc em bé bị tổn thương bên trong bằng chánh niệm.
Bài viết là chia sẻ tri thức và trải nghiệm, không thay thế cho tư vấn y tế, tâm lý hay pháp lý chuyên môn. Nếu bạn đang trong khủng hoảng hoặc có ý nghĩ làm hại bản thân, xin tìm tới chuyên gia hoặc một đường dây hỗ trợ gần bạn.
Nếu bạn muốn trò chuyện, hãy nhắn Hằng một câu. Bạn không phải đi một mình.