Yêu hay là ám ảnh: phân biệt tình yêu với dính mắc
Khi cái ta gọi là yêu sâu thật ra là một nỗi bất an
Có những mối quan hệ khiến ta không lúc nào yên. Ta canh điện thoại chờ tin nhắn của người đó. Ta đọc đi đọc lại một câu họ nói để đoán ý. Ta thấp thỏm khi họ im lặng, vui mừng thái quá khi họ quay lại, rồi lại lo họ đi mất. Trái tim ta lúc nào cũng ở trong tay họ, và họ nắm hay buông là ta sống hay chết theo.
Ta gọi cái đó là yêu sâu. Ta nghĩ vì mình yêu nhiều quá nên mới khổ như vậy. Nhưng có một khả năng khác, đáng để nhìn thẳng vào: nhiều khi cái ta đang trải qua không phải là tình yêu, mà là dính mắc. Và hai thứ đó, dù nhìn giống nhau, lại cho ta hai cuộc đời rất khác.
Tình yêu thì bình yên, dính mắc thì bất an
Đây là chỗ khác nhau cốt lõi nhất, và cũng dễ nhận ra nhất nếu ta thành thật với mình.
Tình yêu, ở phần lõi của nó, mang lại cảm giác bình yên. Nó làm ta thấy được an lòng, được là chính mình, được nâng đỡ. Nó không đòi ta phải luôn căng thẳng canh chừng.
Dính mắc thì ngược lại. Nó là một nỗi bất an gần như thường trực: sợ mất, sợ không đủ, sợ bị bỏ. Cái cảm giác hồi hộp, nôn nao, cái nút thắt trong dạ dày mà ta hay nhầm là dấu hiệu của tình yêu mãnh liệt, kỳ thực nhiều khi lại chính là dấu hiệu của nỗi sợ. Ta bám vào người kia không hẳn vì họ làm ta hạnh phúc, mà vì ý nghĩ mất họ làm ta hoảng.
Nếu một mối quan hệ làm bạn bất an nhiều hơn bình yên, có lẽ đó không phải là chiều sâu của tình yêu, mà là chiều sâu của nỗi sợ.
Vì sao ta dễ nhầm
Một trong những dấu hiệu hay bị hiểu lầm nhất là: ta thấy bị cuốn hút mãnh liệt vào những người làm ta khổ, và thấy nhạt nhẽo với những người đối xử tốt với ta.
Có một lý do rất người cho điều này. Một mối quan hệ nóng lạnh thất thường, lúc gần lúc xa, tạo ra chính cái cảm giác hồi hộp không chắc chắn mà ta nhầm là đam mê. Còn một người ổn định, tử tế, luôn có mặt, thì không tạo ra cái hồi hộp đó, nên ta thấy nhàm. Ta đã quen với cảm giác bất an tới mức bình yên làm ta thấy lạ lẫm, thậm chí thấy thiếu.
Điều này thường bắt rễ từ rất sớm. Nếu tuổi thơ của ta, tình thương đến một cách chập chờn, khi có khi không, phải giành mới có, thì lớn lên ta dễ đi tìm lại đúng cái cảm giác chập chờn đó trong tình yêu, và gọi nó là quen thuộc, gọi nó là định mệnh. Ta không tìm cái làm ta bình yên, ta tìm cái làm ta thấy giống ngày xưa.
Con đường tình yêu và con đường sợ hãi
Có một cách nhìn giản dị mà sâu: trong mỗi mối quan hệ, ta đang đi trên một trong hai con đường.
Con đường sợ hãi đầy những nghĩa vụ, kỳ vọng, chiếm hữu và ghen tuông. Trên con đường này, ta yêu vì ta sợ mất, ta cho đi để đòi lại, ta kiểm soát để thấy an toàn. Nó làm cả hai người ngột ngạt.
Con đường tình yêu thì nhẹ hơn nhiều. Trên con đường này, ta ở bên người kia không phải vì sợ cô đơn, mà vì có họ đời ta đẹp hơn. Ta để họ tự do, và chính sự tự do đó nuôi tình yêu. Ta không cần họ hoàn thiện mình, vì ta đã tương đối đủ đầy từ bên trong.
Câu hỏi không phải là ta yêu nhiều hay ít, mà là ta đang yêu từ chỗ nào: từ nỗi sợ, hay từ sự đủ đầy.
Gốc của dính mắc thường là một cái giếng cạn bên trong
Đây là điều dịu dàng nhất mà tôi muốn nói. Khi ta bám riết vào một người, thường là vì bên trong ta đang trống, và ta trông chờ người kia lấp đầy cái trống đó. Ta cần họ yêu ta để ta tin ta đáng được yêu. Ta cần họ ở lại để ta thấy mình có giá trị.
Nhưng không ai có thể lấp đầy cái giếng cạn đó thay ta, dù họ có thương ta tới đâu. Chừng nào ta còn đi tìm giá trị của mình trong mắt người khác, chừng đó ta còn dính mắc, và còn khổ. Cái cần chữa không phải là mối quan hệ, mà là mối quan hệ của ta với chính mình.
Trong thực hành quan sát tâm, ta thấy rõ điều này: gốc của rất nhiều khổ đau là sự bám víu, cái tâm cứ nắm chặt và sợ mất. Khi ta học được cách đầy đủ hơn từ bên trong, tình yêu của ta cũng đổi. Ta vẫn yêu, có khi còn yêu sâu hơn, nhưng ta yêu mà không chết chìm, ta gần gũi mà không đánh mất mình.
Một câu hỏi để tự soi
Lần tới khi bạn băn khoăn không biết đây là yêu hay là dính mắc, thử hỏi mình vài câu thật lòng.
Ở bên người này, mình bình yên nhiều hơn hay bất an nhiều hơn? Mình được là chính mình, hay mình phải gồng lên, phải giành, phải chứng minh? Nếu bỏ đi nỗi sợ mất họ, thì phần còn lại có còn là niềm vui được ở bên nhau không?
Không có câu trả lời nào là để kết tội bạn. Chúng chỉ để bạn thấy rõ hơn mình đang đứng ở đâu. Và thấy rõ, luôn là bước đầu tiên để chọn khác đi.
Một điều để bạn yên lòng
Nhận ra mình đang dính mắc không có nghĩa là tình cảm của bạn giả, hay bạn có gì sai. Nó chỉ có nghĩa là một phần trong bạn đang đau và đang đi tìm sự chữa lành qua người khác, điều mà ai trong chúng ta cũng từng làm.
Con đường ra không phải là thôi yêu, mà là học cách đầy đủ hơn từ bên trong, để tình yêu của bạn thôi phải cõng thêm nỗi sợ. Khi cái giếng trong bạn có nước trở lại, bạn sẽ ngạc nhiên: bạn không cần bám vào ai để thấy mình đáng sống nữa. Và từ chỗ đó, bạn mới có thể yêu một người theo cách nhẹ nhàng và tự do, cách mà cả hai đều được thở.
Nguồn tham khảo
- Robin Norwood, quan sát về việc yêu quá nhiều và nhầm sự dữ dội với thân mật.
- Don Miguel Ruiz, phân biệt con đường tình yêu và con đường sợ hãi trong quan hệ.
- Thuyết gắn bó: sự lo âu trong gắn bó và nhu cầu được trấn an liên tục.
- Vipassana theo truyền thống S. N. Goenka: quan sát sự bám víu (tham ái) là một gốc của khổ.
Bài viết là chia sẻ tri thức và trải nghiệm, không thay thế cho tư vấn y tế, tâm lý hay pháp lý chuyên môn. Nếu bạn đang trong khủng hoảng hoặc có ý nghĩ làm hại bản thân, xin tìm tới chuyên gia hoặc một đường dây hỗ trợ gần bạn.
Nếu bạn muốn trò chuyện, hãy nhắn Hằng một câu. Bạn không phải đi một mình.