ĐÀO THỊ HẰNG
Tự xây Hệ thống
Phần 12 trên 12

Làm một mình vẫn xây được: để AI làm thợ phụ

Cái mà năm năm trước cần cả một đội, hôm nay bạn làm được một mình, vì có người đứng cạnh chỉ cho bạn từng bước.

Đào Thị Hằng5 phút đọc

Bạn đọc tới đây và trong lòng vẫn có một tiếng nói nhỏ. Cái này hay thật, nhưng tôi có biết gì về máy móc đâu. Tôi làm một mình. Tôi lấy đâu ra người kỹ thuật.

Tôi để cả series này lại để nói với chính tiếng nói đó.

Vài năm trước, bạn nói đúng. Muốn tự dựng một hệ thống cho riêng mình, bạn phải thuê người biết code. Bạn phải trả lương một đội. Bạn phải giải thích cái bạn muốn, chờ họ làm, sai thì sửa qua sửa lại. Một người bán hàng bình thường không mơ tới chuyện đó. Nên ai cũng đi thuê phần mềm ngoài, chịu giá của người ta, chịu luật của người ta.

Bây giờ khác rồi. Không phải vì bạn giỏi lên. Vì bạn có một người thợ phụ mới đứng cạnh.

AI không thay bạn, nó đứng cạnh bạn

Tôi gọi AI là thợ phụ, không phải thợ chính. Thợ chính vẫn là bạn.

Bạn là người biết khách mình đau ở đâu. Bạn là người biết khi khách thanh toán thì nên nhắn gì cho họ ấm lòng. Bạn là người ra luật: nếu khách mua gói này thì gửi lời chào kiểu này, nếu khách im lặng ba ngày thì nhắc nhẹ một câu. Những cái đó là nghề của bạn, mười năm bán hàng của bạn, không AI nào có.

AI làm phần bạn không biết làm. Bạn nói với nó bằng tiếng Việt bình thường, như nói với một người thợ. Tôi muốn mỗi khi có người thanh toán, hệ thống tự gửi cho họ một lời cảm ơn và gắn cho họ cái thẻ khách đã mua. Bạn không cần biết bên trong nó viết gì. Bạn tả cái bạn muốn. Nó dựng. Nó sai chỗ nào, bạn nói, nó sửa. Bạn không phải chờ ai, không phải trả lương ai, không phải giải thích đi giải thích lại cho một người bận rộn.

Cái khó ngày xưa không phải là ý tưởng của bạn. Cái khó là bạn không có tay để làm ra nó. Giờ bạn có tay rồi.

Đây là chỗ mọi thứ đổi. Một người, ngồi ở bàn bếp, buổi tối con đã ngủ, vẫn dựng được cái hệ thống mà ngày xưa cần cả một công ty phần mềm.

Bắt đầu nhỏ, một luật thôi

Đừng nghĩ tới cả hệ thống. Nghĩ tới cả hệ thống là bạn sợ ngay.

Bạn bắt đầu bằng một luật duy nhất. Chọn cái việc lặt vặt làm bạn mệt nhất mỗi ngày. Có thể là mỗi lần khách chuyển tiền, bạn phải tự tay nhắn một câu xác nhận. Ngày mười lần. Bạn dựng đúng một luật đó thôi: có tiền vào thì tự nhắn xác nhận.

Chỉ một luật. Bạn để nó chạy vài ngày. Bạn thấy nó làm giúp bạn thật, bạn đỡ được một việc thật. Cảm giác đó quan trọng hơn bạn nghĩ. Nó cho bạn tin rằng mình làm được. Rồi bạn thêm luật thứ hai. Rồi luật thứ ba. Cái hệ thống lớn dần lên từ những viên gạch nhỏ bạn tự đặt, chứ không phải từ một bản vẽ khổng lồ làm bạn tê liệt.

Việc nhỏ bạn làm được hôm nay: viết ra một câu. Mỗi khi ... thì tôi muốn hệ thống tự ... Điền vào chỗ trống bằng cái việc phiền bạn nhất. Chỉ một câu. Đó là viên gạch đầu tiên.

Cả series này tôi chỉ muốn nói với bạn một điều. Bạn làm chủ cái gốc thì bạn tự do. Cái gốc là dữ liệu khách của bạn, là luật của bạn, là quan hệ giữa bạn với người mua. Bạn giữ cái gốc trong tay mình. Còn cái ngọn, cái phần chạy vặt bên ngoài, bạn thuê ai cũng được, đổi lúc nào cũng được, vì nó không nắm giữ bạn.

Ngày tôi hiểu ra điều này, tôi thôi xây nhà trên đất đi thuê. Tôi không còn ngồi chờ người khác sửa giúp trang của mình. Tôi cầm được chìa khóa nhà mình.

Bạn cũng cầm được. Không cần đội ngũ, không cần vốn lớn, không cần biết code. Bạn cần một câu bắt đầu và một người thợ phụ chịu khó.

Bạn thử viết câu đầu tiên đó ngay bây giờ đi. Mỗi khi ... thì tôi muốn hệ thống tự ... Viết xong, bạn đã đặt viên gạch đầu tiên của ngôi nhà mình rồi.

Nếu bạn cũng đang xây một thứ gì đó của riêng mình, hãy nhắn Hằng một câu.

Đào Thị Hằng
Vì sự tự do của bạn